Bởi vì Cửu Thiên Tiên Vực quá rộng lớn.
Quân Tiêu Dao tiến về tinh không Thương Mang, muốn trèo lên con đường Thông Thiên, tiến vào vùng đất kiếp số, xông qua cánh cửa tiên phàm.
Tiến về Thương Mang không chỉ có một cách này, ví như Quân Vô Hối không hề rời đi như thế.
Còn có Khương Thánh Y, sau này chắc hẳn cũng sẽ dùng phương pháp bên trong di trạch Tiên Linh Đế để rời đi.
Nhưng đối với Quân Tiêu Dao, hắn chọn con đường này, vì giúp ích cho rèn luyện của hắn.
Mà lối vào con đường Thông Thiên nằm ở điểm cuối xa xôi thuộc Cửu Thiên Tiên Vực.
Cửu Thiên Tiên Vực có điểm cuối hay không, điểm cuối nằm ở đâu, Quân Tiêu Dao đều không biết, hắn chưa từng đến bao giờ.
Vậy nên hắn chỉ có thể đi mãi về phía biên giới Cửu Thiên Tiên Vực.
Chư tổ Quân gia cũng đã nói chỉ cần hắn đi thẳng, đi thẳng mãi, lối vào của con đường Thông Thiên sẽ hiện ra.
Quân Tiêu Dao thi triển Hành Tự Chân Ngôn thuộc Cửu Tự Chân Ngôn của Đạo môn.
Hắn chưa từng dốc sức tu luyện thần thông thân pháp.
Nhưng trong tay bản thân có Côn Bằng Cực Tốc trong số Côn Bằng đại thần thông.
Cộng với việc sau này lấy được Không Thư, lĩnh hội Chân Lý Không Gian, tốc độ càng nhanh hơn.
Hiện tại, có thêm Hành Tự Chân Ngôn thuộc Cửu Tự Chân Ngôn, thứ này đại diện cho tốc độ với trạng thái cực hạn.
Vì vậy tốc độ của Quân Tiêu Dao đạt đến cực hạn, gần như không còn giới hạn trong hư không.
Dường như bản thân hắn đang đi lướt qua không gian trùng động.
Thời gian trôi qua.
Đến cả Quân Tiêu Dao cũng không biết đã trôi qua bao lâu.
Xung quanh đã không thấy tầng mảng Tiên Vực từ sớm.
Càng về sau, thậm chí cả tinh thần chư thiên và Sinh Mệnh Cổ Tinh cũng không còn.
Phóng mắt nhìn khắp toàn là một mảng đen nhánh, gần như trở về hỗn độn khi thiên địa sơ khai.
Tiến về phía trước trong bóng tối thuần túy vô cùng vô tận như thế.
Dù tu sĩ đạo tâm kiên định cũng sẽ thoáng lung lay, cảm giác như không có điểm cuối.
Thời gian vẫn trôi qua như cũ.
Càng về sau Quân Tiêu Dao cũng phải thầm cau mày.
Tốc độ của hắn đã cực kỳ khủng bố, thời gian tiêu hao dài như thế mà trước mắt vẫn chỉ thuần một màu đen như trước.
"Trừ phi..."
Bỗng nhiên Quân Tiêu Dao ngộ ra.
Có lẽ chính điều này đã là một loại khảo nghiệm!
Tu sĩ tính cách không vững chắc, thậm chí còn không có tư cách tìm ra lối vào hướng đến tinh không Thương Mang!
Đến cuối cùng, không biết đã qua bao lâu, Quân Tiêu Dao cảm giác hình như đã đột phá một lớp màn ngăn vô hình nào đó.
Cảm giác này rất quen thuộc, trước đây hắn mới vừa trải nghiệm.
Mà lớp ngăn cách này có thể nói nếu ở dưới Chuẩn Đế thì đừng nghĩ chuyện thông qua được.
Cũng khó trách, đến tinh không Thương Mang, ít nhất đều phải có tu vi Chuẩn Đế.
Cuối cùng, trong mảng tối đen thuần túy phía trước.
Có một cổ đảo lơ lửng, như thể đã chững lại ở nơi đó từ trước đến giờ, trải qua lễ tẩy rửa của năm tháng.
Quân Tiêu Dao đáp xuống hòn đảo cổ này.
Trên hòn đảo cổ có một cửa ngõ bằng đồng thau vô cùng to lớn, đầy vết tích loang lổ, vô cùng cổ kính, hơi thở hoang mãng vờn quanh.
