"Nói như vậy, ta phải tạo mối quan hệ với thiếu nữ này rồi."
"Chưa nói tới việc có thể tìm thấy Thời Không Tổ Thụ hay không, chỉ với thân phận của nàng thôi cũng đáng để kết giao."
Diệp Vũ suy tư nói.
"Đúng vậy, ngươi có thể tạo mối quan hệ với nàng, nói không chừng sau này sẽ có được thu hoạch bất ngờ." Khí linh Tạo Hóa Thiên Môn nói theo.
Mà đúng lúc này.
Gào!
Có tiếng gào thét kinh người truyền đến.
Hung thú ba đầu Chuẩn Đế dường như đã bị Linh Tịch chọc giận, sát khí kinh khủng cuồn cuộn phun trào.
Dường như muốn diệt sát Linh Tịch.
"Cơ hội tốt!"
Ánh mắt của Diệp Vũ lóe lên.
Tuy kịch bản có hơi cũ, nhưng anh hùng cứu mỹ nhân có thể được xem như là cách nhanh nhất để rút ngắn quan hệ với người khác phái.
Bên này, Linh Tịch muốn thi triển Tuế Nguyệt Đạo Kiếm mà Quân Tiêu Dao đã dạy cho nàng ra, để tôi luyện thần thông này.
Nhưng bỗng nhiên, một bóng người đúng lúc vọt thẳng đến, dao động thần thông mãnh liệt trực tiếp lao thẳng đến giết hung thú!
"Người nào?"
Linh Tịch nhíu mày lại.
Nàng vừa muốn mượn hung thú ba đầu này để rèn luyện, sao lại có người nhảy ra quấy rầy?
"Cô nương đừng vội, ta tới giúp ngươi."
Diệp Vũ lộ ra nụ cười nhẹ.
Khuôn mặt hắn vốn đã tuấn tú, giờ phút này lộ ra nụ cười càng khiến cho người ta có hảo cảm hơn.
Nhưng mà Linh Tịch đầy dấu chấm hỏi trong đầu.
Ngươi là ai vậy?
Chỉ là Linh Tịch thấy thế cũng không nhàn rỗi, thi triển ra Tuế Nguyệt Đạo Kiếm chém về phía hung thú.
Sau một khoảng thời gian chiến đấu kịch liệt.
Hung thú ba đầu đã bị hai người Diệp Vũ và Linh Tịch giải quyết.
Cho đến lúc này, Diệp Vũ mới thở ra một hơi, ngược lại nhìn về phía Linh Tịch mỉm cười.
Nhưng mà, nụ cười trên khóe miệng của hắn hơi cứng đờ.
Bởi vì hắn nhìn thấy vẻ mặt cảnh giác và chất vấn của thiếu nữ kia.
Giống như đang hỏi tại sao hắn lại ra tay vậy.
"Cái này... Không đúng..."
Diệp Vũ có hơi ngơ ngác.
Dựa theo kịch bản và thủ đoạn của hắn.
Sau khi hắn ra tay anh hùng cứu mỹ nhân xong rồi.
Thiếu nữ này không phải nên mặt đỏ ửng rồi bảo muốn lấy thân báo đáp à.
Ít nhất vẻ mặt cũng nên cảm kích chứ?
Sao ánh mắt của thiếu nữ này nhìn hắn giống như hắn là người xấu vậy?
Chuyện này không hợp lý!
Chẳng lẽ kịch bản này lỗi thời rồi à?
Hay là dân bản địa của thế giới này không dễ gạt đến vậy?
Trong tiểu thuyết đều là gạt người?
Diệp Vũ có hơi sững sờ
"Ngươi là ai?" Giọng điệu Linh Tịch lạnh nhạt.
Cũng không phải nàng muốn thế, mà là do trước đó từng bị người ta lừa gạt rồi sau đó bị bán đến đấu trường Huyền Tinh.
Nên nàng đã có sự cảnh giác với người xa lạ.
Dù sao nàng biết không phải ai cũng giống Quân Tiêu Dao ấm áp như vậy.
