Lúc sau trở về, khó tránh sẽ có một vài phiền phức.
"Ta không sao, vậy... Tạm biệt."
Lê Tiên Dao nắm chặt tay ngọc, xoay người rời đi.
Nàng cảm thấy chính mình có phải bị bệnh rồi không.
Cho dù biết được chân tướng, nàng có thể là thế thân của Khương Thánh Y.
Nhưng vẫn rất muốn rất muốn ở bên Quân Tiêu Dao.
Nhưng một loại cố chấp nào đó dưới đáy lòng lại khiến nàng không thể làm ra hành động như vậy, rối rắm vạn phần.
Nhìn bóng lưng nhỏ yếu của Lê Tiên Dao rời đi.
Quân Tiêu Dao không nói gì.
Vẫn cần cho nàng một thời gian để tiêu hóa, làm rõ tâm tư.
Đương nhiên, nếu Lê Thánh muốn ép buộc Lê Tiên Dao.
Vậy Quân Tiêu Dao thề, sẽ làm Lê tộc và Lê Thánh trả giá đại giới không thể tưởng tượng.
Mà sau đó cũng chỉ còn lại đoàn người Vân Thánh đế cung.
"Khê Nhi, tu vi của ngươi bây giờ thực sự có chút sâu không lường được đấy."
Quân Tiêu Dao quay qua nhìn Vân Khê.
Lại phát hiện vành mắt Vân Khê hơi đỏ lên.
Quân Tiêu Dao thấy vậy cũng duỗi tay xoa đầu Vân Khê, ôn nhu nói: "Ngươi khóc cái gì, không phải đã đạt được truyền thừa Địa Hoàng, trở thành truyền nhân duy nhất rồi à?"
Vân Khê cũng giơ tay dụi vành mắt, lúc này mới nói: "Khê Nhi chỉ cảm thấy, cuối cùng cũng có thể đứng trước mặt ca ca, bảo vệ ca ca."
"Giống như ca ca bảo vệ Khê Nhi trước đây."
"Chỉ có điều, thực ra lấy thực lực của ca ca cũng hoàn toàn không cần đâu nhỉ."
Vân Khê biết, thực ra Quân Tiêu Dao không cần nàng bảo vệ.
Quân Tiêu Dao nghe vậy bèn trêu ghẹo nói: "Cần, đương nhiên cần, có cơm mềm ăn không thơm sao?"
Nghe được lời của Quân Tiêu Dao, Vân Khê cũng bật cười.
Đây là vì sao nàng ỷ lại Quân Tiêu Dao như thế.
Luôn có thể cho nàng ấm áp vào lúc nàng cần.
Ca ca nàng là một người ôn nhu như thế.
Ít nhất trong mắt nằng là vậy.
"Phải rồi, còn có thứ này cho ngươi."
Quân Tiêu Dao lật tay, lấy ra Tiên Ngục Bảo Tháp.
"Đông Phương Hạo đã giải quyết, ngươi cũng đã không còn nỗi lo về sau."
"Cảm ơn ca." Vân Khê cười ngọt ngào nói.
Rõ ràng vừa rồi ở trong mắt mọi người vẫn là thần nữ phiêu miểu như tiên hồng trần.
Nhưng lúc này ở bên cạnh Quân Tiêu Dao lại giống như biến thành một em gái ngọt ngào nhà bên mềm mại đáng yêu.
"Đúng rồi ca, Khê Nhi ở trong tiên cung đạt được..."
Lời Vân Khê còn chưa dứt, Quân Tiêu Dao bèn nói: "Không cần nói nhiều, đó là cơ duyên thuộc về một mình ngươi."
"Mỗi người đều phải có tiểu bí mật của mình, không phải sao?"
"Vi huynh chỉ cần biết, Khê Nhi ngươi hiện giờ đã rất mạnh, rất tài giỏi là được."
Quân Tiêu Dao biết, Vân Khê sẽ không giấu giếm gì với hắn.
Thậm chí Vân Khê còn muốn chia sẻ thứ tốt bản thân nhận được cho hắn.
Nhưng Quân Tiêu Dao không cần, cũng sẽ không hỏi nhiều.
"Ừm, Khê Nhi sẽ trở nên giỏi giang hơn, một khắc đều không thể lơi lỏng!"
Vân Khê cũng cổ vũ chính mình.
Ca ca nàng quá yêu nghiệt, nếu nàng muốn tiếp tục đi theo, còn cần phải nỗ lực hơn mới được.
Đúng lúc này, Vân Nhược Thuỷ bên cạnh mỉm cười nói.
