Tử Mị công chúa đoán không sai, Vũ Hóa Ngôn xác thực là có suy nghĩ đối với nàng.
Nhưng không đơn giản chỉ là mưu đồ thân thể của nàng.
Hiện tại là lúc lựa chọn người thích hợp cho vị trí thái tử tiên triều Đại Diễn, người có cơ hội lớn nhất, đương nhiên là thập đệ kia của hắn, Vũ Hóa Thiên.
Nhưng Vũ Hoá Ngôn đương nhiên là không can tâm từ bỏ.
Suy cho cùng vị trí thái tử của một tiên triều, không chỉ đại diện cho nguồn tài nguyên khổng lồ, địa vị cao trọng và nhân mạch rộng rãi.
Còn có thân phận chủ nhân tương lai của tiên triều.
Chủ nhân của một tiên triều, chỉ sợ nhìn khắp tinh không rộng lớn này, cũng tuyệt đối là nhân vật lớn hàng đầu.
Vì vậy vị trí thái tử này, vẫn nên tranh giành một lần.
Mà nếu như, hắn và Tử Mị công chúa có thể liên hôn, ở một loại trình độ nào đó mà nói, cũng được tính là hắn đã kéo gần quan hệ giữa tiên triều Đại Diễn và tiên triều Tử Diệu.
Hơn nữa còn thể mượn sự trợ giúp của thế lực tiên triều Tử Diệu.
Chuyện này cũng đồng nghĩa trong ván bài này hắn có nhiều thêm một lá bài.
Nói không chừng, hắn còn có dựa vào chuyện này nhận được sự chú ý của phụ thân hắn Diễn Hoàng.
Cho nên, hắn rất muốn nhận được sự xem trọng từ Tử Mị công chúa.
Tử Mị công chúa trầm mặc một lúc rồi nói: "Hay là chúng ta cùng nhau đi đi, dù sao chuyện này nguyên nhân cũng là bởi vì ta mà ra."
Xem ra, tên Vũ Hoá Ngôn này, dù có để hắn làm một cái công cụ, cũng không đáng tin cậy cho lắm.
So với hoàng đệ của hắn, thập hoàng tử Vũ Hoá Thiên, khoảng cách vẫn quá xa.
"Ừm, dựa vào thực lực sau lưng chúng ta, cho dù là vị Đại Đế kia, chắc là hắn cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ." Vũ Hoá Ngôn nói.
Bất luận là tiên triều Đại Diễn, hay tiên triều Tử Diệu, đều là bá chủ một phương.
Một Đại Đế bình thường, cho dù thân phận và thực lực không tầm thường, thì hắn cũng chưa dám đắc tội với một tiên triều.
Mà hai người bọn họ, đều là hoàng tử, công chúa của tiên triều, thân phận không đơn giản.
Nếu như tên Đại Đế kia, muốn ra tay với bọn họ, vậy thì chắc chắn là do hắn không muốn sống nữa rồi.
Cho nên, theo như ý kiến của Vũ Hoá Thiên, bọn họ đích thân đến đó một chuyến.
Nếu như tên Đại Đế kia thức thời, chắc chắn là hắn phải ngoan ngoãn, hổ thẹn mà quay đầu rời đi.
Bằng không thì cùng lắm trên người bọn họ cũng có thủ đoạn hộ mệnh, đủ để đảm bảo bọn họ bình an vô sự quay về. ...
Xích Nguyệt giới, trong vòng vài ngày sau khi cuộc đại chiến đó kết thúc.
Quân Tiêu Dao và Tô Cẩm Lý, vẫn luôn ở lại trong tộc của Linh Tịch.
Quân Tiêu Dao cũng hơi cảm ứng một chút.
Những tộc nhân kia, xác thực trên người bọn họ có huyết mạch tương đồng với Linh Tịch.
Chỉ có, khác biệt duy nhất đó là.
Độ nồng đậm của huyết mạch trên người Linh Tịch, cao hơn nhiều so với những tộc nhân khác.
Thậm chí là ngay cả lão tộc trưởng cũng không so sánh được với nàng.
Có lẽ, đây chính là cái gọi là huyết mạch phản tổ.
