Bảo Phương Hằng phải tiếp tục nín nhịn đến nghìn năm vạn năm sau, hắn chắc chắn sẽ bị rơi vào trạng thái tinh thần không bình thường.
Khí linh Yểm không nói thêm gì nữa.
Nó mơ hồ có một loại cảm giác không thể giải thích được.
Mọi thứ dường như sắp kết thúc rồi.
"Nếu đã như vậy, không làm thì thôi đã làm thì dứt khoát làm tới cùng, cược một trận ra trò!"
Phương Hằng lấy ra tấm phù chú truyền tin bằng ngọc.
Trước đây được một vị thiếu nữ tên Tô Cẩm Lý đưa cho.
Nếu như Phương Hằng cược đúng, vị thiếu nữ đó thực sự đến từ gia tộc đó.
Có lẽ, có thể giải quyết được Quân Tiêu Dao.
Còn về cái giá phải trả thì...
Hiện giờ Phương Hằng đã chẳng còn gì cả.
Hình như chỉ còn lại bí tàng Hoàng Tuyền thôi.
Nghĩ đến đây, Phương Hằng cũng đưa tin tức truyền đi thông qua tấm phù chú truyền tin bằng ngọc.
Mà phía bên kia, một phi thuyền con thoi trong hư không, ở một cung điện cỡ nhỏ.
Một thiếu nữ mặc chiếc váy bồng bềnh với tay áo rộng, khí chất bay bay đẹp tựa tiên nữ.
Đang bắt chéo chân, ngồi ăn thịt cừu được nướng vàng, nàng ăn một cách vui vẻ khoái chí.
Đó chính là Tô Cẩm Lý.
Khoảnh khắc đó, Tô Cẩm Lý dường như cảm nhận được chút gì đó, lấy ngọc phù truyền tin ra.
Thần niệm di động, sau khi dò thám tin tức trong đó.
Đôi mắt xinh đẹp của thiếu nữ lóe sáng, khuôn mặt xinh đẹp trắng bóng mịn màng hiện lên ý cười.
"Bạn học đáng yêu đã mắc câu rồi à!"...
Đâu đó trong vũ trụ đầy sao rộng lớn, xa xôi hẻo lánh.
Phương Hằng đứng trên một hành tinh tĩnh mịch.
Không bao lâu sau, từ xa trong không trung một phi thuyền hư không như ánh sáng thời gian bay đến.
Nhìn thấy phi thuyền này, ánh mắt Phương Hằng âm thầm lóe lên.
Chỉ là chi phí chế tạo của phi thuyền này không hề rẻ, được chế tạo từ những vật liệu đặc biệt hiếm có khó tìm, hơn nữa còn được khắc pháp tắc Hư Không.
Điều này làm cho Phương Hành càng thêm chắc chắn thân phận của Tô Cẩm Lý không hề tầm thường.
Phi thuyền dừng lại trên không trung.
Một tia sáng lóe lên
Bóng dáng xinh đẹp của Tô Cẩm Lý dần dần xuất hiện.
Cho dù trước đây đã từng gặp mặt thiếu nữ này, nhưng khi gặp lại lần nữa, Phương Hằng vẫn có cảm giác ngạc nhiên như cũ.
Một chiếc váy dài bồng bềnh, bao vây lấy những đường cong tinh tế mềm mại trên người Tô Cẩm Lý.
Dung nhan xinh đẹp tuyệt mỹ, thanh tú không nếp nhăn.
Một mái tóc đen dài mượt mà, dùng trâm cá chép búi tóc củ tỏi tinh xảo, lộ ra chiếc cổ ngọc ngà bên dưới.
Gương mặt sáng bừng của thiếu nữ nở nụ cười nhẹ, mấy sợi tóc rũ xuống hai bên má càng tăng thêm sự quyến rũ.
Phía dưới váy lộ ra đôi chân đeo vớ lưới mang ủng ngọc, dẫm nhẹ hư không.
Giống như tiên tử đến từ cung trăng, lộ ra khí tức siêu thoát trần thế.
Ngay cả Phương Hằng cũng thất thần trong chốc lát.
Long Nữ Hải Nhược đã được xem như là sắc đẹp nổi bật.
