Là ba cường giả Đế cảnh đã lật đổ Xích Nguyệt giới.
Cứ như vậy dễ dàng vẫn diệt trong tay Quân Tiêu Dao.
Về phần những cường giả khác của ba đại tông môn, đương nhiên đã sớm bị dọa đến hồn bay phách lạc, trực tiếp chạy trốn từ lâu rồi.
Vốn dĩ là một trận đại họa diệt tộc, từ đây lắng xuống.
Rất nhiều người trong tộc có mặt ở hiện trường, khi nhìn thấy cảnh tượng này, đều chấn động không thôi.
Một cái nhấc tay, chém giết cường giả Đế cảnh.
Quân Tiêu Dao ở trong mắt bọn họ, lúc này đã trở thành tồn tại giống như một vị thần linh áo trắng rồi.
Trong mắt lão tộc trượng cũng có vẻ chấn động, kinh ngạc không ngớt.
"Xin hỏi, các hạ là..."
Quân Tiêu Dao nghe lão tộc trưởng hỏi, bèn nhẹ nhàng cười đáp: "Tộc trưởng không cần khách sáo như vậy, ta là bằng hữu của Linh Tịch."
Lăng Tịch nghe thấy hắn nói vậy, đưa mắt nhìn qua.
Quân Tiêu Dao không nói nàng là được hắn thu làm chiến nô, tùy tùng, mà là bạn của hắn.
Điều này chạm đến trái tim mềm mại của Linh Tịch.
"Không ngờ tới, Linh tịch lại có được kì ngộ như vậy... khụ khụ..."
Lão tộc trưởng vừa nói, lại lần nữa ho ra một ngụm máu tươi.
"Tộc trưởng gia gia!" Sắc mặt Linh Tịch tái đi.
Quân Tiêu Dao vội nói: "Tộc trưởng, ta thấy thương thế của ngài nghiêm trọng, vẫn nên điều dưỡng trước rồi hãy nói sau."
Nói rồi, Quân Tiêu Dao lấy ra nước suối từ suối sinh mệnh và thánh dược trị thương.
Suối sinh mệnh là bảo vật hiếm thấy trên đời, còn về nước suối, có tác dụng chữa trị cho người chết, chữa lành xương cốt.
Bình thường Quân Tiêu Dao cũng không bị thương thế gì, cho nên căn bản không có dùng tới nó.
Ngược lại phần nhiều là hắn đem cho người khác dùng.
"Công tử..."
Linh Tịch nhìn thấy Quân Tiêu Dao đem bảo bối quý giá như vậy cho lão tộc trưởng dùng.
Nàng cũng không biết nên nói gì thì mới tốt nữa.
Ân tình của Quân Tiêu Dao, nàng có trả thế nào cũng không hết.
"Đa tạ công tử..."
Lão tộc trưởng cũng hơi chắp tay tỏ ý cảm ơn.
Sau đó, Quân Tiêu Dao và những người khác tiến vào sâu trong mảnh đại lục này.
Cũng là trú địa của người trong tộc Linh Tịch.
Có không ít tộc nhân dùng ánh mắt tò mò, kinh ngạc, kính nể nhìn Quân Tiêu Dao.
Ánh mắt của nhiều nữ tử nhìn hắn cũng phát ra ánh sáng.
Mấy người Quân Tiêu Dao được mời đến ở trong một tòa cung điện cổ.
Quân Tiêu Dao ra tay, giúp lão tộc trưởng chữa trị vết thương trong cơ thể.
Nhưng mà lão tộc trưởng vốn dĩ đã có tuổi, lại thêm thương thế nghiêm trọng tích tụ.
Cho nên trong thời gian ngắn đương nhiên không thể trị khỏi được, cho dù Quân Tiêu Dao có suối sinh mệnh cũng không đủ.
Nhưng chí ít có Quân Tiêu Dao ra tay, trong khoảng thời gian ngắn, tính mạng của lão tộc trưởng sẽ không gặp nguy hiểm.
Mà Quân Tiêu Dao vừa ra tay.
Lão tộc trưởng đã cảm nhận được, khí tức thực lực mạnh mẽ đến khó lòng tưởng tưởng của Quân Tiêu Dao.
Đây tuyệt đối là nam tử có lai lịch kinh thiên.
Ông lại nghĩ tới Linh Tịch.
Đáy mắt của lão tộc trưởng giống như lóe lên một quyết định gì đó.
Nhưng trước mắt, ông vẫn biểu thị ra thái độ cảm kích nói.
