Tuy nhìn bề ngoài Tô Cẩm Lý giống một trạch nữ ngớ ngẩn, nhưng thật ra tâm tư của nàng lại rất tỉ mỉ, nàng cũng phát giác được điều gì đó.
Nàng cũng không đem chuyện liên quan đến bí tàng Hoàng Tuyền nói ra.
Chỉ nói là nhân duyên trùng hợp, nàng và Quân Tiêu Dao quen biết nhau, sau đó trở thành cộng sự đi tìm bảo bối, chỉ có vậy thôi.
Diệp Vũ âm thầm nhíu mày.
Hắn đương nhiên không tin tưởng những lời Tô Cẩm Lý đã nói.
Từ cách xưng hô của Tô Cẩm Lý và Quân Tiêu Dao trước đó, có thể nghe ra được quan hệ giữa hai người họ là thế nào.
Tuyệt đối không chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, bèo nước gặp nhau đơn giản như vậy.
"Ngươi không có đem lai lịch thật sự của chúng ta tiết lộ ra đấy chứ?" Diệp Vũ hỏi nàng một câu.
"Đương nhiên là không có." Tô Cẩm Lý lên tiếng trả lời.
Diệu Vũ nhẹ nhàng thả lỏng một hơi.
Đây là bí mật lớn nhất của bọn họ đấy, nếu như bị lộ ra ngoài, hậu quả không thể tưởng tượng được đâu.
Càng chưa kể đến là tiết lộ cho Quân Tiêu Dao nghe.
Diệp Vũ nghĩ ngợi một lúc, hắn nói: "Xem như vì chúng ta là bạn học cũ, nên ta có thể nói cho ngươi nghe."
"Quân Tiêu Dao kia, hắn tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản, hắn che giấu rất kĩ."
"Hắn tiếp cận ngươi, có lẽ là vì một mục đích nào đó."
"Nếu như ngươi và hắn quá thân thiết, tín nhiệm hắn quá, chỉ sợ đến lúc đó ngươi phải chịu thiệt thòi."
Nghe thấy Diệp Vũ nói vậy, Tô Cẩm Lý cau mày, có chút không được vui vẻ.
Nàng và Quân Tiêu Dao ở cạnh nhau lâu như vậy rồi.
Quân Tiêu Dao là người như thế nào, nàng còn không biết ư?
Còn về Diệp Vũ thì sao?
Hắn chẳng qua chỉ mới gặp mặt Quân Tiêu Dao một vài lần mà thôi.
Đã nói Quân Tiêu Dao có dụng tâm khác, mục đích là gì.
Chuyện này có phải là quá vô lý rồi không?
Nhưng sau đó, Tô cẩm Lý nghĩ tới.
Tại cuộc đấu giá, Diệp Vũ cũng cố tình nâng cao giá trị, tranh giành la bàn thanh đồng với Quân Tiêu Dao.
Cuối cùng, ngược lại tự biến mình thành một tên ngốc.
Có lẽ là vì vậy, nên trong lòng mới sinh ra oán hận.
Nghĩ đến đây, Tô Cẩm Lý chỉ đành thở dài nói: "Ta biết ngươi và Quân công tử, lúc trước ở hội đấu giá có chút không vui vẻ."
"Nhưng ngươi với hắn lại chưa từng thân thuộc, ngươi làm sao biết được hắn là người như thế nào?"
"Chẳng lẽ chỉ là vì cách nhìn một chiều từ phía ngươi ư?"
Diệp Vũ nghe thấy những lời mà Tô Cẩm Lý nói, cảm giác huyết áp của mình có chút tăng lên.
Hắn nên nói thế nào?
Nói là trong cơ thể hắn có khí linh Tạo Hóa Thiên Môn, có thể phát giác ra Quân Tiêu Dao thâm tàng bất lộ ư?
Hiện tại, Tô Cẩm Lý và Quân Tiêu Dao thân thiết như vậy, hắn lại càng không thể tiết lộ bí mật này ra được.
Nếu như để Quân Tiêu Dao biết được bí mật của hắn, khó mà đảm bảo Quân Tiêu Dao sẽ không muốn tước đoạt đi khi linh trong tay hắn.
