Tô Cẩm Lý lẩm bẩm, sau đó nói.
"Đây cũng đã rất trân quý rồi, Phương công tử ngươi cứ thế mà nói cho ta biết sao?"
Phương Hằng khẽ mỉm cười nói: "Đổi lại thành những người khác, ta đương nhiên không thể nào thẳng ra như thế."
"Nhưng... Ta tin tưởng nhân phẩm của Tô cô nương."
"Thực không dám giấu giếm, ngay lần đầu tiên nhìn thấy Tô cô nương, ta đã cảm thấy bản thân và Tô cô nương có loại duyên phận khó nói thành lời..."
Phương Hằng nói đến đây, ánh mắt cũng mang theo cảm xúc.
Nhưng mà Tô Cẩm Lý nghe thấy lại âm thầm nổi da gà.
Lời này khiến nàng không khỏi xấu hổ.
Thấy sắc mà nổi máu dê giữa thanh thiên bạch nhật.
Đổi thành nữ tử xấu xí nào đó thì Phương Hằng còn có thể nói những lời như này không?
Xem ra cái gọi là đứa con khí vận chẳng qua cũng chỉ là người phàm mà thôi.
Nhưng mà Tô Cẩm Lý vẫn lộ ra vẻ mặt bẽn lẽn nhưng không mất đi lễ nghĩa mỉm cười.
"Có thể khiến cho Phương công tử tin tưởng như vậy, ngược lại cũng là vinh hạnh của ta."
Phương Hằng cười nói: "Thật không dám giấu giếm, cửa vào bí tàng Hoàng Tuyền nằm ngay bên trong triều tịch Huyễn Hải."
"Thế nhưng chỉ có ta có thể tìm được lối vào thôi."
"Nếu như Tô cô nương đồng ý ra tay giúp đỡ, diệt trừ tên Phong Nguyệt giáo chủ đại gian đại ác kia."
"Phương mỗ đồng ý đưa cho Tô cô nương một nửa bí tàng Hoàng Tuyền."
Một trong mười ba bí tàng, tài nguyên bên trong kia nhiều thế nào khó tưởng tượng được.
Phương Hằng vậy mà đồng ý giao ra một nửa, cũng xem như đã quyết tâm.
Thật ra hắn cũng có ý muốn nịnh nọt Tô Cẩm Lý.
Ngày sau, hắn nếu có thể nương nhờ thuyền lớn là Tô gia này, thậm chí ở rể, thì khác nào một bước lên mây chứ.
Trong vô thức Phương Hằng lại đang mơ mộng hão huyền.
"Một nửa bí tàng Hoàng Tuyền? Phương công tử ngươi cũng thật hào phóng." Tô Cẩm Lý ra vẻ kinh ngạc nói.
"Tô cô nương, giao dịch này thế nào?"
"Nếu là cô nương đồng ý, đến lúc đó khi ta đi tới bí tàng Hoàng Tuyền có thể dẫn cô cùng đi theo." Phương Hằng nói.
Tô Cẩm Lý lộ ra dáng vẻ đắn đo do dự.
Nhưng mà cuối cùng vẫn thở dài một hơi rồi nói.
"Được thôi, nói thật thì ta cũng rất tò mò về bí tàng Hoàng Tuyền."
"Nhưng ta không thể bảo đảm cuối cùng nhất định có thể thành công." Tô Cẩm Lý thản nhiên nói.
"Tốt, chỉ cần Tô cô nương đồng ý ra tay, dù cho kết quả cuối cùng không như ý, ta chắc chắn vẫn sẽ có báo đáp."
Phương Hằng chắp tay cười một tiếng.
"Vậy thì tốt, ta đi nghĩ kế hoạch trước." Tô Cẩm Lý đáp.
Sau đó nàng phi lên lại hư không, vượt gió mà đi.
Phương Hằng đứng tại chỗ từ từ thu lại nụ cười trên mặt.
Trong cơ thể hắn vang lên giọng của khí linh Yểm.
"Phương Hằng, ngươi làm như vậy có tác dụng không?"
"Tiểu nha đầu kia có thể đối phó được người kia à, lỡ như nàng cũng bị kéo vào Tiên Nữ Lô thì sao?"
Tuy nói Tô Cẩm Lý có thể mời người khác ra tay, nhưng khó mà đảm bảo kết quả cuối cùng sẽ ra sao.