"Đây chính là Giới môn, lối vào con đường Thông Thiên ở ngay nơi này."
Cái gọi là Giới môn chính là cổng truyền tống giữa các thế giới ở cách nhau rất xa.
Cuối cùng đã sắp bước lên con đường Thông Thiên.
Quân Tiêu Dao khẽ thở phào một hơi.
Hắn sắp tiến về một vùng đất hoàn toàn mới.
Hắn rất chờ mong, mở ra bí mật của Cửu Đại Thiên Thư.
Và còn Thiên Đình thần bí kia có liên quan gì tới Cửu Đại Thiên Thư?
Hơn nữa, tinh không Thương Mang vô cùng vô tận, bất kể là đứa con khí vận, đứa con thế giới, đứa con thiên mệnh, chắc hẳn đông hơn rất nhiều so với Giới Hải.
Vận Mệnh Hư Vô Giả có lẽ cũng sẽ xuất hiện.
Còn có yêu nghiệt Dị Số, thiếu niên cấp Đế thì càng khỏi phải nói.
Vậy đơn giản chính là một mảnh ruộng rau hẹ vô cùng vô tận, đợi anh nông dân Quân Tiêu Dao này tới thu hoạch.
Còn Cửu Đại Thiên Thư, minh ước Thái Cổ, đại kiếp Thương Mang...
Rất nhiều bí mật đang chờ đợi Quân Tiêu Dao đến bật mí.
Hắn không do dự đẩy cánh cửa đồng thau kia.
Một luồng khí tức thiên địa vũ trụ đặc thù truyền tới, có những vùng đất khác với Cửu Thiên Tiên Vực, Giới Hải.
Quân Tiêu Dao tiến vào.
Đó là một mảng biển sao rộng lớn vô cùng, vô biên vô hạn.
Đại tinh xoay tròn, có tinh thể rực cháy tỏa ra vầng sáng vĩnh hằng.
Trời đất toàn là sương mù, sâu trong vũ trụ thì có Hỗn Độn Khí chuyển động.
Cảnh tượng này vô cùng hùng vĩ, giống như bước tới vũ trụ nguyên thủy.
Nhưng đây chưa phải là tinh không Thương Mang, chỉ là con đường Thông Thiên mà thôi.
Khó có thể tưởng tượng tinh không Thương Mang sẽ bao la hùng vĩ vô biên vô tận đến cỡ nào.
"Đây mới là hành trình có thể khơi lên hứng thú cho ta."
Quân Tiêu Dao ngước nhìn bầu không trung vũ trụ.
Bởi vì hắn quá mạnh mẽ, gần như không có đối thủ, cả một đường thuận buồm xuôi gió.
Mà giờ đây, hắn chờ mong thử thách mới.
Đăng thiên lộ, đạp ca hành!
Quân Tiêu Dao giẫm chân lên con đường Thông Thiên.
Đây là một con đường xa xôi khó mà tưởng tượng được.
Trước đó chư tổ Quân gia đã nói với hắn.
Trong con đường Thông Thiên có rất nhiều hung hiểm khó lường.
Cái gọi là con đường Đế Vương ở Cửu Thiên Tiên Vực trước đây, hay là chung cực cổ lộ đều hoàn toàn không cách nào sánh bằng.
Trong con đường Thông Thiên sẽ còn trải qua rất nhiều thế giới vũ trụ kỳ lạ.
Có tinh cầu cấu thành ngọc thạch, có vũ trụ sinh vật Bạch Cốt hoành hành. Còn thế giới cổ lão như Địa Ngục, tồn tại sinh linh cực kỳ đáng sợ.
Nói tóm lại, con đường này rất hung hiểm, mạnh như Đại Đế cũng có thể đẫm máu.
Nhưng tất nhiên Quân Tiêu Dao không sợ.
Thực lực hiện giờ của hắn không cần phải nhiều lời.
Quân Tiêu Dao cũng không biết cực hạn của bản thân ở đâu.
Mà con đường này cũng vừa hay là con đường rèn luyện cho hắn.
Tiến về tinh không Thương Mang có ba cửa ải.
Con đường Thông Thiên, vùng đất kiếp số, cánh cửa tiên phàm.
Con đường Thông Thiên dài nhất, vùng đất kiếp số hung hiểm nhất.
Cánh cửa tiên phàm là kiểm tra đo đạc thực lực thiên phú, ảnh hưởng sâu xa.