Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3831: CHƯƠNG 3831: "Tô Vĩnh, chút nữa đưa thiếu nữ kia đến cho chúng ta." Tô Cẩm Lý lên tiếng nói.

"Vâng, tiểu thư." Tô Vĩnh gật đầu.

Vũ Hóa Thiên lúc này mới nói: "Tô chủ sự, vị cô nương này là..."

"Ta giới thiệu một chút, vị này là tô gia trưởng đại tiểu thư, Tô Cẩm Lý."

"Thiếu nữ kia là người mà tiểu thư nhà bọn ta chọn, cho nên chỉ có thể mong Thập hoàng tử rộng lượng bỏ qua." Tô Vĩnh khéo xin lỗi.

"Thì ra là thế." Vũ Hóa Thiên khẽ gật đầu.

Tô Cẩm Lý nhìn Vũ Hóa Thiên, nói: "Thì ra Thập hoàng tử cũng muốn thiếu nữ kia, thật xin lỗi."

Tuy rằng Tô Cẩm Lý không cần thiếu nữ đó.

Nhưng Quân Tiêu Dao lại cảm thấy hứng thú, nàng đương nhiên phải giúp hắn đoạt được.

Cho nên không thể tặng cho những người khác.

Về phần Vũ Hóa Thiên, nàng không quen, cũng không quan tâm.

Mí mắt Vũ Hóa Thiên hơi giật, vẻ mặt không được tự nhiên.

Khó lắm mới gặp được một người hắn cảm thấy hứng thú.

Còn tưởng rằng sẽ dễ dàng có được.

Cuối cùng lại bị kẻ khác đoạt đi.

Điều này khiến cho Vũ Hóa Thiên cảm thấy không thoải mái.

Như thể vật sở hữu của mình ngang nhiên bị cướp đi, cực kì khó chịu.

Hơn nữa Vũ Hóa Thiên còn phát hiện ra.

Người muốn thiếu nữ kia, hẳn không phải là Tô Cẩm Lý.

Ánh mắt của hắn không khỏi chuyển hướng sang Quân Tiêu Dao đứng bên cạnh, trên mặt lộ ra một nụ cười nhạt.

"Vốn nghe nói Tiểu thư Tô gia xinh đẹp như tiên. Bổn hoàng tử hôm nay được chiêm ngưỡng, quả nhiên bất phàm."

"Mà không biết vị huynh đài này là..."

Tô Cẩm Lý đúng thật là có bối cảnh không vừa.

Tô gia là một gia tộc làm ăn lâu đời, là một trong những gia tộc đứng đầu ở thương hội Vạn Giới.

Tuy rằng tiên triều Đại Diễn không hề e ngại, nhưng cũng sẽ không đắc tội với thế lực này.

Mà nam tử xa lạ bên cạnh nàng, hoàn toàn không có một chút lai lịch, khiến Vũ Hóa Thiên cảm thấy tò mò.

"Ta vốn chỉ là hạng vô danh tiểu tốt, không đáng nhắc đến."

Quân Tiêu Dao khoát tay, đáy mắt hiện lên chút thâm ý.

Hắn biết, Vũ Hóa Thiên này chắc chắc cũng đã nhìn ra năng lực đặc thù của thiếu nữ kia.

Nhưng như thế thì sao?

Một khi Quân Tiêu Dao đã muốn thứ gì đó, cho dù có là ai đi nữa cũng đừng hỏng mơ tưởng đến.

"Ta ra giá gấp đôi, thậm chí là gấp ba, huynh đài có đồng ý từ bỏ thứ mình yêu thích hay không?" Vũ Hóa Thiên nói.

Tô Cẩm Lý khẽ nhíu mày.

Là vì Quân Tiêu Dao muốn nên nàng mới ra tay, tên Vũ Hóa Thiên này còn muốn đoạt đi.

Nhưng, Quân Tiêu Dao lại lắc đầu.

"Người mà ta nhìn trúng, là vô giá."

Quân Tiêu Dao thản nhiên nói.

Hắn không có thói quen nhường nhịn ai bất cứ điều gì.

Người hắn nhìn trúng thì chính là của hắn, ai cũng đừng nghĩ đến việc cướp đi.

Cho dù có là hoàng tử tiên triều thì sao?

Đáy mắt Vũ Hóa Thiên xẹt qua một chút ý lạnh.

Nhưng trên vẻ mặt của hắn, lại mang theo ý cười như cười như không.

"Xem ra là bổn hoàng tử vô duyên, hy vọng sau này, còn có cơ hội gặp lại huynh đài."

"Đến lúc đó, có lẽ huynh đài lại thay đổi chủ ý cũng nên."

Dứt lời, Vũ Hóa Thiên phất tay áo, dẫn theo tùy tùng rời đi.

Lời nói cuối cùng mang theo ý đe dọa rõ ràng.

