"Chuyện hợp tác này ngược lại cũng khá tốt, nhưng nếu bí mật của ta bị lộ ra ngoài dù chỉ là một chút, bất luận thế nào đi nữa, ngươi đều sẽ là người đầu tiên mà ta giết!"
Vũ Hóa Thiên nói đến đây, trong mắt cũng lóe lên sát ý lạnh lùng.
Đây là bí mật mà hiện tại hắn tuyệt đối không thể để bị phát hiện.
"Yên tâm đi, ta còn chưa vô vị đến vậy đâu."
"Kẻ thù của kẻ thù, chính là bạn, ta còn chưa đến mức giúp đỡ Quân Tiêu Dao diệt trừ đối thủ." Khương Thần lên tiếng bảo đạm.
Hiện tại hắn quay ra đối phó Vũ Hóa Thiên, cũng chẳng được lợi lộc gì.
"Được, vậy thì một lời đã định, sau này có tình hình gì cứ liên lạc cho ta."
Vũ Hóa Thiên ném ra một miếng ngọc giản truyền tin, sau đó quay người rời đi.
Khương Thần đem ngọc giản thu lại, nhìn bóng dáng Vũ Hóa Thiên hoàn toàn biến mất.
"Hắn không phải Vũ Hóa Thiên, có lẽ là bị thứ gì đó đoạt xá rồi."
"Xem ra tồn tại đã đoạt xá hắn kia, nguồn gốc không hề đơn giản, ta vẫn nên đề phòng cảnh giác thì hơn..."
Khương Thần cân nhắc bản thân mình.
Tuy hắn là người chủ động đề nghị muốn hợp tác với Vũ Hóa Thiên.
Nhưng đương nhiên, hắn cũng không thể tín nhiệm Vũ Hóa Thiên được.
Thậm chí, hắn còn phải đề phòng Vũ Hóa Thiên, ngày sau rất có khả năng Vũ Hóa Thiên sẽ ra tay với hắn.
Chỉ có điều, chỉ cần kẻ thù chung của bọn họ là Quân Tiêu Dao vẫn còn đó.
Hắn cảm thấy trong thời gian ngắn, Vũ Hóa Thiên chưa đến mức sẽ ra tay với hắn.
Ở bên này, sau khi Vũ Hóa Thiên tách ra với Khương Thần thì cũng đang suy nghĩ về chuyện đó.
"Tại sao người này có thể biết được tình hình của ta."
"Cho dù mạnh như Diễn Hoàng, nhất thời cũng không thể nhìn ra được manh mối gì."
Ánh mắt Vũ Hóa Thiên hơi lóe lên.
Khương Thần nói không sai, hắn quả thực không phải Vũ Hóa Thiên.
Hoặc là nói, không còn là "Vũ Hóa Thiên" trước kia nữa.
Điều này cũng liên quan đến lai lịch và bí mật của hắn.
Nhưng hắn ngay cả Diễn Hoàng cũng có thể giấu được, lại không thể giấu nổi Khương Thần.
Tuy Khương Thần là thiếu các chủ của Quan Thiên các.
Nhưng Vũ Hóa Thiên không nghĩ tới Khương Thần đã đạt đến trình độ thôi diễn càn khôn, tính toán thiên cơ.
"Người này hẳn là cũng có bí mật, thông qua thủ đoạn nào đó của hắn nhìn ra một ít manh mối của ta."
Vũ Thiên Hóa nghĩ thầm.
Khương Thần này, cũng là một mục tiêu có thể thu hoạch được.
Càng đừng nói, hắn còn biết về bí mật của Vũ Thiên Hóa.
Vũ Hóa Thiên hắn tuyệt đối không thể để Khương Thần tiếp tục sống được.
Chỉ là hiện giờ, so với việc đối phó Khương Thần.
Quân Tiêu Dao mới là người rắc rối hơn.
Từ Khương Thần, hắn đã xác định được, Quân Tiêu Dao đến từ Quân gia.
"Cho dù thế nào đi nữa, Quân Tiêu Dao cũng không phải là người dễ đối phó."
"Nếu như có thể đoạt xá hoặc luyện hóa người này, vậy thì không thể tốt hơn."
"Trước mắt, đúng là hợp tác với Khương Thần càng có lợi hơn."
Những âm mưu toán tính dâng trào trong lòng Vũ Thiên Hóa.
