Nhìn thấy đám oanh oanh yến yến đó rời đi, Không Hư công tử âm thầm nuốt một ngụm nước bọt.
Thà rằng nói bọn họ nguyện ý kết giao với Quân Tiêu Dao, còn hơn là nói bọn họ nguyện ý gia nhập vào Phong Nguyệt Cổ Giáo.
Hắn ngưỡng mộ không thôi, đoán rằng tất cả nữ đệ tử sau này của Phong Nguyệt Cổ Giáo, đều chỉ cảm thấy có hứng thú với vị giáo chủ Quân Tiêu Dao này.
"Quân công tử, ngươi đây có được coi là bán nam sắc không?"
Ở bên cạnh, ánh mắt Tô Cẩm Lý chuyển động mang theo ý chế giễu.
Quân Tiêu Dao nói: "Chỉ cần có thể giải quyết được vấn đề, hy sinh chút này thì có đáng là bao."
Tô Cẩm Lý như nghĩ đến điều gì, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ đau xót.
"Đúng vậy, ta cũng đã hy sinh chút rượu ngon món ngon, còn có nước trạch nữ vui vẻ."
Đây đều là thức ăn tích trữ của nàng.
"Lần này, đa tạ sự giúp đỡ của Tô cô nương, Quân mỗ khắc ghi trong lòng."
"Lần tới nếu có cơ hội, mời Tô cô nương ăn một bữa thịnh soạn." Quân Tiêu Dao mỉm cười nói lời cảm ơn.
"Ta đã nhớ rồi đấy, không được hối hận đâu đấy!"
Chiếc cằm nhỏ nhắn của Tô Cẩm Lý giương lên, trong ánh mắt lộ ra vẻ phong tình.
Có người bao ăn, nàng tất nhiên cảm thấy vui mừng rồi!
Về chuyện của thành Đoạn Không, có thể nói là nằm ngoài mong đợi của tất cả mọi người.
Vốn tưởng rằng sẽ có một trận phong ba bão táp.
Ai mà ngờ được, cuối cùng sẽ có kết quả như thế này.
Kiêu nữ của các đại chủng tộc Lệ Nhân, đều ca ngợi không thôi đối với vị Phong Nguyệt giáo chủ đó.
Thậm chí có không ít nữ tử, nảy sinh tình ý, mang theo sự khao khát.
Ngay cả Nữ Hoàng của Nhân Ngư Tộc cũng đều bị khuất phục.
Bọn họ rất mong chờ vào lần gặp mặt tới với Quân Tiêu Dao.
Mà khi thế lực các phương muốn lại thăm dò thực hư về vị Phong Nguyệt giáo chủ này.
Thành Đoạn Không, lại biến mất ở chỗ cũ, không thấy tăm hơi.
Tiểu thế giới trong thành.
Đám người Quân Tiêu Dao đều đang ở Tứ Tinh Bảo Địa, trong hang tổ Tiên nguyên.
Tứ tinh bảo địa, đừng nói là nơi tu luyện dành cho Đại Đế bình thường.
Cũng đủ là nơi tu luyện của Đại Đế cấp Cực Đầu, cho đến Đại Đế cấp đỉnh đỉnh.
Nhưng đối với Quân Tiêu Dao mà nói, lại không đủ.
Bởi vì Quân Tiêu Dao đã quá yêu nghiệt rồi.
Nguồn tích lũy đạo uẩn mà hắn cần không phải là Đại Đế bình thường có thể so bì được.
Nếu như Quân Tiêu Dao nghiêm túc, hắn có thể đem cả bảo địa trực tiếp luyện hóa luôn.
Nhưng Quân Tiêu Dao không có ý định làm vậy.
Bởi vì thành Đoạn Không sẽ trở thành căn cứ điểm tương lai của Phong Nguyệt Cổ Giáo.
Bảo địa này còn phải giữ lại cho chúng giáo đồ tu luyện về sau.
Vậy nên, Quân Tiêu Dao chỉ muốn trải nghiệm Tứ tinh bảo địa này thôi.
Không thể không nói, tốc độ tu luyện ở đây đích thực tăng nhanh hơn rất nhiều.
So với Bảo địa hai sao trước đây là suối cổ Nhật Nguyệt cao hơn một bậc.
Sau đó, Quân Tiêu Dao tìm đến đám người Tô Cẩm Lý, Long Nữ Hải Nhược và Không Hư công tử.
Hắn nói với Không Hư công tử.
"Thịnh Hư, ta giao quyền sử dụng của thành Đoạn Không cho người."
"Mục đích duy nhất của người, chính là dựa vào thành Hư Không, phiêu bạt đến các phương thế giới, đi truyền giáo, thu nhận tín đồ, làm lớn mạnh Phong Nguyệt Cổ Giáo."
