"Huyết mạch Chiến tộc?"
Sau khi nghe cường giả Thiên Dương Tộc giải thích xong bản thân Tần Khung cũng có hơi ngơ ra.
Hắn sao lại thức tỉnh huyết mạch Chiến tộc từ lúc nào không hay rồi?
Diệp Vũ ở bên cạnh cũng rất bất ngờ.
Dựa theo trí nhớ trong đầu hắn, mười đại bá tộc chính là bá chủ chân chính của mảng tinh không Thương Mang.
Mỗi một thế lực vô thượng đều đứng đầu khu vực, nhìn xuống vạn cổ, thống trị vạn giới.
Hắn cũng là không nghĩ tới, Tần Khung vậy mà có thể liên quan đến những thế lực này.
Nhưng mà hắn cũng cảm thấy vui cho Tần Khung.
"Tần Khung, nếu như ngươi gia nhập Chiến tộc, chính là một thế giới khác." Diệp Vũ nói.
"Diệp ca, chúng ta có thể cùng rời đi!" Tần Khung cười nói.
"Chuyện này..."
Mà cường giả Thiên Dương Tộc ở bên cạnh nghe thế cũng hơi chần chừ.
Tần Khung quả thật là huyết mạch Chiến tộc.
Nhưng Diệp Vũ nhìn qua lại là bình thường.
Tuy thực lực của bản thân không quá yếu vì có tu vi Chuẩn Đế.
Nhưng đối với Chiến tộc trong mười đại bá tộc mà nói, có lẽ lại chẳng có gì hấp dẫn cả.
Thấy cường giả Thiên Dương Tộc chần chờ.
Tần Khung cũng hiểu rõ, vẻ mặt kiên quyết: "Nếu như không dẫn theo hắn cùng đi, ta cũng không đi!"
Hắn và Diệp Vũ có quan hệ rất tốt, đương nhiên không có khả năng một mình rời đi, để Diệp Vũ ở lại đây.
Cường giả Thiên Dương Tộc lộ ra vẻ khổ sở.
Hắn không muốn đắc tội với Tần Khung để rồi xảy ra khúc mắt trong lòng.
Nhưng mang theo một tên người ngoài không liên quan, hoàn toàn là một điều phiền phức.
Diệp Vũ thấy thế nói: "Tần Khung, ta không đi được."
Hắn biết, thân là một trong mười đại bá tộc, nước ở Chiến tộc sâu vô cùng.
Một người ngoài như hắn đến cũng chỉ thêm phiền, thân phận sẽ rất xấu hổ.
Thậm chí sẽ liên lụy đến Tần Khung.
"Không, muốn đi cùng đi, Tần Khung ta sao bỏ rơi huynh đệ được?"
Tần Khung không chịu.
Diệp Vũ nhìn Tần Khung một cái, kéo hắn qua một bên, truyền âm nói.
"Tần Khung, ngươi hẳn là cũng hiểu rõ, nước trong bá tộc sâu cỡ nào."
"Tuy ngươi đã thức tỉnh huyết mạch Chiến tộc, đến thì cũng không nhất định có thể ở lại chớ nói chi là dẫn theo một người ngoài như ta."
"Đợi ngày sau, ngươi đã có chỗ đứng vững chắc ở Chiến tộc rồi, đến lúc đó ngươi lại tới tìm ta."
Không thể không nói, tâm tư của Diệp Vũ bình tĩnh, nhạy bén.
Hắn biết hiện tại đi Chiến tộc cũng không có tác dụng.
Ngược lại sẽ đối mặt với rất nhiều phiền phức.
Nghe thấy những lời Diệp Vũ nói, Tần Khung suy nghĩ một chút, giống như cũng nghĩ như thế.
"Vậy được, chờ ta có chỗ đứng vững chắc ở Chiến tộc rồi sẽ tới tìm ngươi." Tần Khung nói.
"Được!"
Diệp Vũ cũng cười một tiếng, vỗ bả vai Tần Khung.
Sau đó Tần Khung đi theo cường giả của Thiên Dương Tộc rời đi.
Đấm người Cổ Hoa động chủ đều nở nụ cười trên mặt.
Tuy tổn thất một nhân tài.
Nhưng sau này Chiến tộc sẽ đền bù tổn thất, chắc hẳn sẽ không ít.
"Tốt, tiếp tục nghi thức Khải Linh."
Sau đó, thiên tài tinh anh của năm đại động tiếp tục bắt đầu tu luyện.
Diệp Vũ lại nhận được sự quan tâm đặc biệt.
