Vô số đại giới, như hằng hà sa số, vô số kể.
Tinh La giới, một trong chư giới Thương Mang.
Phạm vi của nó đều lớn hơn gấp trăm lần Đạo Chân giới, Thiên Diệu giới, Xích Nguyệt giới v. v... Trước đó.
Đã có thể nói là một đại giới cực kỳ rộng lớn.
Mà thống trị một giới này chính là năm đại động thiên.
Năm đại động thiên chính là ngũ phương động tiên phúc địa.
Nghe đồn tổ tiên đều đến từ cùng một thế lực cường thịnh.
Sau này xuất hiện năm vị cường giả trong đó, lần lượt thành lập ngũ phương động thiên.
Mà ngũ phương động thiên cũng trở thành thế lực thống trị Tinh La giới.
Nếu ngũ phương động thiên chỉ là một phương động thiên, có lẽ không quá mạnh.
Nhưng năm đại động thiên, nếu liên hợp lại, cũng là một thế lực không thể khinh thường.
Giờ phút này, ở Cổ Hoa Động Thiên một trong năm đại động thiên.
Nơi này thần sơn đứng sừng sững, cỏ cây xanh um, có đình thai lầu các điểm xuyến trong đó.
Có thác nước chảy xuống, cổ hạc giương cánh, linh vụ dày, thực sự là một tịnh thổ tu luyện điềm lành.
Ở chỗ sâu trong địa vực này.
Có hai bóng dáng ngồi xếp bằng trên ngọn núi lượn lờ linh khí.
Đây là hai nam tử.
Một người trong đó dáng người cân xứng, dung mạo thanh tú.
Không phải loại vẻ đẹp khiến người ta liếc mắt một cái, cảm giác rất kinh diễm, nhưng làm cho người ta một cảm giác cực kỳ thoải mái.
"Diệp ca, ngươi nói rốt cuộc chúng ta là xuyên qua hay là đoạt xá?"
Ở bên cạnh nam tử thanh tú này, một vị nam tử khác nói.
Dáng vẻ của hắn mày rậm mắt to, khuôn mặt vuông vắn, dáng người rất khôi ngô to lớn, cơ bắp cuồn cuộn.
Thân cao gần hai mét.
"Ta cũng không rõ lắm, nhưng mà thời gian tới cũng không ngắn, hiện tại chúng ta chỉ có thể thích ứng thế giới này."
Nam tử thanh tú khe khẽ thở dài nói.
Hắn tên là Diệp Vũ.
Mà nam tử khôi ngô bên cạnh hắn tên là Tần Khung, là huynh đệ tốt nhất của hắn.
Thân phận hiện tại của hai người bọn họ, chính là đệ tử nòng cốt của Cổ Hoa Động Thiên, tu vi xem như rất ưu tú.
Nhưng mà, chỉ có Diệp Vũ và Tần Khung tự biết, đến tột cùng bọn họ cất giấu bí mật gì.
Bọn họ không phải người của thế giới này!
Bọn họ đến từ một tinh cầu khoa học kỹ thuật cực kỳ phát triển, tên là Huyền Cơ tinh.
Nhưng mà, sau khi khoa học kỹ thuật phát triển đến một bình cảnh nào đó.
Bọn họ ngoài ý muốn phát hiện một vài di tích, từ trong đó chỉnh sửa ra một vài cái gọi là phương pháp tu hành.
Được bọn họ gọi là "cổ võ" .
Sau đó, người của Huyền Cơ tinh kết hợp khoa học kỹ thuật và cổ võ lại, khai phá tiềm năng cơ thể người.
Không chỉ khai quật ra bảo tàng nhục thân, còn tham ngộ phương pháp tu hành linh hồn.
Mà đám người Diệp Vũ, Tần Khung chính là nhân tài kiệt xuất trong học phủ cao nhất trên Huyền Cơ tinh.
Một lần cơ hội sau đó, một đám tinh anh học phủ bọn họ bị phái đi tham gia điều tra một di tích cổ nào đó.
