Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3383: CHƯƠNG 3383: Giọt nước mắt của một thiếu nữ cô đơn rơi xuống lại hóa thành sông Tam Đồ.

Trái lại có nét đẹp bi thương.

Quân Tiêu Dao cũng im lặng.

Hắn nhớ đến Nam Kha Mộng - Mộng Đế trên Cửu Thiên.

Chủ của Mộng Huyễn Không Giới, cấm khu Cửu Thiên.

Cũng một mình đợi trên mặt trăng, cô độc đợi lấy một người.

Mộng Đế đó với thiếu nữ gấp thuyền giấy này đều là cô độc như thế.

Quân Tiêu Dao dường như là theo bản năng, nhẹ nhàng ôm lấy thiếu nữ có cơ thể mềm mại.

Một cái ôm ấm áp, lịch sự, không có chút tạp niệm nào.

Cơ thể mềm mại của thiếu nữ gấp thuyền giấy cũng khẽ run lên, khóe miệng mỉm cười.

Nhìn cái ôm này, cho dù là Đông Phương Ngạo Nguyệt và Hạ Uyển Họa đều không có bất kỳ dị nghị nào.

Bởi vì ngay cả bọn họ đều cảm thấy thiếu nữ này thần bí mạnh mẽ đến không cách nào suy đoán.

Nhưng lại có loại cô đơn khiến người ta thương xót.

Mà Già Tâm, Già Linh nhìn đến đây, tinh thần đều là rung động.

Điều này quả thực là nghịch thiên.

Quân Tiêu Dao lại ôm tồn tại không cách nào suy đoán, bị vô số người cấm kỵ, thậm chí là sợ sệt ở sâu trong Giới Uyên?

Cái này đại diện cho điều gì?

Đại diện cho việc bọn họ đã tìm được cách phá cục diện!

Nếu có thể có được sự giúp đỡ của thiếu nữ gấp thuyền giấy này.

Vậy thì bọn họ còn sợ cái gì?

Một mình thiếu nữ này có thể chấn nhiếp quần hùng của vũ trụ Khởi Nguyên đó!

Sau một thời gian ngắn ngủi ôm nhau, bầu không khí trái lại hòa hoãn không ít.

Cho dù là mấy nữ nhân Đông Phương Ngạo Nguyệt thì cũng không còn kiêng kỵ thiếu nữ gấp thuyền giấy nhiều nữa.

Nếu thiếu nữ không biểu hiện thủ đoạn thần thông.

Thậm chí bọn họ sẽ cho rằng đây chính là muội muội nhà bên.

Mà Quân Tiêu Dao cũng nhân lúc hỏi thăm một ít tình hình.

Dường như thiếu nữ gấp thuyền giấy đã nhận định Quân Tiêu Dao chính là người mà nàng chờ đợi.

Cho nên tất nhiên cũng có thiện cảm, nguyện ý nói hết cho Quân Tiêu Dao.

Thiếu nữ gấp thuyền giấy không biết bản thân đến từ đâu, cũng không biết bản thân đi đâu.

Chỉ biết là, từ khi có ý thức, nàng luôn một mình, cô độc ngồi ở nơi này.

Trong lòng như có một âm thanh luôn nói với nàng, bảo nàng ở nơi này đợi một đóa hoa nở, đợi một người đến.

Nếu không có ai đến, vậy thì phải đợi đến khi có người đến.

Dù cho thế sự xoay vần, cũng là như thế.

Dần dà, cô đơn và bi thương của thiếu nữ nhuộm dần mảng thiên địa, biến thành Giới Uyên.

Nước mắt của nàng chảy ra hóa thành sông Tam Đồ.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao trước đó, lúc mọi người tiến vào sông Tam Đồ, tâm trạng lại bị một loại bi thương bao phủ.

Bởi vì chính là giọt nước mắt bi thương của thiếu nữ này hóa thành.

Mà những hài cốt đó đều là người đã từng ham muốn thiếu nữ, hoặc là người đến quấy rầy nàng.

Đừng thấy hiện tại thiếu nữ ngoan ngoãn yên tĩnh ở trước mặt Quân Tiêu Dao.

Nhưng cũng chỉ là đặc biệt đối với Quân Tiêu Dao mà thôi.

Tu vi thực lực của nàng đã định trước, sinh linh khác đều như con kiến bụi bặm ở trong mắt nàng.

Tiện tay là có thể phủi đi.

Nàng chỉ để ý đến đóa hoa đó.