"Cảm ơn công tử không tiếc ra tay giúp đỡ, nếu như không có công tử, hiện tại chỉ sợ toàn bộ tộc đều đã sớm bị công phá, diệt tộc rồi."
Quân Tiêu Dao cũng lên tiếng: "Tộc trưởng không cần cảm ơn ta, dù sao thì Linh Tịch cũng là bằng hữu của ta."
"Vậy thì bộ lạc sau lưng nàng, có thể giúp đỡ ta đương nhiên sẽ giúp một tay."
Quân Tiêu Dao biết được chỗ đặc biệt của Linh Tịch, trong tương lai, thành tựu của nàng nhất định là rất khó tưởng tượng.
Đem ra so sánh, bây giờ Quân Tiêu Dao chỉ là đơn giản ra tay giúp đỡ một chút, đối với hắn thì chuyện này cũng không tính là chuyện gì to tát.
Là một cuộc mua bán một vốn bốn lời.
"Nha đầu Linh Tịch này có thể gặp được công tử, là may mắn của nó."
"Chỉ là... Tam đại tông môn không phải là kẻ đầu têu trong chuyện này."
"Còn có kẻ chủ mưu đứng sau bọn họ, nếu như sau này liên lụy đến công tử..."
Lão tộc trưởng nói một hồi liền ngừng.
Quân Tiêu Dao lắc đầu nói: "Chuyện này tộc trưởng không cần lo lắng, trong những tình huống bình thường, ta có thể ứng phó được."
Lão tộc trưởng lại một lần nữa xuất hiện vẻ mặt ngạc nhiên.
Xem ra, vị công tử áo trắng này, sợ là thật sự có lai lịch không nhỏ.
"Đoạn thời gian tiếp theo, chúng ta sẽ tạm thời ở lại nơi này."
"Ta cũng muốn nhìn xem, sẽ có người đến đây gây phiền phức hay không." Quân Tiêu Dao nói.
Sau đó, bọn họ rời khỏi cung điện, để lão tộc trưởng yên tâm nghỉ ngơi.
Mà trong mắt của lão tộc trưởng, ánh lên suy nghĩ phức tạp.
"Ta có nên nói với bọn họ chân tướng hay không?"
"Nhưng mà, có vẻ vị công tử áo trắng, là chỗ dựa tốt nhất của Linh Tịch rồi."
"Nếu Linh Tịch về sau vẫn cứ ở lại Xích Nguyệt giới này, sẽ không có tiền đồ lớn gì..."
"Sẽ chỉ làm lỡ thiên tư của nó, nó cần một không gian rộng lớn hơn..."
Lão tộc trưởng trong lòng thở dài, dường như đã làm ra một quyết định nào đó. ...
Cách Xích Nguyệt giới một đoạn, trong một khoảng hư không xa xôi.
Một con tàu tinh tế sang trọng, boong tàu dài đến nghìn mét, lơ lửng trong vũ trụ.
Toàn bộ boong tàu được trang trí tỉ mỉ, hoa văn phức tạp, còn bố trí thêm rất nhiều trận pháp.
Hiển nhiên, con tàu này không phải là thứ mà những thế lực bình thường có thể sở hữu.
Trong boong tàu, được bày biện cao lương mĩ vị, rượu ngon, có không ít ngọc bàn trân tu.
Trong đó hai bóng người một nam một nữ, ngồi đối diện nhau.
Nam tử trong số họ, anh tuấn cao lớn, khí chất bất phàm, trên người mang phong thái của người hoàng tộc.
Hơn nữa nếu nhìn kĩ, người này trông có vài phần tương tự với Vũ Hóa Thiên thập hoàng tử của tiên triều Đại Diễn lúc trước Quân Tiêu Dao từng gặp ở đấu trường Huyền Tinh.
Người này, chính là thất hoàng tử của tiên triều Đại Diễn, Vũ Hóa Ngôn.
Mà nữ tử ngồi đối diện với hắn.
Trên người mặc áo bào màu tím, có chút bó sát, khoe ra thân hình đầy đặn, vô cùng tinh tế của nàng.
Làn váy xẻ tà một bên, lộ ra đôi chân thon dài mịn màng.
Mái tóc đen dài của nàng được búi cao lên, cố định bằng chiếc trâm cài khổng tước, lộ ra chiếc cổ trắng mịn như tuyết.
Dung mạo quốc sắc thiên hương, mắt phượng mày liễu, môi đỏ răng trắng.
Cả người toát ra vẻ đẹp duyên dáng, quyến rũ và cao quý, hiển nhiên thân phận, lai lịch của nàng cũng không tầm thường.