Hơn nữa nàng và Tô Cẩm Lý cũng có vẻ đẹp riêng biệt, cho nên rất khó lấy ra so sánh.
Nhưng loại thanh lãnh kiêu căng nhàn nhạt này cũng cực kỳ có thể dẫn tới dục vọng chinh phục của nam tử.
Long Nữ Hải Nhược chạm nhẹ gót sen, buông xuống trên quảng trường hoàng cung.
Đám người Thiên Diệu hoàng chủ tiến lên nghênh đón.
"Hải Nhược chất nữ, đã lâu không gặp, trổ mã ngày càng thủy linh động lòng người rồi."
Thiên Diệu hoàng chủ cười ha ha, cũng lộ ra vẻ mặt hài lòng.
Long Nữ Hải Nhược quả thực vô cùng xuất sắc.
Tuy con ông trả giá mệnh cách Thiên Long.
Nhưng đổi về một người con dâu như này, sau lưng còn có quyền thế quả thật là kiếm lời.
Huống chi thiên tư thực lực của con ông hiện giờ cũng không kém Hải Nhược là bao, cũng coi như xứng đôi vừa lứa.
"Bá phụ khách khí."
Long Nữ Hải Nhược mở miệng, tiếng nói cũng như khí chất của nàng, mang theo mấy phần thanh lãnh.
Nhưng cũng không phải là loại thanh lãnh như băng sơn, ngược lại không làm người ta sinh ra cảm giác không lễ phép.
"Hải Nhược..."
Bên cạnh, Phương Hằng cũng làm nghi thái, mỉm cười gật đầu tỏ ý.
Không làm ra hành động kỳ quặc như nhìn chằm chằm vào người khác.
Đôi mắt mỹ lệ của Long Nữ Hải Nhược chuyển qua bên Phương Hằng, trong mắt cũng lóe lên một vệt kỳ dị.
"Ta cũng có nghe qua thiên phú thực lực của ngươi, khá tốt."
Nghe được lời này của Long Nữ Hải Nhược, ý cười trên khóe miệng Phương Hằng cũng càng đậm.
Đây ý là Long Nữ Hải Nhược còn coi như hài lòng với hắn à?
"Ha ha, chất nữ Hải Nhược, lần này chỉ có một mình ngươi đến đây thôi à?"
Thiên Diệu hoàng chủ cười nói.
Hải Nhược khẽ gật đầu.
"Đúng rồi, trong cung đã chuẩn bị xong yến hội."
"Bá phụ, không cần, kế tiếp có thể cho ta nói chuyện riêng với Phương Hằng được không?" Hải Nhược nói.
Thiên Diệu hoàng chủ khựng lại một chút, sau đó cười nói: "Được, đương nhiên là được!"
Thiên Diệu hoàng chủ cũng không ngờ Long Nữ Hải Nhược lại gấp gáp như vậy.
Ngay cả yến hội cũng không muốn ăn mà đã muốn ở chung một mình với con của ông.
Trên mặt Phương Hằng vẫn nở nụ cười nhẹ.
Đáy lòng lại có vẻ mừng rỡ.
Có vẻ như tình hình chung đã thành công.
Sau đó, Phương Hằng cũng đích thân dẫn Hải Nhược đến cung điện của hắn.
"Hải Nhược, nàng..."
Phương Hằng vừa muốn nói gì đó.
Long Nữ Hải Nhược đã nói.
"Thật ra lần này ta xuất quan, chủ yếu là bởi vì một chuyện ở thành Đoạn Không."
"Nhưng mà trước đó, ta cảm thấy nên đến hoàng quốc Thiên Diệu một chuyến, giải quyết chuyện đính hôn giữa chúng ta với ngươi."
"Trước đó, ta khó có thể nói ra ở trước mặt mọi người, hiện tại ta có thể nói với ngươi."
Nghe thấy Hải Nhược nói vậy, vẻ mặt Phương Hằng khẽ thay đổi, cảm thấy không ổn lắm.
Giọng điệu của Long Nữ Hải Nhược dường như cũng không muốn thành hôn với hắn.
"Hải Nhược, ý của nàng là..."
Hình như Phương Hằng nghĩ đến gì đó, đồng tử hơi co lại.
Hải Nhược nói: "Đúng vậy, lần này ta đến đây là muốn hủy hôn."
Ầm!
Dường như có một trận sấm sét đang nổ vang trong đầu Phương Hằng.
Sắc mặt của hắn cũng hơi cứng đờ!
