"Ngươi đang quan tâm ta?"
Sắc mặt Vân Anh Lạc thay đổi, không nói gì.
"Nghiêm túc mà nói, bởi vì ta mới xảy ra một loạt biến cố, ngươi nên hận ta mới đúng."
Dạ Quân Lâm nhìn Vân Anh Lạc.
Vân Anh Lạc không nói câu nào.
Dạ Quân Lâm tiếp tục nói: "Thật ra có đôi khi, ta sẽ cảm thấy ngươi như đang xem ta là một người khác."
Đáy lòng Vân Anh Lạc căng thẳng.
Hắn nhận ra điều gì rồi sao?
Hay là nói, ý thức thuộc về Quân Tiêu Dao đang dần thức tỉnh?
Nói thật, nếu như không phải Quân Tiêu Dao âm thầm nói cho nàng biết tình hình, nàng thật sự không tưởng tượng được, Dạ Quân Lâm lại chính là Quân Tiêu Dao.
Hoặc là nói dùng bản nguyên của Quân Tiêu Dao, dung hợp với lực lượng thần bí của Ách tộc đã tạo ra tồn tại yêu nghiệt.
Mà trong bản nguyên của Quân Tiêu Dao cũng có suy nghĩ ý chí của hắn.
Cho nên nghiêm túc mà nói, bản chất Dạ Quân Lâm cũng không khác gì thân Thánh Thể Đạo Thai, thân Hỗn Độn.
Thậm chí có thể gọi hắn là thân Minh Vương.
Chỉ là thân Minh Vương này cũng không phải dùng Nhất Khí Hóa Tam Thanh tu luyện thành mà thôi.
Khác biệt duy nhất chính là.
Trên người Dạ Quân Lâm còn dung hợp lực lượng thần bí của Ách tộc. Mà loại sức mạnh đó có lẽ là thủ đoạn và kế hoạch bí mật của Ách tộc!
Cho nên bây giờ, Vân Anh Lạc không thể đánh rắn động cỏ, càng không thể thăm dò Dạ Quân Lâm.
Miễn cho Ách tộc phát hiện ra cái gì.
Thấy sắc mặt biến hóa liên tục của Vân Anh Lạc, Dạ Quân Lâm thu hồi ánh mắt lại.
Hắn nói: "Yên tâm, tuy đối mặt với Tam Sinh Đế Tử kia ta cũng không sợ."
"Đối thủ duy nhất của ta chỉ có bản thân mà thôi."
Dạ Quân Lâm cũng đã có được Vô Địch Đạo tâm, Dạ Chi Vương Giả, quân lâm thiên hạ.
Hắn cho rằng mình sẽ không thua.
Thời gian sau đó.
Bầu không khí ở thành lũy Tam Hoàng nổi gió mưa bay.
Bên phía Ách tộc truyền đến tin tức.
Dạ Quân Lâm đã nhận lời mời chiến của Tam Sinh Đế Tử.
Sau bảy ngày, chiến một trận ở chiến trường Hằng La.
Điều này đã khiến bầu không khí nổ tung.
Trước đó, Quân Tiêu Dao và Dạ Quân Lâm đánh nhau, thu hút vô số ánh mắt hai giới Giới Hải và khu Vô Nhân.
Hiện giờ cũng vậy!
Một trong tứ đại chiến trường, chiến trường Hằng La.
Nhìn trông xơ xác tiêu điều.
Có khói xám phun trào, mưa bụi trắng xóa.
Khắp nơi đầy rẫy tro cốt.
Trong tứ đại chiến trường này chôn không biết bao nhiêu xương cốt sinh linh hai giới.
Khắp mặt đất đều là khe rãnh rộng lớn, thi cốt tích tụ thành bùn, biến chiến trường nhuộm thành màu máu.
Thời gian trôi qua.
Vô số người của thành lũy Tam Hoàng cũng xuất hiện.
Chủng tộc Hắc Họa cũng có rất nhiều sinh linh hiện ra.
Trận doanh hai phe đứng đối lập nhau, bầu không khí căng thẳng.
Bên phía thành lũy Tam Hoàng, Hoàng Phủ Thuần Quân xuất hiện.
