"Khiến cho họ không thể tham dự chiến trường Đế Vẫn kế tiếp."
Thế gian đại tranh, một chậm, từng bước chậm.
Bỏ qua một lần cơ duyên, sẽ có khả năng tụt về phía sau.
Mục đích của đám người Vũ Hóa Thiên đều không phải là muốn giết chết hoàng tử công chúa của tiên triều Thiên Dụ.
Điều đó chỉ sẽ đưa tới tức giận của tiên triều Thiên Dụ, thậm chí trực tiếp dấy lên trận chiến bất hủ.
Cho nên, mục đích của bọn họ, chỉ là muốn đám người đại hoàng tử, cửu công chúa của tiên triều Thiên Dụ bị thương nặng.
Để bọn họ không thể tham dự cơ duyên kế tiếp.
Nghe thế, đồng tử của Khương Thần cũng hơi co rụt lại.
Nhưng mà hắn hiểu được, chiến trường Đế Vẫn có ý nghĩa gì.
Đó là nơi sở hữu cơ duyên chứng đạo.
Trong đó thậm chí có thể tìm được căn nguyên Đại Đế cực kỳ hiếm thấy!
"Các ngươi lại có suy nghĩ này..." Giọng điệu của Khương Thần mang theo một tia lãnh ý.
Thủ đoạn của đám người Vũ Hóa Thiên thật sự có chút tuyệt.
Cũng không phải muốn tuyệt sát thiên kiêu của tiên triều Thiên Dụ.
Mà là muốn ngăn chặn bóp chết cơ hội tiến bộ này, làm cho bọn họ không thể tham dự tranh đoạt cơ duyên.
"Ngươi cảm thấy thế nào, ta sẽ giúp ngươi?" Khương Thần hờ hững nói.
Vũ Hóa Thiên buồn bã nói: "Ta từng chứng kiến thực lực của Quân Tiêu Dao kia."
"Địa vị của hắn sau này ở tiên triều Thiên Dụ chỉ sẽ càng ngày càng cao."
"Mà trừ điều đó ra, còn có đại hoàng tử cũng là long phượng trong loài người."
"Dưới sự áp chế của những người này, ngươi muốn đứng ra, khó cỡ nào?"
"Mà nếu mấy thiên kiêu của tiên triều Thiên Dụ đều bị thương nặng, khó có thể kế vị."
"Ngày ngươi ngóc đầu, có phải tới rồi hay không?"
Vũ Hóa Thiên nói một lèo, làm cho ánh mắt Khương Thần thay đổi.
Không sai!
Cho dù không có Quân Tiêu Dao.
Vẫn còn có một đại hoàng tử cưỡi trên đầu hắn.
Hắn vĩnh viễn không phải là người nhận được sự chú ý nhất.
Nếu hắn muốn xứng đôi với Khương Vận Nhiên, nhất định phải là tồn tại xuất nhất ở cả tiên triều Thiên Dụ.
Cho dù kẻ nào cũng không thể che lấp quang huy của hắn!
Cho dù là Quân Tiêu Dao, hay là đại hoàng tử!
Có thể nói, sau khi chiếm được cơ duyên nghịch chuyển vận mệnh của hắn.
Tâm tính của Khương Thần cũng ngày càng bành trướng.
Không cam lòng tụt sau người khác.
"Nếu đã như vậy..."
Đáy lòng Khương Thần thì thào.
Trong mắt chợt xẹt qua một tia ám mang.
Hắn nghĩ tới một cách!
"Thế nào, cân nhắc sao rồi?"
Vũ Hóa Thiên nhìn Khương Thần sắc mặt lờ mờ biến đổi, nói.
Một lát sau, Khương Thần xác định suy nghĩ: "Thật ra, cũng không phải là không thể."
"Nhưng mà, phải làm theo yêu cầu của ta."
"Yêu cầu gì?" Vũ Hóa Thiên hỏi.
Khương Thần trầm ngâm một lát nói.
"Các ngươi có thể đối phó đám người đại hoàng tử."
"Nhưng không thể thương tổn cửu công chúa."
"Nhưng mà, các ngươi có thể ra tay, nhưng phải để cho ta tới giải cứu."
Nghe được lời nói của Khương Thần, ánh mắt Vũ Hóa Thiên chợt lóe, bỗng nhiên cười nói.
"Thì ra là thế, anh hùng cứu mỹ nhân."
"Xem ra ngay cả ngươi cũng không cách nào ngăn cản mị lực của vị cửu công chúa kia."
