Phương Hằng nghiến chặt răng, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
Khí linh Yểm trong cơ thể lại nói: "Phương Hằng ngươi đừng kích động, cứ quan sát trước đã rồi hãy tính!"
Phương nghe xong suýt chút nữa thổ huyết.
Mẹ nó đã như thế này rồi mà ngươi còn nói ta phải quan sát à?
Bất kể có từ hôn hay không thì Hải Nhược vẫn là hôn thê của hắn, là người đã có hôn ước với hắn.
Bây giờ có là ai đi chăng nữa, trong lòng cũng sẽ khó chịu đến cực điểm.
Không biết qua bao lâu, Tiên Nữ Lô mở ra.
Bóng dáng Quân Tiêu Dao xuất hiện, bạch y vẫn thẳng thớm như cũ, đến cả một nếp nhăn cũng không có.
Trông không khác gì với khi nãy.
Nhưng Phương Hằng đang ở trong chỗ tối đương nhiên sẽ không nghĩ như vậy.
Sau đó hắn lập tức nhìn thấy Long Nữ Hải Nhược.
Tuy quần áo Hải Nhược rất chỉnh tề, nhưng hai gò má như ngọc vẫn còn hơi đỏ ửng, nàng thở dốc, bộ ngực lên xuống dường như có phần mệt nhọc.
Nhìn thấy cảnh này trái tim Phương Hằng có cảm giác như bị dao đâm.
Vậy là, kết thúc rồi...
Phương Hằng đau lòng khôn xiết, tuy hắn đã từ hôn tới Hải Nhược, nhưng trong vô thức hắn vẫn luôn xem Hải Nhược là người của mình.
Hắn cho rằng chỉ cần lấy được di tàng thành Đế do Hoàng Tuyền Đại Đế để lại, Hải Nhược sẽ hối hận mà hồi tâm chuyển ý.
Mà bây giờ...
Phương Hằng có cảm giác sừng trên đầu mình nặng thật đấy.
Trong lòng căm hận không thôi!
Dường như cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể đang sôi sục, khí linh Yểm vội vàng nói: "Phương tiểu tử, ngươi tuyệt đối không được kích động, phải nhẫn nhịn, tên kia không chỉ là Đại Đế, mà còn đang kiểm soát Tiên Nữ Lô."
"Bây giờ ngươi chắc chắn không phải là đối thủ của hắn, dù cho thêm cả ta cũng như vậy thôi."
"Ra tay sẽ chỉ hỏng việc lớn!"
Nghe thấy lời cảnh cáo của khí linh Yểm, Phương Hằng nghiến muốn nát luôn hàm răng.
Nhẫn nhịn, đương nhiên hắn phải nhẫn nhịn!
"Ta biết rồi..."
Trong lòng Phương Hằng gằn từng chữ.
Không có sức mạnh thì không có gì cả!
Nhất định hắn phải lấy được bí tàng Hoàng Tuyền!
Phương Hằng cực kỳ không cam lòng, quay người bỏ chạy mất.
Hắn không muốn nhìn tiếp nữa!
Nhận thấy khí tức đang ẩn nấp kia đã biến mất, trong mắt Quân Tiêu Dao hiện lên sự thích thú.
Xem ra Phương Hằng đã hiểu lầm.
Nếu như hắn biết được chiến tích của Quân Tiêu Dao, chắc chắn sẽ không hiểu lầm.
Làm sao mà nhanh vậy được?
Long Nữ Hải Nhược khẽ cắn môi, nhìn Quân Tiêu Dao.
"Tại sao?" Nàng cất tiếng hỏi.
"Gì?" Quân Tiêu Dao hờ hững đáp lại.
"Tại sao, tại sao ngươi không làm gì hết?"
Long Nữ Hải Nhược không hiểu được, Quân Tiêu Dao bắt nàng vào trong Tiên Nữ Lô chẳng phải để làm mấy chuyện ti tiện kia sao?
Tại sao hắn không làm gì cả, mà chị đứng im đó nhìn?
"Sao, chẳng lẽ người lại muốn ta làm?" Quân Tiêu Dao ra vẻ suy tư.
"Đương nhiên không phải... nhưng..."
Vẻ mặt Long Nữ Hải Nhược hết sức khó coi.
Tuy Quân Tiêu Dao không làm gì cả.