Hắn mặc hoa phục màu vàng kim, toàn thân lộ ra thần mang lấp lánh, thần hi và hào quang lưu chuyển lộ ra vẻ siêu nhiên rực rỡ.
Da thịt trắng trẻo, ngũ quan xuất chúng.
Đôi mắt vàng rực, trong đồng tử có hai ngọn lửa đang thiêu đốt, như thể tiêu diệt thiên địa.
Có thể nói là hậu duệ của thủ quan nhân, thực lực của Hoàng Phủ Thuần Quân thâm bất khả lộ.
Nhưng dù vậy vẫn có khoảng cách với những nhân vật cấp cao như Quân Tiêu Dao, Dạ Quân Lâm, Tam Sinh Đế Tử.
Đây cũng là điều khiến hắn không cam lòng.
Vẫn có người đứng trên đầu hắn, khiến cho hắn không thể ra mặt.
"Tam Sinh Đế Tử, Dạ Quân Lâm, đúng lúc có thể mượn trận chiến này thăm dò lai lịch của bọn họ." Trong lòng Hoàng Phủ Thuần Quân thầm nghĩ.
Mà lúc này bên phía chủng tộc Hắc Họa có hỗn loạn.
Người Ách tộc bay xuống.
Dạ Quân Lâm cũng tới.
Hình như hắn cầm theo thương Luyện Ngục nhuốm máu đến.
Mặt đeo mặt nạ bạch cốt.
Tóc trắng như tuyết bay trong gió.
Trên thân có khí tức nghiêm nghị, khiến người ta sợ hãi.
Đây là một loại linh hồn chấn nhiếp.
Sau trận chiến lần trước với Quân Tiêu Dao.
Bên Giới Hải cũng biết một số nội tình của Dạ Quân Lâm.
Bản thân hắn là Minh Vương Thể kinh khủng thần bí.
Không biết vì nguyên nhân gì mà có được một số uy năng của Hỗn Độn Thể.
Hai loại thể chất chồng lên nhau khiến cho hắn nghịch thiên đến cực điểm.
Tăng thêm Ách tộc bồi dưỡng nên càng có tư chất vô địch.
Sau khi Dạ Quân Lâm đến thì đứng ở đó không nhúc nhích, như thợ săn đang đợi con mồi.
Mà bên phía Ách tộc còn một người khiến người ta chú ý nữa.
Đó là Vân Anh Lạc.
Thấy nàng, thành lũy Tam Hoàng có rất nhiều ánh mắt lạnh lùng chán ghét trào phúng khinh thường nhìn nàng.
"Thế mà nữ nhân này cũng xuất hiện."
"À, lúc trước nếu không phải nàng thì sao Vân Tiêu thiếu chủ lại yên lặng lâu như vậy?"
"Không sai, đế tộc Vân thị nuôi lớn nàng, mà nàng còn cắn lại đế tộc Vân thị, đúng là bạch nhãn lang!"
"Không hổ là ách nạn chi nữ, đúng là mang đến ách nạn cho người ta, đồ sao chổi."
Bên phía thành lũy Tam Hoàng, bởi vì danh tiếng của Quân Tiêu Dao nên những người kia đều vô cùng ghét Vân Anh Lạc, lạnh lùng nói lời độc ác.
Vân Anh Lạc yên lặng, mặt không có cảm xúc gì.
Tuy nàng đã quen với sự sỉ nhục này, nhưng nếu đổi lại là bất kỳ người bình thường nào thì khó mà nhắm mắt làm ngơ được.
Đúng lúc này một giọng nói lạnh như băng vang lên.
"Ai đang ồn ào?"
Người nói là Dạ Quân Lâm.
Chỉ với bốn chữ đã khiến những tu sĩ đang chửi mắng độc ác lập tức giật mình, toàn thân lạnh lẽo như rơi xuống hầm băng.
Ngay lập tức không còn tiếng nói nào nữa.
Bây giờ Dạ Quân Lâm ở Giới Hải được gọi là tử thần Minh Vương.
Không có ai có đủ can đảm để trở thành mục tiêu của hắn cả.
Vân Anh Lạc yên lặng nhìn Dạ Quân Lâm.
Quả nhiên...
Đúng thật là hắn.