"Không phải muốn quấy rầy huynh muội các ngươi giao lưu tình cảm, nhưng chuyện nơi này đã xong, có lẽ chúng ta cũng nên rời vùng đất Tiên Di."
"Ngoài ra, danh sách của bảng vàng Khởi Nguyên hẳn cũng sẽ có biến hóa không nhỏ."
Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu, sau đó chắp tay với hai người.
"Lần này thật sự đa tạ hai vị tộc huynh tộc tỷ."
"Nào có, bọn ta toàn bộ hành trình đều chỉ bàng quan xem náo nhiệt thôi mà." Vân Đạo Nhất cũng không để ý mỉm cười.
"Không có tộc huynh chấn nhiếp, những người khác cũng sẽ không thành thật như vậy." Quân Tiêu Dao nói.
"Nói thật ra thì, ta cũng có hơi ngứa tay, muốn giao lưu với ngươi một tí." Vân Đạo Nhất nói.
"Rất sẵn lòng." Quân Tiêu Dao nói.
"Tốt, mọi chuyện sau khi trở về trong tộc lại nói." Vân Nhược Thuỷ đưa tay ngọc đỡ trán.
"Được."
Kế tiếp, đoàn người Vân Thánh đế cung cũng rời khỏi Thánh sơn.
Theo truyền thừa Địa Hoàng bị Vân Khê đạt được.
Hồi hộp lớn nhất của cả vùng đất Tiên Di cũng hoàn toàn hạ màn.
Mà ngoại trừ truyền thừa Địa Hoàng.
Nơi khác tuy vẫn có một vài cơ duyên.
Nhưng đám người Quân Tiêu Dao hiển nhiên đã không hề để ý.
Cho nên bọn họ cũng chuẩn bị rời đi.
Nhưng rời đi trước, núi Cổ Bằng chỗ Bằng Phi Dương, còn có Tử Lôi Vũ Tộc.
Và một số thế lực còn lại của vùng đất Tiên Di cũng tìm đến Vân Thánh đế cung.
Hoặc là nói, chủ yếu là muốn tìm Vân Khê.
Bởi vì những thế lực bản thổ của vùng đất Tiên Di bọn họ bị ảnh hưởng của quy tắc vùng đất Tiên Di, không cách nào rời đi.
Mà sau khi Vân Khê kế thừa đạo thống Địa Hoàng Tiên Linh Đế, cũng đã có năng lực cởi bỏ gông cùm xiềng xích của vùng đất Tiên Di.
Đối với thỉnh cầu của những thế lực này, Vân Khê tự nhiên sẽ không cự tuyệt.
Trước đó Quân Tiêu Dao cũng đã đáp ứng sẽ để núi Cổ Bằng chỗ Bằng Phi Dương rời khỏi vùng đất Tiên Di.
Điều này khiến rất nhiều thế lực bản thổ đều cảm kích Vân Khê đến cực điểm, tôn nàng làm Tiên Linh thần nữ.
"Nếu sau này thần nữ có yêu cầu gì, bọn ta tuyệt đối bất chấp gian nguy!"
Đám sinh linh thế lực bản thổ Tử Lôi Vũ Tộc, núi Cổ Bằng nói.
Có thể nói, Vân Khê về cơ bản đã gián tiếp nắm giữ vùng đất Tiên Di thế lực.
Cũng không nên xem thường những thế lực bản thổ này, nếu liên hợp lại, cũng tuyệt đối là một lực lượng không thể bỏ qua.
Dĩ nhiên không phải tất cả thế lực của vùng đất Tiên Di đều có thể rời đi.
Ví dụ như đám thế lực Kim Xà Tộc, tộc Nguyên Ma, Địa Linh Tộc từng nảy sinh xung đột với Quân Tiêu Dao, Vân Khê thì không thể rời đi.
Điều này làm cho bọn họ hối hận không thôi.
Nhưng trong thiên hạ không có thuốc hối hận để uống, ai bảo bọn họ chọn sai trận doanh, lựa chọn Đông Phương Hạo.
Bọn họ cũng chỉ có thể ở yên trong vùng đất Tiên Di.
Ngoài ra, trước khi rời khỏi vùng đất Tiên Di.
Quân Tiêu Dao còn đi gặp một người.
Tự nhiên là Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Hóa thân Nguyệt Niệm Quân của nàng hiện tại là đại tiểu thư một phương thế lực dẫn đầu của Thương minh Ngọc Đỉnh.
Quân Tiêu Dao cũng trao đổi với nàng một số chuyện, chủ yếu là trao đổi chuyện về Mạt Pháp Tiên Chu của Giới Uyên sau này.