Trên thực tế, kiểu người như Quân Tiêu Dao mới là hiếm thấy nhất, nàng có thể gặp được chính là may mắn của nàng.
Mà Linh Tịch cũng không cho rằng bản thân mình có may mắn tiếp để gặp thêm một người giống vậy nữa.
"Cô nương, tại hạ tên Diệp Vũ, thấy cô nương bị hung thú vây công, tình huống nguy cấp nên mới ra tay."
Diệp Vũ nói rõ ràng lý do.
Nhưng chuyện này khiến trong Linh Tịch xuất hiện nghi vấn.
Phải biết rằng đây chính là thí luyện của chiến trường cổ.
Mà số lượng được tiến vào học phủ Thánh Huyền có hạn.
Có thể nói giữa những người dự thi đều là đối thủ cạnh tranh.
Nói như vậy, thấy đối thủ cạnh tranh lâm nguy không phải nên bỏ mặc sao?
Thậm chí cười trên nỗi đau của người khác mới là bình thường.
Sao lại có người mang lòng chính nghĩa như thế?
Ở thế giới tu hành này, người tốt như vậy chẳng có bao nhiêu.
"Xem ra dường như là đã ta vẽ vời thêm chuyện, cô nương hẳn là có thủ đoạn riêng."
Nhận ra vẻ mặt nghi vấn của Linh Tịch, Diệp Vũ lộ ra vẻ mặt hơi cứng đờ.
Mà hắn nói cũng không sai.
Trên người Linh Tịch có thủ đoạn hộ thân do Quân Tiêu Dao tặng cho.
Tình huống thế này đương nhiên còn lâu mới uy hiếp được tính mạng của nàng.
Nhưng mà Diệp Vũ tốt xấu gì cũng hỗ trợ ra tay rồi, tạm thời vẫn chưa để lộ ra ý muốn gì khác.
Tuy nói hành động của hắn là vẽ vời thêm chuyện, nhưng Linh Tịch vẫn gật nhẹ đầu một cái: "Dù sao đi nữa vẫn cảm ơn ngươi đã ra tay."
Sau khi lễ phép cảm ơn xong, Linh Tịch xoay người rời đi.
Diệp Vũ ngơ luôn.
Chỉ vậy thôi à?
Đã nói là kịch bản anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân cảm động đâu rồi?
Sao cảm thấy bản thân hắn như người qua đường vậy?
Hắn tốt xấu gì cũng được xem là đứa con thiên mệnh mà, lẽ nào chẳng có mặt mũi đến vậy à?
Ngay cả thiếu nữ bản địa cũng không đả động được?
Thật ra cũng không phải Diệp Vũ không có mị lực, chẳng qua là do hắn tới chậm.
Lòng của thiếu nữ đã khắc thật sâu bóng dáng một người chẳng thể xóa nhòa đi.
Ngoại trừ bóng người này, người còn lại dù cho có đối tốt với nàng cũng không có khả năng thật sự đi vào trái tim nàng.
Trái tim Linh Tịch rất nhỏ, nhỏ đến chỉ có thể chứa được một người.
Người kia chính là Quân Tiêu Dao.
Thấy bóng lưng thiếu nữ rời đi, Diệp Vũ lắc đầu.
"Xem ra lần này đã thất bại rồi."
Tuy nói Diệp Vũ không có tình ý nam nữ gì với Linh Tịch, chỉ đơn thuần bởi vì thân phận của nàng nên mới muốn kéo gần quan hệ.
Chẳng qua cảm giác bị người khác phái từ chối quả thật không hề dễ chịu.
"Diệp Vũ, không thể từ bỏ, ta có thể cảm nhận được thiếu nữ kia bất phàm."
"Huyết mạch e là không thua kém gì những tổ tiên kia của nàng."
"Tương lai nói không chừng nàng là con đường duy nhất để tìm thấy Thời Không Tổ Thụ."
Khí linh Tạo Hóa Thiên Môn nói.