Cùng lúc đó, Diệt Thế Đại Ma ở sâu trong khu Vô Nhân, cũng bắt đầu di chuyển.
Chuyển động này mang theo sức mạnh không gì sánh được, nghiền ép hư không, khiến không gian xung quanh cũng sụp đổ.
Hiển nhiên, Đế Nữu Bạt đã nắm giữ Diệt Thế Đại Ma, bắt đầu di chuyển về phía Giới Hải.
Uy lực của Diệt Thế Đại Ma, đương nhiên không cần nói nhiều, khuyết điểm duy nhất, chính là tốc độ không được nhanh lắm.
Dù sao thì thứ này, cũng là vũ khí sát thương lớn có thể hủy diệt thế giới này, để cử động thân mình, cũng cần phải có sức mạnh tối cao.
Chỉ có cường giả cấp Đế, mới có thể nắm giữ, phát huy được uy lực của nó.
Toàn bộ khu Vô Nhân, sương đen cuộn tới, đại quân của Bạt tộc cũng xuất hiện.
Diệt Thế Đại Ma cũng dần ép tới.
Bên phía cửu đại quan của thành lũy Tam Hoàng, đương nhiên là như gặp phải kẻ địch lớn.
Trấn Giới quân của các đại quan ải, và đại năng cường giả của các thế lực ở Giới Hải, đều tụ họp lại.
Trận pháp phòng ngự của thành lũy Tam Hoàng, cũng đồng loạt xuất hiện, chiếu sáng thế giới.
Thành lũy Tam Hoàng được xây dựng, trong đó có một nguyên nhân, chính là để ngăn chặn sự tấn công của Diệt Thế Đại Ma.
Bên phía ải Trấn Ma.
Trấn Nhạc Đại Đế đứng sừng sững trong hư không, chắp tay nhìn về phía xa, trên nét mặt mang theo vẻ ngưng trọng.
Còn có đám người Thái Cổ Vân Mặc của đế tộc Vân thị, bóng dáng cũng xuất hiện trong hư không.
Trước đó, gia tộc đã đồng ý với kế hoạch của Quân Tiêu Dao.
Kế hoạch của hắn cũng rất đơn giản.
Chính là những người khác, giữ chân Diệt Thế Đại Ma.
Quân Tiêu Dao thì tập hợp một nhóm người, lén đi vào bên trong Diệt Thế Đại Ma thông qua phương pháp đặc biệt.
Còn đối phó với Đế Nữ Bạt như thế nào, thì đó là chuyện của Quân Tiêu Dao.
Kế hoạch này, rất điên cuồng.
Thậm chí có thể cho rằng, Quân Tiêu Dao là đang tự tìm đường chết.
Nhưng dưới kiên trì quyết liệt của Quân Tiêu Dao, đế tộc Vân thị cũng hết cách với hắn.
Chỉ là kế hoạch này, không hề được tiết lộ ra ngoài.
Còn Quân Tiêu Dao lúc này, đã rời khỏi ải Trấn Ma.
Hắn tới ải Dương Cốc, một trong cửu đại ải.
Và người thủ ải của ải Dương Cốc, chính là Huyền Dương Đại Đế, Hoàng Phủ Huyền Dương.
Người thừa kế của hắn, Hoàng Phủ Thuần Quân, cũng ở lại đây.
Trong cửu đại ải, có truyền tống trận có thể nhanh chóng liên hệ với nhau, cũng là phương tiện trợ giúp trong thời chiến.
Khi Quân Tiêu Dao đi ra từ truyên tống trận của ải Dương Cốc, đã lập tức thu hút sự chú ý của người thủ ải trong ải Dương Cốc.
"Vị kia là, Vân Tiêu thiếu chủ?"
"Hắn tới ải Dương Cốc của ta làm gì?"
"Trước đây quan hệ giữa Hoàng Phủ thiếu chủ và hắn cũng có tốt đẹp gì đâu..."
Ải Dương Cốc, chính là nơi do Hoàng Phủ Huyền Dương thống lĩnh.
Đương nhiên bọn họ sẽ nghiêng về phía đế tộc Hoàng Phủ.
Trước đây ở ải Trấn Ma, Hoàng Phủ Thuần Quân muốn để cha của hắn tiếp quản ải Trấn Ma.
Kết quả lại xảy ra xung đột với Quân Tiêu Dao.
Cho nên dẫn tới lúc này, những người ở ải Dương Cốc, đều hơi có thành kiến với Quân Tiêu Dao.
Đương nhiên, thành kiến thì thành kiến.
Bây giờ địa vị thân phận, tu vi sức mạnh của Quân Tiêu Dao vẫn còn ở đó.
Chưa kể còn đường đường là Chuẩn Đế.
Đương nhiên chẳng có tên muốn tìm chết nào dám lên châm biếm khiêu khích.
"Đây chính là đạo đãi khách của ải Dương Cốc các ngươi sao?"
