Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt trở nên choáng váng.
Một bên khác, Thánh Tử của Linh Giác tộc thấy thế, ánh mắt lóe lên.
Không nói một lời, cũng tấn công Quân Tiêu Dao.
Hắn biết rõ nếu hôm nay không giải quyết được Quân Tiêu Dao.
Thì sợ là khó có thể hưởng thụ thác trời Huyền Nguyên.
Cho nên, cho dù vây đánh thì cũng phải giải quyết Quân Tiêu Dao trước.
Trong miệng Linh Giác Thánh Tử tụng chú văn cổ xưa và phức tạp.
Toàn thân tỏa sáng, tỏa ra ánh sáng huyền diệu, giống như đèn cổ thắp sáng.
Một vài tu sĩ xung quanh thấy thế, vội vàng tránh lui, không dám tới gần.
Đây là tử chú cổ xưa của Linh Giác tộc, là một loại chú pháp vô cùng khủng bố.
Nếu bị đánh trúng thì khó có thể giải trừ.
Dù cho chỉ sát bên một chút, thì cũng sẽ xảy ra vấn đề lớn.
Chứ đừng nói đây là do Linh Giác Thánh Tử phát huy.
Hiển nhiên là sức mạnh sẽ càng khủng bố hơn.
Cho nên các tu sĩ xung quanh hoàn toàn không dám tới gần.
Theo tiếng tụng của Linh Giác Thánh Tử.
Trong hư không xung quanh Quân Tiêu Dao.
Bất ngờ hiện ra từng phù văn, vô cùng bóp méo, giống như một loại chú văn chẳng lành nào đó.
Chú văn tạo thành một không gian, giam cầm Quân Tiêu Dao ở trong đó.
Một cỗ chú lực bí văn ập xuống.
Nhưng Quân Tiêu Dao lại không hề có động tác nào.
Mọi người đều kinh ngạc phát hiện Quân Tiêu Dao lại tùy ý tử chú giáng xuống, in dấu trên người hắn.
"Chuyện này... hắn không muốn sống à?" Rất nhiều người tỏ vẻ kinh ngạc.
Linh Giác Thánh Tử cũng hơi ngơ ngác.
Đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy có người dám cứng rắn với tủ chú của Linh Giác tộc.
Nhưng hắn cũng không chần chừ, phản ứng lại, chiến đấu với Quân Tiêu Dao.
Bên trên sừng ngọc thông linh, có một luồng hắc quang xuất hiện, bắn xuyên về phía Quân Tiêu Dao.
Mà Quân Tiêu Dao lại đẩy ra một chưởng, hủy diệt hắc quang.
Đồng thời, thân thể hắn chấn động, tỏa ra ánh sáng rực rỡ vô tận, khí huyết ngút trời.
Trực tiếp tách rời chú văn đầy trời!
"Chuyện này..."
Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này đều giật mình không nói nên lời.
Tử chú đáng sợ của Linh Giác tộc lại hoàn toàn không thể có tác dụng với Quân Tiêu Dao!
Bị tan rã dễ dàng như vậy.
"Sao có thể như vậy được?"
Linh Giác Thánh Tử cực kỳ hoảng sợ.
Trước kia tử chú này tộc của hắn luôn thuận buồm xuôi gió, không ai dám chống lại hắn.
Quân Tiêu Dao tung nắm đấm, Linh Giác Thánh Tử ngăn chặn, kết quả vẫn bị đánh bay, miệng hộc máu.
Bên phía tiên triều Tử Diệu, Tử Hằng Dương nhìn về phía Quân Tiêu Dao, ánh mắt sắc bén mà khiếp người.
Trước đó, trong tiên triều Thiên Dụ, người khiến hắn quan tâm cũng chỉ có Khương Vận Nhiên và Khương Hạo Diêu.
Mà vị công tử áo trắng này là ai?
"Hoàng huynh, thực lực của người này không thể khinh thường!"
Tử Mị công chúa nói.
Nàng khó có thể nói quá nhiều, dù sao nàng cũng không muốn nói ra chuyện nàng bị Quân Tiêu Dao nhốt vào Tiên Nữ Lô, như vậy có hơi mất mặt.
"Vậy thì ta cũng muốn thử xem."
Tử Hằng Dương cũng ra tay, hắn vung một tay ra, dường như có một mặt trời màu tím bị hắn nắm trong tay.