Cũng không phải là hắn yêu Hải Nhược nhiều đến mức khắc sâu tận xương.
Nhưng dù sao nàng cũng là vị hôn thê của hắn.
Chứ đừng nói đến dung mạo, khí chất và thân phận của nàng cũng xuất chúng như vậy.
Hơn nữa hoàng quốc Thiên Diệu cũng vẫn luôn cậy quyền Tinh Thần Long Tộc.
Nếu như hủy hôn thì không chỉ ảnh hưởng riêng đến Phương Hằng.
Mà là toàn bộ hoàng quốc Thiên Diệu!
"Vì sao vậy Hải Nhược, chúng ta đã sớm lập đính hôn rồi, nàng là vị hôn thê của ta..."
Nghe thấy ba chữ vị hôn thê.
Long Nữ Hải Nhược hơi cau mày liễu.
Nàng cực kỳ không thích ba chữ này được nói ra từ miệng của Phương Hằng.
Cũng không phải là nàng ghét Phương Hằng đến cỡ nào.
Chỉ là Long Nữ Hải Nhược có chí hướng chứng đạo thành Đế, lấy việc tu luyện là việc chính.
Đính hôn và tình cảm nam nữ chỉ là chướng ngại vật của nàng.
Nàng và Phương Hằng giống như người xa lạ, trên cơ bản chưa từng tiếp xúc.
Chứ đừng nói là có tình cảm gì đó.
Dưới cái nhìn của nàng thì chuyện đính hôn này cực kỳ vớ vẩn.
"Đây chỉ là một sai lầm mà trưởng bối quyết định thôi, nếu tiếp tục nữa thì cũng chẳng có ích gì cho cả ngươi và ta." Hải Nhược nói.
"Nhưng ta đã trả giá mệnh cách Thiên Long, hôn ước này cũng chính miệng Tinh Thần Long Tộc đồng ý!"
Khóe mắt Phương Hằng hơi run rẩy, năm ngón tay khép lại, nắm tay siết chặt.
Móng tay đâm vào lòng bàn tay, chảy ra từng giọt máu tươi, mang đến cơn đau âm ỉ trong lòng.
Với hắn, việc từ hôn này càng giống như một loại nhục nhã.
Long Nữ Hải Nhược khẽ thở ra một hơi rồi nói.
"Ta thừa nhận ta đạt được mệnh cách Thiên Long của ngươi, là ta nợ ngươi."
"Nhưng mà mấy năm này, Tinh Thần Long Tộc của ta cũng đưa tài nguyên để nâng đỡ hoàng quốc Thiên Diệu, đó cũng là một loại bù đắp."
"Hoàng quốc Thiên Diệu các ngươi từng đụng chạm địch thủ nhiều lần, là Tinh Thần Long Tộc của ta hỗ trợ giải quyết."
"Thậm chí là phụ thân của ngươi, lúc trước Thiên Diệu hoàng chủ đột phá Đế cảnh, cũng không thể thiếu bảo bối mà Tinh Thần Long Tộc của ta đưa tặng."
"Tuy mệnh cách Thiên Long có giá trị không nhỏ, nhưng trong mấy năm nay, Tinh Thần Long Tộc của ta cũng đã trả giá không ít."
Những lời nói này của Long Nữ Hải Nhược khiến Phương Hằng tạm thời câm như hến.
Đúng vậy!
Những năm tháng này, hoàng quốc Thiên Diệu thực sự đã nhận được không ít ân huệ của Tinh Thần Long Tộc.
Ngay cả Phương Hằng cũng không thể bác bỏ chuyện này.
Tuy mệnh cách Thiên Long quý giá, nhưng lợi ích mà Tinh Thần Long Tộc cho, tích lũy lại cũng thực sự không ít.
Dường như hoàng quốc Thiên Diệu đã quen với loại ân huệ này nên hiện tại lại cảm thấy cực kỳ bình thường.
Nhìn thấy sắc mặt khó coi thay đổi thất thường của Phương Hằng.
Long Nữ Hải Nhược khẽ thở dài một hơi, nàng nói: "Vậy đi, tuy hôm nay ta đến đây là để hủy hôn."
"Nhưng ta có thể lại đồng ý với ngươi một điều kiện, chỉ cần ta có thể làm được."
Từ câu này là có thể nghe ra được Long Nữ Hải Nhược thật sự quyết tâm muốn hủy hôn.
Nàng không thể khiến Phương Hằng trở thành chướng ngại vật trên đường chứng Đế của nàng được.