Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3911: CHƯƠNG 3911: Vũ Hóa Huyền uy danh như biển, pháp lực mênh mông như đại dương bắt đầu khởi động, trấn áp Khương Vận Nhiên.

Khương Vận Nhiên cũng ra chiêu.

Nàng không chỉ phải đối phó Vũ Hóa Huyền, còn phải đối phó thiên kiêu cường tộc còn lại.

Có thể nói, nếu không phải nàng, đổi lại là những người khác, tuyệt đối khó có thể chống đỡ một lúc.

Mà ngay lúc đánh nhau gay cấn.

Cách đó không xa, bóng dáng Khương Thần hiện ra.

Nhìn chiến trường chiến đấu kịch liệt kia, đặc biệt là một bóng dáng xinh đẹp như tuyết trong đó.

Cảm xúc Khương Thần luôn trầm ổn, cũng sục sôi lên.

"Vận Nhiên, cuối cùng lần thứ hai gặp được ngươi rồi."

"Lần này, ta sẽ cho ngươi nhìn thấy một ta khác."

Thân hình Khương Thần độn khoảng không, muốn ra tay, thi triển thủ đoạn.

Hắn dùng tư thái cường thế anh hùng từ trên trời đáp xuống, giải cứu Khương Vận Nhiên thoát khỏi khốn cảnh.

Nhưng ngay lúc Khương Thần muốn ra tay.

Một chưởng ấn, từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đập văng một đám tu sĩ thiên kiêu cường tộc bao vây Khương Vận Nhiên, bị chấn thành huyết bọt!

Đồng thời, đại hoàng tử của tiên triều Đại Diễn Vũ Hóa Huyền cũng lọt vào đòn nghiêm trọng, kêu lên một tiếng đau đớn, miệng phun máu tươi, bay ra xa!

Hiện trường nhất thời yên lặng!

Ngoài cả di tích tu luyện, một mảnh tĩnh mịch.

Ở phía xa, còn có một vài tu sĩ xem náo nhiệt, đều đang chú ý tranh phong giữa tiên triều Thiên Dụ cùng tiên triều Đại Diễn.

Nhìn thấy Khương Vận Nhiên bị bao vây, cũng có người tặc lưỡi cảm thán, cảm thấy có chút đáng tiếc.

Nhưng ai từng nghĩ đến.

Chẳng qua một lát mà thôi, thế cục đó sẽ đảo lộn.

Những sinh linh cường tộc vây công Khương Vận Nhiên đều bị đập thành huyết bọt.

Mạnh như đại hoàng tử Vũ Hóa Huyền của tiên triều Đại Diễn, cũng bay ra xa, khóe miệng chảy đầy máu tươi, trong mắt mang theo một tia khiếp sợ.

"Khương Hạo Diêu, chẳng lẽ là ngươi!"

Vũ Hóa Huyền theo bản năng quát.

Với hắn, tiên triều Thiên Dụ, trừ Khương Vận Nhiên ra.

Người có năng lực này, có lẽ chỉ có đại hoàng tử Khương Hạo Diêu.

Mà hắn và Khương Hạo Diêu đều là đại hoàng tử của hai tiên triều, cũng tranh phong lẫn nhau, thường xuyên bị người ta lấy ra so sánh.

Nhưng mà, một vài người, bao gồm Vũ Hóa Huyền trong đó liếc mắt một cái, đều ngây ngẩn cả người.

Người tới cũng không phải là Khương Hạo Diêu.

Mà là một vị nam tử áo trắng tuấn tú như ngọc, thần cốt tiên tư.

Đi theo phía sau còn có đám đệ tử hoàng tộc Tiên triều Thiên Dụ Khương Uyển Nghi.

"Ngươi là ai?" Ánh mắt Vũ Hóa Huyền mang theo một tia cảnh giác.

Trước đó hắn luôn bế quan tu luyện, cho nên cũng không rõ ràng tồn tại của Quân Tiêu Dao.

Hai ngón tay Quân Tiêu Dao nhập lại, hóa thành kiếm chỉ, một kiếm khí mờ mịt đập xuống, khí cơ năm tháng mịt mù huyền ảo, giống như có thể cắt đứt ngăn cách thời không.

Khi Quân Tiêu Dao thi triển ra một kiếm chỉ này, sắc mặt của Vũ Hóa Huyền nhất thời biến hóa.

Đã nhận ra một sự nguy hiểm đến cực điểm.

Hắn vội vàng ra tay, gọi ra một đại ấn thanh đồng, tràn ngập một lực trấn áp đáng sợ.

Ầm!

Trong hư không có tiếng nổ truyền ra, đại ấn thanh đồng kia nhất thời bị Tuế Nguyệt Đạo Kiếm chém vỡ.

Mà Vũ Hóa Huyền căn bản không chút do dự.

