Nàng nhìn thấy một bóng dáng chậm rãi bước ra từ rãnh nứt của Tam Sinh Thạch.
Bóng dáng kia toàn thân ngập tràn tử khí còn có sức mạnh của tín ngưỡng.
Trên tay nâng một gốc cây non Hồng Mông Thụ.
Chính là Hồng Mông Thụ lúc trước Cơ Thái Tuế nắm trong tay.
Nhưng so với trước kia, Hồng Mông Thụ này lại lớn lên không ít, xung quanh được bao bọc bởi Hồng Mông tử khí.
Thấy bóng dáng kia đang từ từ tiến lại gần.
Nguyên Như Ý bỗng có một loại cảm giác ngạt thở.
Một loại áp bức và khí chất cách biệt trước nay chưa từng có, nó còn tệ hơn cả Cơ Thái Tuế.
Không, phải nói là, không thể so sánh được.
Ánh sáng thu lại.
Tam Sinh thạch thánh vật của Tam Sinh điện phủ vẫn cung phụng, đã sớm hóa thành hai nửa cự thạch màu xám tro.
Chỉ có một đạo thân hình cả người mờ mịt thần thánh quang huy, đứng ở trước người nàng.
Rồi sau đó mở miệng nói: "Ngươi là... Tư tế Tam Sinh điện phủ?
Thanh âm này, giống như dán vào địa đạo này, khiến những âm thanh xung quanh ù ù.
"Không sai..."
Với tính cách của Nguyên Như Ý, giờ khắc này cũng khó lòng mà bình tĩnh được.
"Vất vả rồi."
Bóng dáng kia nhàn nhạt nói, say đó giơ tay chỉ về phía Nguyên Như Ý.
Nhất thời, Nguyên Như Ý cảm giác được khí tức tu vi của bản thân tăng lên.
Trong mơ hồ, giống như đột phá một tiểu cảnh giới.
Điều này làm cho Nguyên Như Ý kinh ngạc, sửng sốt vô cùng.
Tùy ý chỉ một cái, có thể làm cho người ta cơ hồ tăng lên một tiểu cảnh giới.
Người này, rốt cuộc là loại tồn tại gì?
Chẳng lẽ, thực sự có một vị thần bị phong ấn trong Tam Sinh thạch.
"Đại nhân, ngươi..."
Trong lòng Nguyên Như Ý có gợn sóng.
Loại thủ đoạn này, tuyệt đối không phải người tầm thường có thể làm được.
Nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui, sự tồn tại được tạo ra bên trong Tam Sinh thạch thì sao có thể mà bình thường được.
"Cơ Thái Tuế, hắn đã chết rồi."
Bóng người này lên tiếng lần nữa.
Nhưng mà không có cảm xúc tức giận gì, chẳng qua chỉ có chút cảm khái đáng tiếc.
"Đúng vậy, người đánh bại hắn chính là thiếu đế hiện tại của Vân Thánh đế cung, cơ thể là Hỗn Độn Thể - Vân Tiêu." Nguyên Như Ý nói.
Nghe đến tên này, bóng người dường như không bởi vì nghe thấy danh hiệu Hỗn Độn Thể của Quân Tiêu Dao mà có bất cứ dao động nào.
Hắn chẳng qua là thản nhiên nói: "Đáng tiếc, Cơ Thái Tuế hắn cũng được xem như là một tôi tớ trung thành."
"Cái gì..."
Đồng tử của Nguyên Như Ý khẽ run lên.
Tam Sinh điện phủ phong ấn yêu nghiệt tối cường, Cơ Thái Tuế mang Hồng Mông Đạo Thể cũng chỉ là tôi tớ của người này?
"Lúc trước, hắn đứng dưới Tam Sinh thạch thành kính cầu nguyện."
"Ta thấy hắn là người có thể thành tài, bèn ban cho hắn bản nguyên của Hồng Mông, không ngờ tới vẫn là chết đi."
Bóng người này khẽ thở dài một tiếng.
Nguyên Như Ý càng nghe càng thấy nghẹt thở!
Hồng Mông Đạo Thể của Cơ Thái Tuế lại là được người này ban cho?
Nhưng mà Nguyên Như Ý lập tức nghĩ đến ngay.
Trước đó, khi mà Cơ Thái Tuế đối đầu với Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao cũng từng nói qua, Hồng Mông Đạo Thể của hắn vẫn chưa hoàn chỉnh, không có tư cách làm đối thủ của hắn.
