Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3842: CHƯƠNG 3842: Tử Mị công chúa nhìn đến đây, gương mặt trắng ngọc trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

Bọn họ tốt xấu gì cũng là công chúa hoàng tử tiên triều, nhãn giới đương nhiên không thấp.

Tiên Nữ Lô ở tinh khống rộng lớn này, một cổ vật khét tiếng, bọn họ đương nhiên đã từng nghe qua.

Mà lúc này nhìn thấy, chiếc lò này và Tiên Nữ Lô trong truyền thuyết kia, không có gì khác biệt.

Chẳng lẽ vị bạch y Đại Đế trẻ tuổi anh tuấn này, là người của Phong Nguyệt Cổ Giáo?

Còn chưa đợi Tử Mị công chúa nghĩ nhiều thêm, miệng của chiếc Tiên Nữ Lô đã mở ra, hàng tỷ thần hoa lưu chuyển, sương mù cuồn cuộn chảy ra.

Trực tiếp hút Tử Mị công chúa vào trong.

Bên trong Tiên Nữ Lô, đủ các loại thất tình pháp tắc, lục dục hỏa kiếp bốc lên hừng hực.

Tử Mị công chúa rất nhanh đã không thể chống đỡ được nữa, nàng bắt đầu biểu diễn.

Quân Tiêu Dao thân là người nắm giữ Tiên Nữ Lô, đương nhiên là người duy nhất có thể nhìn thấy cảnh tượng.

"Nhanh thả nàng ra!" Vũ Hóa Ngôn hét lên.

Hắn biết Tiên Nữ Lô khét tiếng thế nào.

Tuy nhiên, Quân Tiêu Dao chỉ một ngón tay xuống, Vũ Hóa Ngôn nặng nề đập xuống mặt đất.

Sắc mặt hắn vô cùng khó coi.

Nữ thần hắn khó khăn theo đuổi, muốn có được nàng, vậy mà lại bị trấn áp vào bên trong Tiên Nữ Lô.

Mà người nắm giữ Tiên Nữ Lô, đương nhiên có thế nhìn thấy tất cả.

Điều này khiến Vũ Hóa Ngôn có cảm giác xúc động muốn thổ huyết.

Thật giống như nữ thần mà hắn nguyện ý làm chó liếm, cực khổ theo đuổi.

Kết quả ở trong tay người khác, lại chỉ bằng một món đồ chơi.

Đối với hoàng tử tiên triều như Vũ Hóa Ngôn.

Đây chắc chắn là một sự sỉ nhục.

Quân Tiêu Dao vừa nhìn Vũ Hóa Ngôn vừa suy tư.

Là có nên xử lý luôn hấn, hay là nên làm thế nào.

Mà trong lúc Quân Tiêu Dao đang suy nghĩ.

Vũ Hóa Ngôn kia đột nhiên lấy ra một lá tấm bùa hộ mệnh nữa rồi bóp nát.

Lập tức bộc ra một chùm ánh sáng rực rỡ, cực kỳ chói mắt.

Như thể huyết mạch đang bị đốt cháy.

Mà trong ánh sáng rực rỡ mãnh kiệt đó, lờ mờ xuất hiện một bóng dáng nguy nga.

Như thể một đấng chí tôn tôn thượng thống ngự chư giới.

Bóng dáng mờ ảo đó vươn một tay về phía Quân Tiêu Dao, giống như tay của thiên thần muốn gắng trấn áp tất cả mọi thứ.

Quân Tiêu Dao không thay đổi sắc mặt, cũng ra tay.

Hai người va chạm, phát ra ánh sáng vô lượng, thiên địa tinh khí đều sôi trào, khiến toàn bộ Xích Nguyệt giới dường như đều đang rung chuyển.

Sau khi phát hiện không thể giải quyết được, hình như bóng dáng mờ ảo đó cũng lộ ra vẻ kinh dị.

Sau đó, trực tiếp bao bọc bóng dáng của Vũ Hóa Ngôn, hóa thành một tia lưu quang sáng chói tốc độ cao, độn không đi mất.

Quân Tiêu Dao cũng không ngăn cản, đơn giản là cảm thấy không cần thiết.

E là trong chiếc bùa hộ mệnh bị Vũ Hóa Ngôn bóp nát có một phần sức mạnh của phụ thân của hắn, Diễn Hoàng để lại.