Thế nhưng hắn vẫn luôn mở mắt nhìn mà.
Mấy thứ nên xem, không nên xem đều...
Nghĩ đến đây Long Nữ Hải Nhược vừa thẹn vừa giận, làn da trắng như tuyết bỗng chốc đỏ bừng.
Hình như đã đoán ra được ý của Long Nữ, Quân Tiêu Dao thản nhiên nói: "Yên tâm, ta đã đạt đến trình độ nhìn núi là núi, nhìn nước là nước."
"Cho nên ta chỉ thấy một con cá chạch đang vặn vẹo, thế thôi."
"Ngươi..."
Long Nữ Hải Nhược nghe xong khuôn mặt trở nên cứng đờ, trong đầu giống như có pháo nổ vang.
Mặt càng đỏ hơn y hệt trái cà chua.
Mất mặt quá đi!
Đang châm chọc nàng đó à?
Nàng đâu có hoá thành nguyên hình mà?
Một bên Không Hư công tử nói với nụ cười xấu xa: "Long Nữ các hạ, được công tử nhà ta yêu thích là diễm phúc của người."
"Đi theo công tử nhà ta sẽ chỉ có lợi cho ngươi, công tử chính là Thiếu Niên Đế chân chính."
Lời nói của hắn khiến Hải Nhược đơ cả người!
Thiếu Niên Đế?
Nàng đang nghe nhầm à?
Ở vùng giới vực như thế này cũng xuất hiện Thiếu Niên Đế?
Đó chính là sự tồn tại cực kỳ hiếm thấy trong mười bá tộc.
Mỗi một người đều chấn động thế giới!
Cổ họng Long Nữ nghẹn ứ không nói nên lời.
Thảo nào!
Vị công tử áo trắng này khuôn mặt thì trẻ trung như thế mà khí huyết lại tràn đầy, trông không giống người ở thế hệ trước chút nào.
Nhưng lại có được tu vi Đế cảnh.
Hắn đúng là nhân vật cấp Thiếu Niên Đế!
Đổi lại là những người khác, đương nhiên Long Nữ không thể tin tưởng.
Nhưng vừa nãy nàng đã được tự mình trải nghiệm sức mạnh kinh khủng của Quân Tiêu Dao.
Thật sự thâm sâu khó lường.
Đó là một loại sức mạnh nàng căn bản không có cách nào phản kháng.
Ngay cả khi là cường giả Đại Đế trong tộc đến đây, chưa chắc đã có thể đối đầu.
Hơn nữa vẻ ngoài tuyệt thế của Quân Tiêu Dao cũng không giống dịch dung.
Chuyện này tuyệt đối không thể nghi ngờ.
"Sao... sao có thể..."
Long Nữ Hải Nhược hơi thất thần.
Vậy mà nàng lại muốn nhắm vào một Thiếu Niên Đế!
Đó quả thật là một việc ngu ngốc tìm đường chết!
Nhân vật như thế này đừng nói là Tinh Thần Long Tộc.
Đến cả mười bá tộc cũng sẽ điên cuồng lôi kéo, được tiếp đón săn sóc.
Phương Hằng muốn hại chết nàng và Tinh Thần Long Tộc à?
Long Nữ không ngờ rằng Phương Hằng lại bỉ ổi đến như vậy!
Giờ phút này sự hận thù và căm ghét của nàng đối với Phương Hằng còn nhiều hơn sự nhục nhã khi bị Quân Tiêu Dao trấn áp.
Nhìn thấy sắc mặt của Long Nữ, trong mắt Quân Tiêu Dao lóe lên vẻ khoan khoái.
Phương Hằng chính là thông minh quá lại bị thông minh hại đúng không?
Vốn dĩ hắn muốn châm ngòi cho Tinh Thần Long Tộc đối đầu với Quân Tiêu Dao, mà tình hình bây giờ Long Nữ muốn Tinh Thần Long Tộc tiêu diệt hoàng quốc Thiên Diệu rồi nhỉ?
Không Hư công tử tiếp tục nói: "Công tử nhà ta không chỉ là Thiếu Niên Đế, mà lai lịch còn kinh khủng đến mức không tài nào tưởng tượng nổi."
"Ngươi suy nghĩ thử đi, bây giờ ngươi đang làm gì?"