Lại không tra xét được một chút khí tức của Quân Tiêu Dao.
Nhưng lại mang đến cho ông ta một loại cảm giác nguy hiểm khó hiểu.
Hắn hơi chắp tay nói: "Không biết các hạ là..."
Đám người Thiên Lam Tông chung quanh đều có chút ngạc nhiên.
Giọng điệu của Thiên Lam tông chủ lại ôn hòa như thế?
Mà phía sau Quân Tiêu Dao, hiện ra bóng dáng đám người Liên bà bà.
Trên mặt đều mang theo một tia lãnh ý.
Thiên Lam tông chủ nhìn thấy cảnh này, đồng tử chợt co rụt lại.
"Liên Hoa quan chủ, các ngươi đây là..."
Cổ họng Thiên Lam tông chủ bị bịt kín, làm như nghĩ tới cái gì, nháy mắt giật mình.
Ông ta hiểu rồi.
Có lẽ chính là vị công tử áo trắng trước mặt này cướp đi cơ duyên của Nguyên Mặc!
Quân Tiêu Dao không nói một lời.
Nâng tay lên, một chưởng hạ xuống.
Giống như trời sập!
Luồng uy thế đo vô cùng mênh mông, như một Diệt Thế Đại Ma nghiền áp xuống!
Khắp núi non, gần như nháy mắt sập đổ.
Ngay cả đại trận hộ tông hiện lên cũng vô dụng, không chịu nổi áp lực đó trực tiếp bị đè nát!
"Mau dừng tay!"
Thiên Lam tông chủ đang gào thét, đồng thời dốc toàn lực phản kháng.
Trừ hắn ra, vài vị Chuẩn Đế của Thiên Lam Tông, gần như không có chút sức phản kháng, trực tiếp phịch một tiếng, nổ tung thành huyết vụ.
Những tu sĩ còn lại của Thiên Lam Tông tự nhiên lại càng không cần nhiều lời.
Cả núi non vỡ nát nháy mắt bị nhuộm đỏ.
"Liên Hoa quan chủ, xin hãy kêu các hạ này tạm thời dừng tay!"
Thiên Lam tông chủ cũng không chịu nổi, phát ra âm thanh hoảng sợ.
Liên bà bà cũng lộ ra một tia cười khẩy.
"Sông có khúc; người có lúc."
"Thiên Lam tông chủ, lúc trước khi ngươi điều khiển bọn ta, cao cao tại thượng quá chừng."
"Có từng nghĩ tới, có một ngày bản thân cũng sẽ trở thành con kiến không hả?"
Trên mặt Thiên Lam tông chủ lộ ra một tia hối hận cực độ.
Sớm biết, ông ta sẽ không nhúng tay vào chuyện của Nguyên Mặc.
Nhưng mà hiện tại, hối hận cũng vô dụng.
Quân Tiêu Dao một tay nghiền áp xuống.
Trời xanh sụp đổ, mặt đất nứt toác.
Cho dù ông ta là một cường giả Đế cảnh cũng khó chống cự, giống như đối mặt với thiên uy bao la.
Một thế lực Bất Hủ có cường giả Đế cảnh.
Cứ như vậy bị Quân Tiêu Dao một tay hủy diệt.
Cả sơn môn đều bị san bằng, hóa thành tuyệt địa!
Quân Tiêu Dao vung tay áo lên, lạnh nhạt nói: "Chúng ta đi thôi."
Hủy diệt một tông môn còn tùy ý hơn nghiền chết một con kiến.
Cho dù Tang Du cũng có chút không dám lớn tiếng xả giận.
Vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, một mặt khí phách như thế của Quân Tiêu Dao.
Nhưng mà, nàng cũng không có lòng thánh mẫu gì, cũng không cảm thấy Thiên Lam Tông đáng thương.
Nếu không phải có Quân Tiêu Dao ở đây.
Nàng sợ là chỉ có thể nhìn thấy thi cốt của đám người Liên bà bà.
Cho nên, đối với hành động của Quân Tiêu Dao thay các nàng báo thù.
Ngược lại Tang Du cảm thấy ấm áp nhè nhẹ, đôi mắt nhìn về phía Quân Tiêu Dao cũng mang theo tia cảm kích và tia sáng kỳ dị.
Sau đó.
Quân Tiêu Dao dẫn theo đám người Tang Du rời khỏi đây.
Về phần Thiên Lam Tông bị giết, chỉ dẫn đến chấn động ở thế giới này, cũng không truyền ra.