Nhìn thấy những bóng dáng săm soi này, khóe miệng Quân Tiêu Dao mang theo ý cười nhàn nhạt.
Cùng lúc đó, một tiếng cười khẽ vang lên.
"Không ngờ đấy, đường đường Vân Tiêu thiếu chủ, mà cũng giá lâm tới ải Dương Cốc, đúng là khiến người khác bất ngờ."
Một nam tử trẻ tuổi mặc hoa phục màu vàng xuất hiện, mái tóc trong suốt, ngũ quan tuấn tú, khí chất xuất chúng.
Trong tròng mắt màu đồng như lúc nào cũng có thần hỏa đang lưu chuyển.
Chính là Hoàng Phủ Thuần Quân.
"Hoàng Phủ thiếu chủ, không chuyện không đăng điện tam bảo, hôm nay ta tới đây, đương nhiên cũng có việc."
Nhìn thấy Hoàng Phủ Thuần Quân xuất hiện, Quân Tiêu Dao bình tĩnh nói.
"Hả?"
Hoàng Phủ Thuần Quân nhìn Quân Tiêu Dao, trong mắt thoáng qua vẻ bất ngờ và suy tư.
Sau đó, hắn khẽ gật đầu nói: "Được, Vân Tiêu thiếu chủ, mời..."
Hoàng Phủ Thuần Quân tạo thủ thế mời, dẫn Quân Tiêu Dao vào tẩm cung riêng của hắn.
Thấy bóng lưng của Hoàng Phủ Thuần Quân, trong mắt Quân Tiêu Dao cũng lóe lên một tia sáng u ám.
Tên Hoàng Phủ Thuần Quân này quả nhiên là khẩu phật tâm xà.
Tuy trước đó ở ải Trấn Ma, hắn đã bị làm nhục trong tay Quân Tiêu Dao.
Bây giờ, vẫn có thể cười nói vui vẻ với hắn, như không hề bận tâm tới xung đột trong quá khứ vậy.
Nhân vật cấp bậc này, thực ra mới là người phiền toái nhất.
Rất nhanh, Hoàng Phủ Thuần Quân đã dẫn Quân Tiêu Dao vào trong cung điện, sau đó đuổi những người khác đi.
"Vân Tiêu thiếu chủ, mời."
Hai người ngồi đối diện trước án.
Hoàng Phủ Thuần Quân pha một bình trà, rồi rót cho Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao nhận lấy, liếc nhìn nước trà.
"Sao vậy, Vân Tiêu thiếu chủ sợ ta hạ độc sao?"
Thấy vậy, Hoàng Phủ Thuần Quân mỉm cười, nói tiếp.
"Nhưng, Vân Tiêu thiếu chủ đến cả Chiết Tiên Chú cũng có thể giải được, cho dù ta đã hạ độc thật, thì cũng chẳng giải quyết được gì đâu nhỉ."
Quân Tiêu Dao lại mỉm cười nói: "Hoàng Phủ thiếu chủ đúng là hài hước."
"Nước trà này được lấy từ suối Băng Tâm vạn năm, pha với lá trà Huyền Cổ cấp bán tiên dược, còn cho thêm mười tám loại nguyên liệu phụ cấp thánh dược."
"Không hổ là thiếu chủ của đế tộc Hoàng Phủ, trình độ này đúng là khá cao."
Quân Tiêu Dao nói xong, cũng một hơi uống hết chén trà.
Sắc mặt Hoàng Phủ Thuần Quân đông cứng lại, sau đó bật cười.
"Vân Tiêu thiếu chủ cũng là một người yêu trà hiểu trà."
Quân Tiêu Dao đặt chén trà xuống, cười nhạt nói: "Vân mỗ không có nhiều sở thích, uống trà tắm rửa xoa bóp, chỉ như vậy mà thôi."
"Được rồi, rốt cuộc Vân Tiêu thiếu chủ tới đây là có việc gì, có thể nói thẳng."
Nói chuyện khách sáo xong, Hoàng Phủ Thuần Quân vào thẳng chủ đề chính.
Hắn không cho rằng, với sức mạnh, thân phận hiện tại của Quân Tiêu Dao, lại có chuyện gì cần hắn giúp đỡ.
Quân Tiêu Dao nói: "Trước đây, chúng ta quả thực có hơi xung đột."
"Nhưng bây giờ, Bạt tộc xâm nhập, Diệt Thế Đại Ma sắp ép tới, Hắc Họa sắp xuất hiện."
"Dưới cục diện như vậy, những cuộc ẩu đả nho nhỏ trước đây, chắc chẳng là gì nữa rồi nhỉ."
Ánh mắt của Hoàng Phủ Thuần Quân trầm xuống, sau đó nói: "Đương nhiên, cho nên sao?"
Quân Tiêu Dao ra vẻ suy tư do dự, sau đó mới chần chừ nói.