Nhưng so với thiếu nữ đứng trước mặt này vẫn nhạt nhòa đi đôi phần.
Phương Hằng bỗng nhiên nghĩ đến, Thiên Nhai nơi nào không cỏ thơm?
Vì sao hắn phải cố chấp với một Hải Nhược?
Ở trước mặt hắn, có một thiếu nữ càng thêm xuất sắc mà lai lịch có thể còn mạnh hơn cả Hải Nhược.
Đây mới là sự xuất hiện đại khí vận của hắn.
Hắn gặp quý nhân rất có thể sẽ thay đổi vận mệnh của bản thân.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Phương Hằng nhìn về phía Tô Cẩm Lý cũng có sự thay đổi.
Tô Cẩm Lý mở miệng, giọng nói thanh thoát vang lên.
"Phương công tử, chúng ta lại gặp nhau rồi."
"Tô cô nương." Phương Hằng cũng chắp tay chào.
"Phương công tử, ngươi liên hệ với ta qua ngọc phù đưa tin, là có chuyện gì vậy?" Tô Cẩm Lý hỏi.
Phương Hằng nghe vậy, đầu tiên là hít một hơi thật sâu, trên mặt lộ ra một vẻ bi thương.
Phối hợp với vẻ ngoài cũng được xem là tuấn tú của hắn, thế mà cũng có chút hấp dẫn người khác.
Nhưng mà khóe miệng của Tô Cẩm Lý lại giật giật.
Diễn xuất của Phương Hằng nhìn như có hơi quá dễ phát hiện ra rồi đó.
Nhưng nàng vẫn giữ cho bản thân bình thản hết mức, chờ đợi một lát.
"Lần trước không có nói với Tô cô nương, ta thật ra là thái tử của hoàng quốc Thiên Diệu."
"Nhưng mà bởi vì một vài chuyện, hiện tại buộc phải nhờ sự giúp đỡ của Tô cô nương." Phương Hằng nói.
"Chuyện gì?" Tô Cẩm Lý nói.
Sau đó, Phương Hằng cũng lấy chuyện đó ra thêm mắm thêm muối rồi kể với Tô Cẩm Lý.
Ví dụ như Quân Tiêu Dao dùng thủ đoạn ti tiện gì để thắng được chiến tranh Bích Vân giới.
Sau đó, lại nhờ cổ khí có tiếng xấu lan xa là Tiên Nữ Lô này tẩy não vị hôn thê của hắn, cướp đi vị hôn thê của hắn.
Cuối cùng còn điều khiển vị hôn thê của hắn đến đoạn tuyệt quan hệ với hắn.
Từ đó khiến cho hoàng quốc Thiên Diệu rơi vào sự vây công của các phương, tứ cố vô thân, cuối cùng diệt quốc.
Mà hắn là người sống sót cuối cùng chạy thoát được.
Nghe đến mấy câu này, đôi môi của Tô Cẩm Lý hơi mím lại, vẻ mặt có chút sững sờ.
Đây là nội dung cốt truyện kinh diễm gì đây chứ?
Vị hôn thê bị kẻ gian ác cướp đi.
Còn gánh vác thù hận diệt quốc.
Không hổ là người có đại khí vận, thật đúng là có thể gây chuyện.
"Nói như vậy, giáo chủ của Phong Nguyệt Cổ Giáo kia thật đúng là tội ác tày trời."
Tô Cẩm Lý như có điều suy nghĩ nói.
"Chính là như vậy, tên tuổi của Phong Nguyệt Cổ Giáo hẳn là Tô cô nương cũng đã nghe qua."
"Đám người này đều phát điên hết, chẳng hề có điểm giới hạn gì cả."
"Hôn thê của ta cứ thế mà bị hắn cướp đi, thần phục làm thiếp, thậm chí vì vậy mà nước mất nhà tan."
Phương Hằng nói ra nơi đây cũng là lộ ra vẻ bi thương và hận thù vô cùng.
"Ta cũng từng nghe nói qua Phong Nguyệt Cổ Giáo, yêu nghiệt thánh nữ từng gây hại cho không ít thế lực của tinh không Thương Mang."