Hiện tại, cho dù là Diệp Vũ, Khương Thần hay Vũ Hóa Thiên đều xem Quân Tiêu Dao là đại địch, là đối thủ.
Mà Quân Tiêu Dao lại không phải như thế.
Tâm tính hiện tại của hắn, giống như là người chăn dê.
Mà ba người Diệp Vũ là đàn dê mà hắn thả ra.
Khi dê béo lên, người chăn dê phải nghĩ xem có nên thu lợi hay chưa.
Ít nhất là bây giờ, không phải lúc.
Quân Tiêu Dao mang theo Tang Du rời khỏi thành Thiên Phương.
Lần này, những người còn lại của tiên triều Thiên Dụ, còn có Tô Cẩm Lý, cũng không có đi theo.
Liên Hoa Quan của Tang Du nằm ở một tiểu giới không mấy thu hút.
Thông qua mấy trận dịch chuyển, Quân Tiêu Dao cùng Tang Du cũng đi tới giới này.
Giới này tuy không thể so sánh với những đại giới rộng lớn kia, nhưng cũng cực kỳ rộng lớn.
Quân Tiêu Dao cùng Tang Du đi xuống vực sâu trong một đại lục.
Nhìn thoáng qua, khu rừng rậm xanh mướt rộng lớn vô tận,
Dãy núi nhô lên, có linh vụ bao phủ.
Cổ thụ vươn cao, thần sơn sừng sững.
Thoạt qua cũng chỉ cảm thấy khung cảnh ở đây thật tráng lệ.
Nhưng Quân Tiêu Dao quét mắt một lượt là nhận ra xung quanh có điều bất thường.
Tuy hắn chưa từng học qua Nguyện Thuật, cũng không cảm thấy hứng thú.
Nhưng như người ta vẫn nói, mọi luật đều có thể tiếp cận được.
Thiên tư của Quân Tiêu Dao thực sự quá nghịch thiên.
Cho dù không học qua một cách có hệ thống, đối với đan đạo, trận đạo, phù đạo, Nguyên thuật chi đạo hắn cũng có thể suy luận ra được.
Hắn có thể cảm nhận được, địa thế nơi đây không tầm thường, trăm sông đổ về một biển, linh khí hội tụ.
Chính là một linh thổ tu hành khó có được.
Hơn nữa nơi này không phải được hình thành một cách tự nhiên.
Giống với bảo địa được hình thành sau này do sức người, thông qua các loại sông, núi, địa thế, vân vân. .
Điều này không hề bình thường.
Xem ra đúng như Quân Tiêu Dao đã đoán.
Liên Hoa Quan này, thật sự có gì đó và không hề đơn giản.
Tang Du dẫn nàng đi sâu vào trong đó.
Có linh cầm tẩu thú thỉnh thoảng biến mất, núi non nhấp nhô, phủ đầy sương mù và ánh nắng.
Chẳng bao lâu, Tang Du và Quân Tiêu Dao đi tới một dãy núi.
Trong núi có lầu các đứng vững, đình đài trải rộng.
Còn có một vài đạo quán.
Trông cũng không lớn lắm, nhưng khí tượng không hề bình thường.
"Đây chính là Liên Hoa Quan à?"
Quân Tiêu Dao đánh giá một lượt.
Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc là, bên trong Liên Hoa Quan dường như không có người, rất an tĩnh.
"Liên bà bà!"
"Tang Du đã tìm được cách giúp ngài hóa giải lời nguyền rồi!"
Tang Du hô lên, trên mặt mang theo vẻ vui mừng.
Nhưng không có ai lên tiếng trả lời.
Khuôn mặt Tang Du biến sắc, nhận ra có gì đó không đúng.
Một lát sau, một vài bóng người xuất hiện từ trên không.
"Tang Du sư tỷ, cuối cùng tỷ cũng về rồi!"
Những nam nhân nữ tử nhìn về phía Tang Du với vẻ kinh ngạc.
Tuy tuổi Tang Du không lớn.
Những bởi vì là đệ tử Liên Hoa quan chủ thu nhận nuôi dưỡng, nên thân phận cũng lớn hơn so với nhiều người, ở Liên Hoa Quan chính là tiểu sư tỷ.
"Liên bà bà và những người khác đâu rồi?" Tang Du có chút khẩn trương nói.
"Thiên Lam Tông lại đến cưỡng ép đám người quan chủ rời đi, đến Huyết Hà Táng Tinh." Một vị đệ tử Liên Hoa Quan nói.