Bây giờ nghĩ lại, Quân Tiêu Dao nói quả thật không sai.
Cơ Thái Tuế này chẳng qua chỉ nhận được bản nguyên của Hồng Mông mà thôi.
Bởi vậy, mới có được một phần sức mạnh của Hồng Mông Đạo Thể.
Thế nên rõ ràng không tài nào có thể so sánh được với Hồng Mông Đạo Thể hoàn chỉnh được.
Như vậy...
Người trước mắt này nếu có thể ban cho Cơ Thái Tuế bản nguyên của Hồng Mông, vậy có phải nói lên hắn...
Trong lòng Nguyên Như Ý càng ngày càng tò mò.
Cuối cùng, vẫn không nhịn được mà dò hỏi: "Không biết tục danh của đại nhân là gì?"
"Ta?"
Bóng người này mở miệng, sau đó thản nhiên nói: "Ta là... Tam Sinh Đế Tử."
Nghe thấy bốn chữ này, đồng tử của Nguyên Như Ý Bỗng nhiên co rụt lại, toàn bộ thân thể mềm mại đều không nhịn được run lẩy bẩy.
Thần tâm chấn động!
Tam Sinh Đế Tử!
Tên này đã khiến cho Nguyên Như Ý nghĩ đến người sáng lập ra Tam Sinh điện phủ, đệ tử của Sáng Giới Thiên Hoàng.
Người kia chí cường giả chân chính của vũ trụ Khởi Nguyên.
Tam Sinh Đế Chủ!
Có thể nói, Tam Sinh Đế Chủ là một danh hiệu nổi tiếng không ai không biết của vũ trụ Khởi Nguyên.
Hắn tên lưu danh sử sách, được vô số sinh linh vũ trụ Khởi Nguyên thờ phụng là anh hùng.
Bởi vì ngay khoảnh khắc sau khi Thần Bí Nữ Đế kia phản bội Sáng Giới Thiên Hoàng.
Chính Tam Sinh Đế Chủ là người ra tay trấn áp Nữ Đế kia.
Chỉ tiếc Thần Bí Nữ Đế kia có thân thể quá mức đặc thù, dù là Tam Sinh Đế Chủ cũng không thể hủy diệt.
Cho nên chỉ phong ấn nàng tại Trấn Ma Vực.
Còn Tam Sinh Đế Chủ sau đó chẳng có tin tức gì nữa.
Có người suy đoán, Tam Sinh Đế Chủ cũng đồng thời bị Thần Bí Nữ Đế làm cho trọng thương mà chết đi.
Cũng có người cho rằng, Tam Sinh Đế Chủ được phong ấn tại nơi nào đó không muốn ai biết tới.
Nói tóm lại, sau đó Tam Sinh Đế Chủ đã không còn có xuất hiện trên thế gian nữa.
Thậm chí, ngay cả Tam Sinh điện phủ do một tay hắn sáng lập ra dường như cũng đều không biết tin tức của hắn.
Mà điều khiến Nguyên Như Ý rung động chính là, người trước mắt này là Tam Sinh Đế Tử, chỉ khác một chữ với Tam Sinh Đế Chủ.
Hắn chẳng lẽ là hậu đại của Tam Sinh Đế Chủ?
Nếu thế thì thật sự quá mức kinh khủng.
Này chính xác là người thừa kế nối nghiệp của Tam Sinh Đế Chủ.
"Thế nào, rất kinh ngạc sao?" Tam Sinh Đế Tử thản nhiên nói.
Cơ thể của hắn vẫn được bao phủ trong hào quang rực rỡ vô tận. Cứ y như là một thần linh trẻ tuổi từ Thần Vực đi vào nhân gian.
Với tu vi của Nguyên Như Ý thì không thể xem thấu hình dáng của hắn.
"Không có, chỉ là tên gọi của đại nhân..."
"Rất tò mò ta với Tam Sinh Đế Chủ có quan hệ gì đúng không?"
Tam Sinh Đế Tử nhìn thấu tâm tư của Nguyên Như Ý.
Nguyên Như Ý hơi cúi đầu, không dám nhìn thẳng tầm mắt của Tam Sinh Đế Tử kia.
"Ngươi không cần biết những thứ này."
"Ngươi chỉ cần biết rằng, lần thay đổi đại thế này là thứ ta chờ đợi đã lâu, là sân khấu tốt nhất."
"Thiên hạ cuộn trào, ngoài ta còn ai nữa, nếu người có thể đứng lại cuối cùng trên sân khấu vậy chỉ có thể là ta thôi."