Dù sao hắn và Tần Khung cũng quen biết, thiên tư không yêu nghiệt cỡ nào, nhưng cũng khá tốt.
Thậm chí, Cổ Hoa động chủ cũng đang chăm chú.
Nhưng mà theo thời gian trôi qua.
Diệp Vũ chẳng những không thức tỉnh đặc thù gì.
Thậm chí, tu sĩ khác cũng bắt đầu đột phá, độ kiếp luôn rồi.
Diệp Vũ ngược lại ngay cả một tiểu cảnh giới cũng không đột phá.
Cổ Hoa động chủ dùng thần niệm dò xét cũng không có phát hiện được khác lạ gì trong cơ thể của Diệp Vũ cả.
Trong mắt của hắn không khỏi lộ ra vẻ thất vọng.
Nhưng mà nghĩ lại thấy cũng đúng, tồn tại cỡ Tần Khung có thể nói là tìm vận may, sao lại xuất hiện người thứ hai nữa chứ.
Cổ Hoa động chủ trực tiếp rời đi. Nửa tháng sau, nghi thức Khải Linh kết thúc.
Các đệ tử tinh danh của năm đại động thiên đều có thu hoạch.
Hoặc là đột phá, hoặc là lĩnh ngộ công pháp thần thông gì đó.
Duy chỉ có Diệp Vũ vẫn lặng yên như vậy.
Đến cuối cùng, thậm chí trưởng lão của Cổ Hoa Động Thiên cũng khe khẽ thở dài, vỗ bả vai Diệp Vũ.
Tuy không nói gì, nhưng vẻ thất vọng đã lộ rõ trên mặt.
Sau đó Diệp Vũ cũng quay về Cổ Hoa Động Thiên.
Mà hắn cảm nhận rõ ràng thái độ của những người còn lại của Cổ Hoa Động Thiên đều thay đổi.
Thậm chí không ít người thầm trêu chọc.
Diệp Vũ cũng không để ý.
Chẳng qua khiến người ta cảm thấy thật khó chịu.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Diệp Vũ chau mày.
Mà ngay khoảnh khắc Diệp Vũ suy tư.
Bỗng nhiên, trong đầu của hắn có một giọng nói to lớn vang lên.
"Ngươi cuối cùng cũng trở về rồi, xem ra tất cả đều đi vào quỹ đạo."
"Cái gì, ngươi là ai?"
Nghe thấy một giọng nói bất ngờ vang lên trong đầu, Diệp Vũ giật mình.
Ngay sau đó hắn cảm giác đầu óc như muốn nổ tung ra.
Tất cả trước mắt đều biến ảo.
Hắn phảng phất đi đến Thiên Đình bên trong thần thoại cổ xưa.
Chung quanh mây mù che phủ, mây tía phun trào, thần quang sáng chói vạn trượng.
Mà ở trước mặt hắn xuất hiện một cánh cửa!
Một cánh cửa to lớn
Phía trên điêu khắc Tiên Phật đầy trời, khí tức to lớn vô biên.
Như bao trùm tất cả, diễn sinh tạo hóa, đứng sừng sững ở nơi tận cùng vũ trụ!
Loại cảm giác này khó mà hình dung được.
Giống như thiên môn của Cổ Thiên Đình.
Phàm nhân đứng trước cánh cửa này nhỏ bé như sâu kiến.
"Đây là thứ gì?"
Diệp Vũ rung động không thôi.
Hắn tuy kinh ngạc bởi vì cánh cửa này, nhưng lại có cảm giác mơ hồ rằng cánh cửa này sẽ không làm hắn bị thương.
Đây là một loại trực giác.
"Đây là Tạo Hóa Thiên Môn, mà ta là khí linh Tạo Hóa Thiên Môn."
Tạo Hóa Thiên Môn trước mặt này xuất hiện một chùm sáng chói lóa.
Chùm ánh sáng chói lóa này nóng rực như ngọn lửa, tản ra vầng sáng vô tận.
Chính là khí linh Tạo Hóa Thiên Môn.
"Tạo Hóa Thiên Môn, đây rốt cuộc là..."
Diệp Vũ cảm thấy có hơi mờ mịt.
Không thể không nói tất cả những thứ này quá khó để mà tưởng tượng nổi.
Đầu tiên là không hiểu sao bọn họ lại đi tới nơi thế giới huyền huyễn xa lạ này.
Sau đó hiện tại, trong đầu hắn lại xuất hiện một Tạo Hóa Thiên Môn thế này.
Đây rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?