Hiện tại Nguyên Mặc đang nổi nóng, lại càng sẽ không để ý tới Thiên Lam Tông gì đó.
Lúc sau, Quân Tiêu Dao và đám người Tang Du cũng quay về Thiên Phương thành.
Đám hoàng tử công chúa Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi của tiên triều Thiên Dụ cũng không rời đi.
Mà luôn ở đây chờ đợi Quân Tiêu Dao.
Nhìn thấy bên cạnh Quân Tiêu Dao có thêm đám người Tang Du.
Đám người Khương Thiên Lan rất thức thời không hỏi gì nhiều.
Đây là chuyện của Quân Tiêu Dao, bọn họ không thể lắm miệng.
Ngược lại là Khương Thần nhìn thấy cảnh này, tay giấu trong áo bào nắm lại rất chặt.
Là hắn phát hiện chỗ đặc biệt của Tang Du.
Vốn dĩ, Tang Du nên là nhân vật kết bạn với hắn, thậm chí thu vào dưới trướng.
Kết quả hiện tại xem ra, đã hoàn toàn bị Quân Tiêu Dao thu phục.
Trong lòng Khương Thần ngày càng có cảm giác cấp bách.
Giống như Quân Tiêu Dao có thể cướp đi tất cả của hắn.
Ngược lại Quân Tiêu Dao không để ý Khương Thần.
Cho dù không có Khương Thần, hắn cũng có thể chú ý tới chỗ đặc biệt của Tang Du.
Nhưng mà Quân Tiêu Dao có chút tò mò.
Làm sao Khương Thần nhận ra chỗ đặc biệt của Tang Du?
Dù sao tuyệt đối không có khả năng là thông qua Thiên Cơ Thần Thuật thôi diễn ra.
Tu vi của Khương Thần còn chưa cao thâm đến mức có thể thông qua Thiên Cơ Thần Thuật, thôi diễn quỹ tích vận mệnh của người khác.
Nhưng Quân Tiêu Dao cũng không gấp.
Khương Thần là dê.
Hắn là người chăn dê.
Khương Thần không gây ra được sóng gió gì.
Sau đó, Tô Cẩm Lý cũng tìm được Quân Tiêu Dao.
"Người bạn đó của ngươi đi rồi?" Quân Tiêu Dao cố ý hỏi như vậy.
Tô Cẩm Lý gật đầu, sau đó mang theo một tội lỗi: "Thật có lỗi, Tiêu Dao, ở trong hội đấu giá, hành vi của người bạn kia của ta có chút không ổn."
Tô Cẩm Lý chỉ, là Diệp Vũ ở trong hội đấu giá, cố ý ào ào tăng giá trong buổi đấu giá, cản trở Quân Tiêu Dao.
"Nếu đã là bạn của Cẩm Lý ngươi, đương nhiên ta sẽ không để ý."
Quân Tiêu Dao lắc đầu nói.
"Tiêu Dao..."
Con mắt Tô Cẩm Lý sáng tập trung lên mặt Quân Tiêu Dao.
Ngày càng cảm thấy Quân Tiêu Dao tao nhã, thông tình đạt lý, có phong độ của quân tử.
Mà so ra.
Ngược lại Diệp Vũ lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, dưới tình huống không biết Quân Tiêu Dao, bôi đen nghi ngờ đố kỵ hắn.
Tô Cẩm Lý rất hoài nghi, có phải Diệp Vũ có chứng ảo tưởng bị hại gì không.
Luôn cảm thấy những người khác đều là người xấu.
"Đúng rồi, Tiêu Dao, kế tiếp có thể ta phải về Tô gia một khoảng thời gian..." Tô Cẩm Lý nói.
Trong lời nói mang theo một tia không nỡ.
Thời gian nàng lén chạy ra ngoài cũng không ngắn.
Đám người Tô Oánh cũng đề nghị nàng về một chuyến.
Dù sao Tô Cẩm Lý cố ý trốn tránh thế nào đi nữa, cũng không thể hoàn toàn thoát khỏi quan hệ với Tô gia.
"Phải không, vậy cũng có chút đáng tiếc."
"Dù sao trong khoảng thời gian này ta cùng trải qua tầm bảo, thám hiểm với Cẩm Lý ngươi, thật sự cũng khá thú vị."
Quân Tiêu Dao làm như lộ ra một tia cảm thán và đáng tiếc.