"Thuyền giấy này..." Quân Tiêu Dao tiếp tục hỏi.

"Điều này nói ra cũng có chút thú vị, đã từng có một người đến nơi này."

"Mà người quấy rầy đến ta, ta sẽ trực tiếp giết bọn họ."

Thiếu nữ gấp thuyền giấy nói đến đây thì giọng điệu bình tĩnh, không có gợn sóng.

Giết người đối với nàng giống như là phủi bụi vậy.

Nàng không có quan niệm về thiện ác sống chết.

"Nhưng ta lại không giết người đó." Thiếu nữ gấp thuyền giấy nói.

"Tại sao?"

Quân Tiêu Dao vẫn chưa hỏi thì Hạ Uyển Họa bên cạnh đã hỏi trước.

Thiếu nữ gấp thuyền giấy nhìn Hạ Uyển Họa.

Có lẽ là bởi vì bọn họ hộ tống Quân Tiêu Dao đến đây, nên thiếu nữ cũng không lạnh nhạt với bọn họ.

"Bởi vì hắn rất lợi hại."

"Đương nhiên, quan trọng nhất không phải là cái này, mà là hắn hơi giống ngươi."

Thiếu nữ gấp thuyền giấy nhìn về phía Quân Tiêu Dao.

Trong lòng Quân Tiêu Dao lập tức nghĩ đến một người.

"Ma Quân!"

Bởi vì trước đó có rất nhiều người, bao gồm cả Ma Phi Hạ Hồng Loan đều từng nói qua.

Quân Tiêu Dao và Ma Quân hơi giống nhau.

Ánh mắt của Đông Phương Ngạo Nguyệt cũng chợt lóe.

"Ma Quân, hắn là Ma Quân sao, ta không biết."

"Ta chỉ cảm thấy hắn có chút thuận mắt."

"Sau đó hắn gửi chiếc thuyền này ở chỗ ta."

"Nói chỉ cần có ta thì sẽ không ai có thể động được chiếc thuyền này."

"Cuối cùng, sẽ có người cần lấy thuyền đến đây lấy thuyền."

Thiếu nữ gấp thuyền giấy nói đến đây.

Thì Quân Tiêu Dao và Đông Phương Ngạo Nguyệt liếc nhìn nhau.

Quả nhiên!

Ma Quân không đơn giản.

Biết khắp toàn bộ vũ trụ Khởi Nguyên, thậm chí là toàn bộ Giới Hải.

Đặt Mạt Pháp Tiên Chu ở nơi này thì sẽ không bị người khác phát hiện cướp đi.

Tất nhiên là Giới Uyên!

Thử hỏi có mấy ai dám trêu chọc đến thiếu nữ này.

Cho dù biết rõ tung tích của Mạt Pháp Tiên Chu thì cũng sẽ kiêng kỵ thiếu nữ này, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

"Sau đó ta nhận được lời gợi ý."

"Mỗi khi ta cô độc nhàm chán thì gấp thuyền giấy."

"Gấp mỗi một chiếc thuyền giấy, ta đều sẽ cầu nguyện người ta đợi mau đến đây."

"Mà hiện tại, cuối cùng ngươi cũng đến rồi."

Thiếu nữ gấp thuyền giấy mỉm cười.

Có loại tuyệt đẹp ngây thơ.

"Vậy... Chiếc thuyền đó..." Quân Tiêu Dao hỏi.

Hình như thiếu nữ gấp thuyền giấy đang suy nghĩ đến một chuyện khác.

Vẻ mặt nàng đột nhiên hơi chần chờ, sau đó mới do dự nói: "Ta có thể kêu ngươi là ca ca không?"

Quân Tiêu Dao ngây ra.

Sau đó, hắn sáng suốt, khẽ gật đầu: "Được."

May mà Vân Khê không ở nơi này, nếu không, còn không biết sẽ có phản ứng gì.

"Tiêu Dao ca ca..."

Thiếu nữ lẩm bẩm một câu, có chút mừng rỡ, có chút thẹn thùng.

Sau đó nàng nói: "Tiêu Dao ca ca hãy đi theo ta."

Thiếu nữ gấp thuyền giấy tùy ý vung tay lên.

Trong nháy mắt, biển Hư Vô ở nơi này lập tức tách ra!

Nước biển vô cùng vô tận, có lẽ là nước mắt, tách ra hai bên, tuôn thẳng về phía trời mênh mông ảm đạm!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!