Gọi ra đại ấn thanh đồng, đồng thời, thân hình độn không mà đi.

Nhìn Vũ Hóa Huyền trốn chạy nhanh lẹ, một vài tu sĩ sinh linh các tộc vây xem cách đó không xa vẻ mặt đều bối rối và ngơ ngác.

Bọn họ nhìn lầm rồi sao?

Vị kia là đại hoàng tử của tiên triều Đại Diễn mà, cứ như vậy chạy mất dép rồi?

Quân Tiêu Dao nhìn thoáng qua, thu hồi ánh mắt.

Hắn không phát hiện tung tích của Vũ Hóa Thiên.

Sau đó ánh mắt của hắn dừng trên người Khương Vận Nhiên.

Khương Vận Nhiên cũng như thế, nhìn Quân Tiêu Dao, trong đôi mắt không linh trong vắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Nàng cũng có thể cảm giác được, trên người vị công tử áo trắng này có khí tức huyết mạch quen thuộc.

Là khí tức của Khương gia.

Nhưng nàng lại chưa từng gặp.

"Cửu hoàng muội, ngươi không sao chứ?"

Khương Uyển Nghi đi ra, nhìn về phía Khương Vận Nhiên, ánh mắt mang theo một tia thân thiết.

Trong thế lực hoàng triều bình thường, các hoàng tử công chúa lục đục bất đồng với nhau.

Những hoàng tử công chúa của tiên triều Thiên Dụ lại quan hệ hài hòa.

Nói về nguyên nhân, có lẽ là bởi vì.

Tiên triều Thiên Dụ càng giống như là thế lực gia tộc hơn là thế lực hoàng triều.

Bởi vì đây dù sao cũng là thế lực do tổ tiên Khương gia xây dựng.

Cho nên trái lại không có nhiều lục đục lộn xộn như vậy.

"Thất hoàng tỷ, vị công tử này là..."

Mâu quang của Khương Vận Nhiên cũng ngừng trên mặt Quân Tiêu Dao.

Thân là cửu công chúa của tiên triều.

Nàng thanh danh nổi bật, không biết gặp qua bao nhiêu thiên kiêu tuấn kiệt.

Nhưng vị công tử áo trắng trước mặt này không giống tất cả nam tử khác.

Cảm giác siêu nhiên và cao quý trời sinh này, cho dù thân phận tôn quý như Khương Vận Nhiên cũng có cảm giác ngẩng lên nhìn núi cao.

Khương Uyển Nghi cũng giới thiệu đôi bên một chút.

Sau khi nghe nói lai lịch của Quân Tiêu Dao, Khương Vận Nhiên cũng có chút kinh ngạc.

Bởi vì từ nhỏ nàng đã nghe qua một vài sự tích về Quân gia.

Dù sao hai nhà quan hệ chặt chẽ.

Đối với gia tộc này, Khương Vận Nhiên cũng có rất nhiều tò mò.

Chỉ tiếc, nàng vẫn chưa gặp qua người của Quân gia.

Đây vẫn là lần đầu tiên gặp được.

Hơn nữa không ngờ, đã gặp được nhân vật kiệt xuất nhất của Quân gia.

"Không ngờ Quân công tử không chỉ là Thần tử Quân gia, còn là Thiếu chủ Khương gia ta, trái lại Vận Nhiên thất lễ."

Giọng điệu Khương Vận Nhiên thanh triệt mềm mại, rất là khéo.

Tuy rằng khí chất nàng trong trẻo không linh lạnh lùng, nhưng nghiêm khắc mà nói, cũng không phải là tính cách hoàn toàn băng sơn.

Chỉ là bởi vì một lòng hướng đạo, không thích giao tiếp xã hội, cho nên mới có vẻ có chút trong trẻo nhưng lạnh lùng cao ngạo.

"Khách sáo rồi, đều là người trong nhà, chẳng quà là chuyện dễ như trở bàn tay thôi." Quân Tiêu Dao cười nhàn nhạt.

Ánh mắt của hắn dừng trên người Khương Vận Nhiên, ngừng một lúc.

Ngược lại không phải vì mê đắm vẻ đẹp của Khương Vận Nhiên.

Tuy dung nhan khí chất của nàng ở trong những người con gái mà Quân Tiêu Dao gặp qua cũng quả thật được cho là cầm cờ đi trước.

Nhưng chủ yếu vẫn là bởi vì, nhìn thấy Khương Vận Nhiên mặc váy trắng như tuyết làm cho hắn không khỏi nhớ tới Khương Thánh Y.

Cũng không biết Khương Thánh Y hiện tại như thế nào.

Nhưng Quân Tiêu Dao biết, với thiên tư của Khương Thánh Y, ắt hẳn không mất bao lâu sẽ có thể gặp lại nàng ở tinh không Thương Mang.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!