Nhưng nếu đã như vậy, thì hắn lại không có cách nào giải thích cho Tô Cẩm Lý hiểu.
Diệp Vũ nhất thời không giải thích được, chỉ có thể gấp gáp nói: "Nói tóm lại, ngươi cứ nghe lời ta đi, tuyệt đối không sai đâu, ngươi cách xa tên Quân Tiêu Dao kia ra, đối với ngươi không có hại."
"Diệp Vũ, sau khi kết thúc hội đấu giá, là ta giải vây giúp ngươi."
"Cũng là Quân công tử tình nguyện nhường la bàn thanh đồng cho ngươi."
"Ngươi vậy mà lại vu khống người khác ở sau lưng như vậy."
Đôi mày liễu của Tô Cẩm Lý cau lại.
Nàng cảm thấy, Diệp Vũ có chút vô lý rồi.
Quân Tiêu Dao có lòng tốt, vì nể mặt nàng và hắn có quan hệ, nên mới đồng ý nhường lại la bàn thanh đồng cho hắn.
Vậy mà, Diệp Vũ lại ở sau lưng vu khống Quân Tiêu Dao.
Trông có vẻ như hắn đang lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.
Lời của Tô Cẩm Lý, khiến biểu cảm của Diệp Vũ trở nên khó coi, nhưng lại không có cách nào phản bác.
Đích thực.
Bất kể là xuất phát từ mục đích gì, Quân Tiêu Dao cũng xác thực là đã đem la bàn thanh đồng nhường lại cho hắn.
Đây là sự thật không thể tranh luận.
Thở ra một hơi thật sâu, Diệp Vũ tạm thời bình tĩnh lại.
Hắn biết, hiện tại muốn chấm dứt quan hệ giữa Tô Cẩm Lý và Quân Tiêu Dao là điều không thể.
Chỉ có thể để sau này lại tính toán.
"Xin lỗi, là ta suy nghĩ không chu toàn."
Diệp Vũ cũng không nói gì thêm.
Tô Cẩm Lý nghĩ kĩ là hiểu ra.
Sở dĩ Diệp Vũ có thái độ như vậy, có lẽ là bởi vì sự đố kị và lòng tự tôn của nam nhân.
Dù sao ở Huyền Cơ tinh, Diệp vũ là một trong những người trẻ tuổi ưu tú nhất.
Mà sau khi đến tinh không rộng lớn này, hắn tuy không tính là nhân vật yếu nhược, nhưng chí ít, đã không còn là nhân vật gì quá xuất chúng nữa.
Hơn nữa, lại gặp phải nam tử tuyệt thế như Quân Tiêu Dao.
Hai người so sánh với nhau, khó tránh khỏi lòng tự trọng bị tổn thương.
"Quên đi, chúng ta không nói về chuyện này nữa."
"Đúng rồi, tiếp sau đây ngươi có tính toán gì, có muốn ra nhập vào Tô gia của ta không?" Tô Cẩm Lý hỏi.
Tuy thái độ của Diệp Vũ, khiến nàng cảm thấy hắn có chút vô lý.
Nhưng suy cho cùng, bọn họ cũng là những người cùng cảnh ngộ, hơn nữa còn là bạn học cũ, không thể nào một chút cũng không quan tâm.
Diệp Vũ lắc đầu từ chối, giọng điệu nhàn nhạt nói: "Không cần đâu, ta còn có tính toán của riêng mình."
Ánh mắt Tô Cẩm Lý sửng sốt.
Đây là... giận rồi à?
Oán trách nàng không gác lại quan hệ với Quân Tiêu Dao ư?
"Vậy được rồi, sau này duy trì liên lạc, nói không chùng chúng ta còn có thể gặp được những bạn học khác."
Diệp Vũ nếu đã có thái độ từ chối như vậy rồi, Tô Cẩm Lý đương nhiên cũng không đem mặt nóng đi dán mông lạnh.
"Ừm, sau này có tình huống gì sẽ liên lạc sau." Diệp Vũ hơi gật đầu.
Sau đó, hai người bọn họ lại nói thêm một số chuyện.
Bao gồm cả chuyện về một người bạn học khác của bọn họ, tên Tần Khung đã gia nhập vào Chiến tộc.