Phương Hằng lộ ra nụ cười lạnh.
"Đây chẳng phải càng tốt hơn à, đắc tội Tô gia đã đủ tên kia chịu thiệt rồi, để hắn mãi mãi rơi vào vòng vây quét và truy sát."
"Tô gia cũng không phải Tinh Thần Long Tộc, phạm vi thế lực và tai mắt của bọn họ trải rộng các đại cổ giới."
"Muốn đuổi theo vây giết một người là chuyện quá đơn giản."
Khí linh Yểm giật mình nói: "Hóa ra ngay từ đầu ngươi đã nghĩ đến việc này."
Phương Hằng lắc đầu nói: "Không, thật ra đây chỉ là hạ sách."
"Tô Cẩm Lý dù là phương diện nào cũng hơn hẳn tiện nhân Hải Nhược kia."
"Nếu có quan hệ với nàng, con đường sau này của ta sẽ suôn sẻ bằng phẳng."
"Cho nên, ta thật ra lại hi vọng nàng có thể thành công."
"Dùng một nửa bí tàng Hoàng Tuyền đổi lấy thân phận con rể Tô gia thật ra cũng chẳng lỗ."
"Dĩ nhiên, nếu như thất bại thì có thể khiến Tô gia tức giận."
"Nói tóm lại, ta ở giữa sẽ không lỗ gì."
Trên mặt Phương Hằng lộ ra vẻ dữ tợn.
Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, tính cách và lối suy nghĩ của Phương Hằng dường như cũng bị bóp méo.
Dù là khí linh Yếm từng đi theo Hoàng Tuyền Đại Đế, giờ phút này cũng câm nín, sau đó nói: "Phương Hằng, ngươi thật đúng là âm hiểm xảo trá..."
Phương Hằng nghe vậy chỉ lạnh lùng cười.
"Ở thế giới này, không có thực lực, còn không tàn nhẫn vậy sẽ sống không nổi!"
Một bên khác, trong cung điện thu nhỏ trên con tàu hình thoi.
Tô Cẩm Lý đi qua đi lại đi suy tư.
"Hừm, cứ luôn có cảm giác mình bị hắn tính kế."
"Không phải nói đứa con khí vận đều là người chính trực à?"
"Sao lại cảm thấy Phương Hằng không giống như người tốt, muốn hố cô nãi nãi ta?"
Tô Cẩm Lý không ngốc, chớ nói chi suy nghĩ của nàng khác biệt hoàn toàn với người của thế giới này.
Nàng biết rõ rất nhiều đường tắt ngõ hẻm.
Đổi thành nữ tử đơn thuần ngây thơ khác, nói không chừng thật sự sẽ ngu ngơ tin tưởng Phương Hằng.
Nhưng Tô Cẩm Lý lại không dễ dàng bị lừa như vậy.
"Với lại nhìn dáng vẻ của hắn, dường như đang tính toán ta, muốn ở rể Tô gia à?"
Tô Cẩm Lý hiểu rõ những gì Phương Hằng ẩn ý trong câu chữ trước đó.
So với những tên nam tử sến súa trước đó, Phương Hằng cũng không khá hơn chút nào.
"Phương Hằng, vốn dĩ ta còn muốn hợp tác với ngươi, làm ăn thế này đều khiến hai bên vui vẻ."
"Nhưng mà kế sách của ngươi dường như cũng không chỉ có vậy."
"Nói như vậy, chuyện liên quan tới Phong Nguyệt giáo chủ cũng không thể tin tưởng hoàn toàn."
"Rõ ràng là đang kích động tâm trạng của ta, để cho ta có cảm giác chán ghét mà đi đối phó với Phong Nguyệt giáo chủ kia."
"Việc cần làm bây giờ chính là đến gặp Phong Nguyệt giáo chủ một lần, tra rõ ràng mọi chuyện rốt cuộc là thế nào."
"Phương Hằng muôn dẫn ta vào bẫy, cũng không dễ như vậy!"
Tô Cẩm Lý quyết tâm, điều khiển con tàu hình thoi rời khỏi, đi tìm Phong Nguyệt giáo chủ trong truyền thuyết kia.
Nàng muốn xem thử Phong Nguyệt giáo chủ kia có đại gian đại ác, tội ác tày trời như những lời Phương Hằng đã nói hay không!