Bọn họ ở trong đó, phát hiện rất nhiều di hài sinh vật không biết.
Căn cứ khảo sát, trong đó một vài di hài, khi còn sống cường độ sinh mệnh đã mạnh đến vượt qua phạm vi sinh linh, thậm chí gần như không khác gì thần linh trong truyền thuyết!
Hoặc là nói cách khác, sau khi tu hành tới đỉnh phong, sinh linh sẽ trở thành một tồn tại lớn mạnh như thần linh, không gì không làm được.
Tam quan của đám người Diệp Vũ đều mang đến xung kích thật lớn.
Vốn dĩ đám người này muốn tiếp tục xâm nhập đào bới tiếp.
Nhưng lúc sau, trong di tích cổ cũng sinh ra đủ loại chuyện quỷ dị, không thể tưởng tượng, khó có thể lý giải.
Có người bởi vậy đổ máu, mất đi tính mạng, cũng có người vội vàng thoát đi.
Nhưng mà, đám người Diệp Vũ không có.
Khi đó, ở trong đầu Diệp Vũ, giống như có một âm thanh nào đó đang kêu gọi hắn, kêu hắn tiếp tục xâm nhập.
Đương nhiên, đây chỉ là một nguyên nhân trong đó.
Còn có một nguyên nhân khác là bởi vì.
Nàng đi tuốt đằng trước.
Diệp Vũ không có khả năng bỏ lại nàng, một mình rời đi.
Vị đó là nữ thần của hắn, ánh trăng sáng, thậm chí có thể nói là nữ thần của cả Huyền Cơ tinh, tồn tại ưu tú nhất, hoàn mỹ nhất, không thể bắt bẻ.
Mà trí nhớ lúc sau, Diệp Vũ đã không nhớ rõ lắm.
Chỉ biết là sau khi xảy ra một vài chuyện huyền bí quỷ dị.
Khi Diệp Vũ lần thứ hai khôi phục ý thức.
Hắn đã tới thế giới xa lạ này, trở thành đệ tử nòng cốt của Cổ Hoa Động Thiên.
Là xuyên qua?
Hay là đoạt xá?
Diệp Vũ cũng không rõ nữa.
Chỉ biết là từ khi hắn thức tỉnh thì đã có thân phận này rồi.
Trong đầu tự động có ký ức về tu luyện Cổ Hoa Động Thiên. Còn là một trong những đệ tử xuất sắc nhất của Cổ Hoa Động Thiên.
Mà ngoại trừ hắn ra, thì người huynh đệ tốt nhất của hắn là Tần Khung cũng ở cùng với hắn.
Chỉ là những người khác lại chẳng biết đang ở nơi nào.
"Diệp ca, ngươi nói là Trang Chu Mộng Điệp, Điệp Mộng Trang Chu."
"Có thể bản thân chúng ta vốn dĩ đã là đệ tử của Cổ Hoa Động Thiên rồi hay không."
"Chỉ là bởi vì gặp một vào chuyện nên mới có ký ức ở Huyền Cơ tinh?"
"Hay nói đúng hơn, chúng ta mới là người bị đoạt xá?"
Tần Khung ở bên cạnh bỗng nhiên suy nghĩ sâu xa, đảo ngược suy luận, suy đoán như thế.
"Điều đó không có khả năng, ta tin tưởng tất cả những chuyện ở Huyền Cơ tinh đều là thật, đây mới thật sự là chúng ta."
Diệp Vũ lắc đầu, giọng điệu kiên quyết nói.
Tần Khung thấy thế cũng lộ ra vẻ hứng thú nói.
"Diệp ca, ta biết là bởi vì nữ thần Sư Sư đi."
"Tuy đã đi tới thế giới này rồi nhưng ngươi vẫn không quên được nàng."
Sư Sư trong miệng Tần Khung chính là bạch nguyệt quang trong lòng Diệp Vũ.