Thông thường mà nói, người có được huyết mạch phản tổ, nguồn gốc huyết mạch của bản thân, đều không đơn giản.
Mà huyết mạch của Linh Tịch, vẫn chưa tiến thêm một bước để thức tỉnh, nếu không, chỉ sợ sẽ càng khủng bố.
Còn về dị tượng ở Xích Nguyệt giới.
Quân Tiêu Dao cũng mơ hồ cảm ứng một phen.
Đích thực là có liên quan đến bộ tộc của Linh Tịch, ở nơi sâu trong tổ địa của bọn họ.
Chỉ có điều loại sự tình này, mấy người lão tộc trưởng không nói gì, Quân Tiêu Dao đương nhiên sẽ không chủ động hỏi han.
Mà qua bảy ngày sau.
Trong không trung.
Một chiếc tàu hoa lệ quý phái phá ngang bầu trời bay đến.
Có không ít thị tòng trên người mặc áp giáp xuất hiện, nhìn cách ăn mặc của bọn họ, có thể đoán ra được bọn họ là quân sĩ tiên triều.
Khi nhìn chiếc tàu này xuất hiện.
Trên đại lục, rất nhiều tộc nhân đều hiện thân.
Thần sắc của bọn họ đem theo vẻ nghiêm trọng.
Ngoại trừ những quân sĩ của tiên triều, còn có hai bóng người một nam một nữ nữa xuất hiện, hai người ăn mặc sang trọng bất phàm.
Tuy không chấn động lòng người bằng lúc tam đại cường giả Đế cảnh xuất hiện.
Nhưng ngược lại, càng khiến người ta sợ hãi hơn.
Bởi vì bọn họ, chính là chủ mưu đứng sau, sai khiến tam đại tông môn ra tay, thanh tẩy Xích Nguyệt giới.
"Vị cao nhân khiến cho Đại Đế của tam đại tông môn vẫn lạc đang ở đâu?"
"Ta là thất hoàng tử của tiên triều Đại Diễn, Vũ Hóa Ngôn, hi vọng các hạ ra đây gặp mặt."
Vũ Hoá Ngôn, thân là hoàng tử của một tiên triều, đương nhiên là hắn cũng không ngốc.
Cũng không có vừa ra mặt đã khiêu khích hay chế giễu gì.
Ngược lại, hắn còn có vài phần ý muốn thưởng thức vị cao nhân, có thể giải quyết được cường giả Đế cảnh của tam đại tông môn.
Cường giả bậc này, nếu như có thể lôi kéo hắn về tiên triều Đại Diễn, đây tuyệt đối là một công lao lớn.
Mà nếu như hắn có thể trực tiếp gia nhập dưới trướng của mình, vậy thì lại càng tốt, chắc chắn sẽ trở thành một trợ lực lớn.
Trong lúc này, ở nơi sâu của đại lục, có mấy bóng người cũng bay lên trên không trung.
Chính là mấy người Quân Tiêu Dao, tô Cẩm Lý, Linh Tịch và lão tộc trưởng.
Vũ Hoá Ngôn và Tử Mị công chúa khi nhìn thấy bọn họ xuất hiện, ánh mắt đều đã cứng đờ.
Ánh mắt của Tử Mị công chúa dừng lại trên người Quân Tiêu Dao.
Mà ánh mắt của Vũ Hoá Ngôn lại dừng trên người Tô Cẩm Lý.
Đôi nam nữ này, quá siêu phàm rồi.
Đồng tử của Tử Mị công chúa lộ ra vẻ chấn động.
Nàng trước kia đã từng gặp qua thập hoàng tử Địa Diễn tiên triều, Vũ Hoá Thiên, hắn đích thực là một nhân vật vô cùng xuất chúng.
Nhưng, lại không khiến nàng sinh ra cảm giác thập phần kinh diễm đến vậy.
Mà nam tử trẻ tuổi, thân cao đứng thẳng, ngọc thụ lâm phong, bạch y trên người không một tì vết, nhanh nhẹn như tiên ở trước mặt nàng đây.
Thật sự khiến nàng chỉ một ánh mắt đã cảm thấy kinh diễm, cứ ngỡ như hắn là thần tiên hạ phàm!