"Ngươi..."

Tô Cẩm Lý nhíu mày tức giận.

Người thông minh chắc chắn có thể nghe thấy được ý tứ uy hiếp trong lời nói đó.

Sau khi đám người Vũ Hóa Thiên rời khỏi đấu trường Huyền Tinh.

Hắn nói với người tùy tùng ở ngay bên cạnh.

"Ngươi đi thám thính chút tin tức của tiểu thư Tô gia cho ta."

"Còn có cả vị nam tử đi bên cạnh nàng nữa."

"Rõ!" Người tùy tùng lĩnh mệnh.

Ánh mắt Vũ Hóa Thiên lóe lên sự sắc bén, mang theo thâm ý.

"Vốn dĩ cho rằng, thiếu nữ kia đã là không tồi rồi."

"Nhưng nam tử áo trắng kia, mới thực sự là con cá lớn."

"Trên người hắn, chắc chắn trên người có thể chất thiên phú hoặc là huyết mạch hiếm thấy."

"Ngày sau, còn có thể gặp lại."

Vũ Hóa Thiên khẽ thì thầm.

Ở đấu trường Huyền Tinh.

Vẻ mặt của Tô Cẩm Lý có vẻ không được tốt cho lắm.

Quân Tiêu Dao coi như là khách được nàng mới đến chơi, thế mà lại bị uy hiếp.

"Tô cô nương, không cần để tâm." Quân Tiêu Dao nói.

Chủ yếu là, hiện tại hắn cũng không quan tâm đến mấy lời khiêu khích đe dọa kia, tâm tình rất bình thản.

Giống như sự khiêu khích của một con kiến, căn bản là nó không lọt được vào tai của hắn.

Quân Tiêu Dao cảm thấy bản thân mình có quá mức tâm Phật hay không.

Hoặc là nói hắn quá mạnh mẽ, tự cao tự đại, không có ai xứng làm đối thủ hắn.

Cho nên sẽ không sinh ra cảm xúc tức giận, hận thù hay những cảm xúc tiêu cực khác.

"Đa tạ tiểu thư cùng công tử khoan hồng độ lượng, nhưng vị thập hoàng tử kia cũng không phải là người dễ đắc tội." Tô Vĩnh ngượng ngùng cười.

"Hắn rất mạnh à?" Tô Cẩm Lý hỏi lại.

"Đương nhiên là giỏi vô cùng. Thiên phú phải nói là tuyệt thế. Là người xuất chúng nhất trong mười con nối dòng của Diễn Hoàng tiên triều Đại Diễn."

"Chưa kể, ngày xưa hắn bế quan tu luyện trong cấm địa, sau khi xuất quan, thực lực lại càng thêm sâu không lường được."

"Thậm chí ta còn nghe đồn, sau này hắn có thể sẽ được lập thành thái tử của tiên triều Đại Diễn." Tô Vĩnh giải thích.

Nếu không phải Vũ Hóa Thiên có giá trị, hắn sao có thể qua lại cùng hắn ta.

"Ngày xưa bế quan ở cấm địa?"

Trong mắt Quân Tiêu Dao toát lên chút nghiền ngẫm.

Nói như vậy, hoàn toàn có thể giải thích được rồi.

Vũ Hóa Thiên còn muốn phải người đi điều tra Quân Tiêu Dao.

Lại không biết, Quân Tiêu Dao đã có chút dự tính đối với Vũ Hóa Thiên.

Trong đấu trường Huyền Tinh, ở một lầu các xa xỉ.

Quân Tiêu Dao và Tô Cẩm Lý ngồi trong đó.

Mà thiếu nữ kia cũng được Tô Vĩnh dẫn theo qua đây.

Dáng người thiếu nữ rất nhỏ gầy, làn da rất đen, trên người nhiễm vết máu.

Trên khuôn mặt cũng nhiễm máu đen, giống như một con thú nhỏ chật vật.

Đồng thời trên người còn tản ra một mùi hương khó ngửi.

Đây hiển nhiên không phải trạng thái mà cô gái bình thường có thể chịu được.

Nhưng thiếu nữ lại giống như đã quen.

Nàng luôn cúi đầu, cũng không ngẩng đầu nhìn đám người Quân Tiêu Dao.

Thật ra, thiếu nữ cũng không biết, là ai muốn mua nàng.

Nàng cũng không muốn bị người ta mua đi.

Bởi vì nàng từng nghe nữ tử cùng bị giam giữ trong nhà giam nói.

Nếu được người bình thường mua đi làm tử sĩ cũng thôi đi.

Nhưng nếu gặp phải loại khách hàng biến thái, vậy thì xui xẻo rồi.

Thậm chí ngay cả chết đều là một loại xa xỉ.

Cho nên thiếu nữ luôn cúi đầu, thậm chí không dám nhìn là ai mua nàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!