"Nếu ngươi đồng ý thì có thể hợp tác, bằng không thì quên đi." Khương Thần nói.
Vũ Hóa Thiên ngẫm nghĩ: "Cũng được, tuy rằng cửu công chúa mới là tồn tại thiên tư yêu nghiệt nhất của tiên triều Thiên Dụ."
"Nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên chúng ta hợp tác, làm theo ý ngươi."
Sau khi xác định một vài kế hoạch chi tiết.
Vũ Hóa Thiên cũng chuẩn bị rời đi.
"Đúng rồi, Quân Tiêu Dao sẽ không tiến vào Linh Ương cổ cảnh, các ngươi có thể yên tâm ra tay." Khương Thần nói.
Vũ Hóa Thiên nghe vậy, đôi mắt híp lại.
Hắn rất kiêng kị Quân Tiêu Dao, .
Nếu Quân Tiêu Dao đã không đi, vậy không sao.
Đợi Vũ Hóa Thiên đi rồi.
Trong mắt Khương Thần nảy ra một tia cân nhắc.
Có thể nói, hành động này của hắn là phản bội tiên triều Thiên Dụ không thể nghi ngờ.
Nhưng kế hoạch này thật sự có lợi cho hắn.
Không những có thể phế được đại hoàng tử trên đỉnh đầu hắn.
Càng có thể anh hùng cứu mỹ nhân, làm cho Khương Vận Nhiên sinh ra thiện cảm.
Miễn cho sau này Khương Vận Nhiên và Quân Tiêu Dao ở cùng nhau.
Tuy rằng Khương Thần không muốn thừa nhận, nhưng không thể không nói, Quân Tiêu Dao có sức hấp dẫn rất lớn đối với nữ tử.
Hắn phải tiên hạ thủ vi cường, tranh thủ lấy được sự chú ý và hảo cảm của Khương Vận Nhiên.
"Vốn ta sẽ không làm ra việc này, Quân Tiêu Dao, đây là bởi vì ngươi..." Trong mắt Khương Thần hiện lên một tia lãnh ý.
Quân Tiêu Dao đến, làm cho hắn có cảm giác nguy cơ.
Không chỉ có Khương đế Khương Thái Lâm cực kỳ coi trọng Quân Tiêu Dao.
Thậm chí ngay cả sư tôn của hắn, Quan Thiên các chủ, cũng ưu ái có thừa với Quân Tiêu Dao.
Cái này đặt hắn ở đâu?
Mà Khương Thần từng bình thường không có gì đặc biệt, tuyệt đối không cho phép bản thân lại trở thành người tầm thường kia.
Cho nên, hắn phải nghĩ cách tự cứu, để bản thân có ngày ngóc đầu!...
Mấy ngày sau.
Hoàng thành Thiên Dụ, mấy lâu thuyền bao la bay lên trời.
Bao gồm đám người Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi, Khương Thần ở trong đó.
Một đám kiều tử của tiên triều Thiên Dụ, lên đường đi đến Linh Ương cổ cảnh.
Mà không chỉ có tiên triều Thiên Dụ.
Rất nhiều địa giới xung quanh, cũng có lâu thuyền bay lên không, cổ thú đập cánh phi hành, xe kéo băng qua tinh vũ.
Thế lực khắp nơi khác.
Như tiên triều Đại Diễn, tiên triều Tử Diệu.
Còn có một vài thế lực của chủng tộc bách cường, như Lam Ma Tộc cũng đến.
Về phần Quân Tiêu Dao, hắn rất nhàn nhã.
Ở hoàng thành Thiên Dụ, kết nối, trao đổi với đám người Tang Du.
Quân Tiêu Dao cũng phát hiện, Tang Du có thiên phú cực kỳ yêu nghiệt ở phương diện đạo Nguyên thuật.
Sợ là cũng có quan hệ với lai lịch bản thân nàng, có quan hệ với mạch Thiên sư.
Ngày sau nói không chừng sẽ khởi lên tác dụng cực kỳ quan trọng.
Cho nên, Quân Tiêu Dao cũng vui lòng bồi dưỡng Tang Du.
Lấy ra rất nhiều tài nguyên cho nàng.
Điều này làm cho Tang Du có cảm giác thụ sủng nhược kinh, lại vô cùng cảm kích Quân Tiêu Dao.
Nhưng thời gian không quá dài.
Từ trong Linh Ương cổ cảnh.
Cũng có một tin tức kinh người truyền đến.
Đó chính là, ở trong Linh Ương cổ cảnh, có bảo địa tu luyện hiếm thấy, thác trời Huyền Nguyên hiển hóa ra.