"Ngươi có Chủng Ma Tâm Kinh mà ta tặng cho, có thể đem nó truyền thụ cho chúng giáo đồ, như vậy cũng có thể khiến cho thiên phú tu vi của ngươi nhanh chóng tăng lên."
"Hy vọng ngươi đừng khiến ta phải thất vọng."
Khi Không Hư công tử nghe xong lời phó thác này, trong mắt hắn lộ ra vẻ cực kỳ vui mừng.
Quân Tiêu Dao cho hắn quyền uy rất lớn.
Giao thành Đoạn Không cho hắn, thậm chí ngay cả hang tổ Tiên Nguyên của Tư tinh bảo địa, hắn cũng có thể sử dụng.
"Đa tạ công tử, à không, là giáo chủ đại nhân, thuộc hạ nhất định sẽ cố gắng truyền giáo, sẽ khiến cho Phong Nguyệt Cổ Giáo phát huy rực rỡ."
Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu.
Nơi đây hoàn toàn không phải là khu vực trung tâm của Thương Mang, vậy nên việc Không Hư công tử truyền giáo sẽ không gây ảnh hưởng quá lớn.
Càng đừng nói đến trước đây hắn hoàn toàn khiến cho thế lực các tộc gồm Liên tộc, Nguyệt tộc, Nhân Ngư Tộc phải thuần phục.
Trong thời gian ngắn, Phong Nguyệt Cổ Giáo chắc chắn sẽ không gặp rắc rối gì quá lớn, nhất định sẽ phát triển ổn định.
Còn về tình hình sau này, thì để sau rồi nói.
Quân Tiêu Dao cũng không hề lo sợ Không Hư công tử sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Chỉ cần hắn có tu luyện Chủng Ma Tâm Kinh, thì chỉ có thể chịu sự khống chế của Quân Tiêu Dao.
Thậm chí tất cả sinh linh tu luyện Chủng Ma Tâm Kinh, trừ phi người đó có thực lực mạnh hơn Quân Tiêu Dao gấp nghìn lần, nếu không thì vẫn phải chịu sự khống chế của Quân Tiêu Dao.
Sống chết chỉ nằm trong một khoảnh khắc của Quân Tiêu Dao.
Đây chính là uy lực mạnh mẽ của Chủng Ma Tâm Kinh, đặc điểm của nó là có thể dung hợp được với Giá Y Ma Quyết và Đạo Tâm Chủng Ma Quyết.
Quân Tiêu Dao phải dựa vào Chủng Ma Tâm Kinh, để hoàn toàn khống chế sự phát triển của cả Phong Nguyệt Cổ Giáo.
Lúc này, khóe mắt Quân Tiêu Dao chợt lóe lên, nhìn thấy vẻ mặt có chút do dự của Long Nữ Hải Nhược.
"Hải Nhược, làm sao vậy?" Quân Tiêu Dao hỏi.
Hải Nhược có chút nghi ngờ, nhưng vẫn nói: "Công tử, thật ra người trong tộc muốn ta quay trở về..."
Quân Tiêu Dao gật đầu nói: "Từ trước tới nay Ngươi vẫn là người của Long tộc, không thể cắt đứt hoàn toàn với gia tộc, vẫn nên quay về trước đi."
"Nhưng mà công tử, Nhược Hải tuyệt đối không hề có ý định rời khỏi ngài!"
Long Nữ Nhược Hải, sợ rằng Quân Tiêu Dao sẽ hiểu nhầm, liền vội vàng giải thích.
Sau một khoảng thời gian đi theo Quân Tiêu Dao.
Nàng đã hiểu rõ, bản thân đi theo Quân Tiêu Dao, là sự tồn tại như thế nào.
Trực giác của nàng không sai.
Quân Tiêu Dao sẽ là sự tồn tại để thay đổi vận mệnh của nàng.
Quân Tiêu Dao cười phá lên nói: "Hải Nhược, ta biết, cũng không phải là muốn đuổi ngươi đi."
"Nếu như ngươi xảy ra chuyện gì, cũng có thể đến tìm ta."
Tuy rằng Hải Nhược không phải là tùy tùng hay đệ tử của hắn.
Nhưng việc trở thành một thị nữ mà nói, cũng coi như là không tồi.
Chí ít việc xoa vai, bóp cổ nàng học cũng khá nhanh.
Hải Nhược như trút được gánh nặng, thở phào một hơi.
Quân Tiêu Dao dường như nhớ tới điều gì, bất chợt gọi: "Long Dao Nhi, ra đây."
"Có chuyện gì thế!"
Cách đó không xa, bóng dáng Long Dao Nhi vội vã chạy tới.