Đó cũng là thủ đoạn bảo mệnh của Vũ Hóa Ngôn.

Không thể không nói, là người đứng đầu tiên triều, thực lực của Diễn Hoàng kia đúng là bất phàm.

Bóng dáng của Quân Tiêu Dao lóe lên, xuất hiện trong Tiên Nữ Lô.

Tử Mị công chúa vẫn đang biểu diễn.

Nàng cũng lấy ra một số thủ đoạn để bảo vệ, nhưng ở bên trong Tiên Nữ Lô này thì đều vô dụng cả.

Ánh mắt của Quân Tiêu Dao như một cái giếng cổ không có gợn sóng.

Tuy công chúa của một tiên triều đích thân biểu diễn đúng là rất hấp dẫn.

Nhưng tuyệt sắc mà Quân Tiêu Dao đã nhìn thấy thì nhiều lắm.

Đã miễn dịch từ lâu rồi.

"Ngươi nghĩ, ta nên xử lý ngươi như thế nào đây?" Quân Tiêu Dao nói.

Tử Mị công chúa gắng gượng lắm mới lấy lại được một chút tinh thần, mơ mơ màng màng nói.

"Ta... sẽ không làm gì Xích Nguyệt giới nữa..."

"Ta... Có thể bồi thường..."

Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu: "Vậy thì được."

Tuy Quân Tiêu Dao không ngại việc giải quyết bọn họ.

Nhưng cùng một lúc đắc tội hai tiên triều thì đúng là có chút phiền phức.

Điều Quân Tiêu Dao không thích chính là phiền phức.

Trừ khi có người thực sự muốn khiến cho hắn không vui.

Sau đó, Tử Mị công chúa được thả ra.

Mặt ngọc đỏ bừng.

Nghĩ đến cảnh tượng của mình ở trong Tiên Nữ Lô vừa rồi.

Nàng gần như muốn hét lên, phát điên.

Mà quan trọng nhất chính là.

Đều đã bị Quân Tiêu Dao nhìn thấy mất rồi.

Tử Mị công chúa cắn đôi môi đỏ mọng, nhìn về phía Quân Tiêu Dao.

Đáng lẽ nàng phải tức giận, rất hận Quân Tiêu Dao.

Nhưng mà...

Hắn thật sự rất đẹp trai.

Cảm giác bị một soái ca chu ý hoàn toàn khác với việc bị một nam nhân xấu xí chú ý.

Nếu như là người khác, Tử Mị công chúa sẽ phát điên, muốn móc mắt bọn họ ra.

Nhưng đổi lại là Quân Tiêu Dao, trong lòng Tử Mị công chúa lại sinh ra có một loại cảm giác kỳ lạ.

Tại sao lại càng cảm thấy hưng phấn hơn vậy?

"Có phải là nên thực hiện lời hứa của ngươi rồi hay không?" Quân Tiêu Dao thản nhiên nói.

Tử Mị công chúa nhìn thoáng qua Quân Tiêu Dao.

"Rốt cuộc thì ngươi là ai, tại sao lại nắm giữ Tiên Nữ Lô?"

"Phong Nguyệt giáo chủ, Quân Tiêu Dao."

"Quân Tiêu Dao..."

Tử Mị công chúa thì thào lặp lại một lần, sau đó nhìn hắn thật kỹ.

"Bản công chúa nhớ kỹ ngươi rồi, Quân Tiêu Dao."

Nói xong, nàng lấy ra rất nhiều tài nguyên từ không gian pháp khí.

Sau đó rời đi.

Tới lúc này, nguy cơ của Xích Nguyệt giới mới coi như là đã được giải quyết.

Đám lão tộc trưởng đương nhiên là rất cảm kích.

Quân Tiêu Dao cũng đưa rất nhiều tài nguyên của Tử Mị công chúa cho đám lão tộc trưởng.

"Quân công tử, ân tình của ngươi đối với tộc chúng ta đúng là không thể nào báo đáp hết. ." Lão tộc trưởng cũng xúc động.

Nói thật thì ở một nơi cá lớn nuốt cá bé như tinh không Thương Mang.

Người giống như Quân Tiêu Dao thật sự rất ít rất ít.

"Tộc trưởng không cần cảm tạ, ta đã nói rồi, chuyện của Linh Tịch cũng là chuyện của ta." Quân Tiêu Dao nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!