Đây là công pháp thần thông mà hắn tu luyện.
Chính là kinh văn cổ xưa mà kỳ lân tử ngọc ngậm tới cho hắn lúc hắn giáng sinh.
Tử Hằng Dương sử dụng Tử Dương Thiên Ấn, đánh về phía Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao nắm chặt năm ngón tay thành nắm đấm, quyền mang sáng chói chiếu sáng bầu trời, khuấy động càn khôn, va chạm với Tử Hằng Dương.
Trong lúc va chạm trong chốc lát, vẻ mặt Tử Hằng Dương lại thay đổi.
Thân thể lùi lại, giống như bị Thần Tượng thời cổ áp đảo, Tử Dương Thiên Ấn trực tiếp bị đánh tan.
Khí huyết trong lồng ngực sôi trào, dường như có máu tươi trào lên, lại bị hắn nuốt xuống.
"Ngay cả Thái tử của tiên triều Tử Diệu..."
Mọi người nhìn thấy cảnh này, ánh mắt đều có vẻ sợ hãi.
Quân Tiêu Dao lại khẽ nhướng mày.
Tu vi của Tử Hằng Dương cũng không tệ, giấu sâu hơn Lam Ma Thiên Vương và Linh Giác Thánh Tử một chút.
Nhưng cũng chỉ như vậy mà thôi.
Trước mắt, đám người Lam Ma Thiên Vương, Linh Giác Thánh Tử, Tử Hằng Dương đều đã ra tay.
Nhưng đều bị Quân Tiêu Dao đánh bại.
Trong chốc lát, mọi người nhìn về phía Quân Tiêu Dao, sắc mặt có vẻ khâm phục, hoặc tò mò, hoặc kính nể.
Mà lúc này, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên.
"Không ngờ chúng ta lại gặp nhau."
"Nhưng mà ngươi chỉ là một linh thân tới đây, là muốn xem thường người trong thiên hạ à?"
Giọng nói này vừa vang lên.
Mọi người đều sửng sốt.
Vừa hoàn hồn đã nghe thấy ý trong lời nói.
Đồng tử đột nhiên co lại như kích thước của lỗ kim!
"Ta không nghe lầm đúng không, linh... Linh thân?"
Ánh mắt mọi người đột nhiên nhìn chằm chằm Quân Tiêu Dao, trên mặt đều tràn đầy vẻ không thể tin được.
Trong chốc lát, toàn bộ đám đông hoàn toàn náo động!
Kinh ngạc, sợ hãi, không thể tin được!
Ngay cả Lam Ma Thiên Vương, Linh Giác Thánh Tử cũng cũng sửng sốt trong giây lát, đầu óc hơi ù ù.
Vẻ mặt Tử Hằng Dương đột nhiên thay đổi, khó có thể giữ vững bình tĩnh!
Ngay lúc chiến đấu một chiêu mới vừa rồi, hắn đã có cảm giác mơ hồ, nhưng lại không dám xác định, càng không thể tin được.
Một nhóm người giáng xuống nơi này.
Người đứng đầu lên tiếng chính là Thập hoàng tử của tiên triều Đại Diễn, Vũ Hóa Thiên!
Ánh mắt hắn nhìn về phía Quân Tiêu Dao cũng có vẻ trầm tĩnh.
Bởi vì nguyên thần cảm ứng đặc biệt của hắn, cho nên mới có thể cảm ứng được.
Quân Tiêu Dao cũng không phải là chân thân xuất hiện, chỉ là một linh thân.
Mà bởi vậy mới càng khiến sắc mặt Vũ Hóa Thiên u ám.
Trước đó trong buổi đấu giá ở thành Thiên Phương, Quân Tiêu Dao đã ép hắn phải xin lỗi Linh Tịch, một kiếm chỉ đã khiến hắn bị thương.
Khi đó, Vũ Hóa Thiên cũng chỉ cho rằng Quân Tiêu Dao có vẻ sâu không lường được.
Nhưng thật ra thì hắn cũng không đoán được Quân Tiêu Dao mạnh đến mức nào.
Dù sao thì không phải ai cũng có thể theo dõi gốc gác của Quân Tiêu Dao.
Tuy hắn có được nguyên thần cảm ứng đặc biệt, nhưng cũng không thể thăm dò được.
Nhưng bây giờ, nhìn thấy linh thân của Quân Tiêu Dao càn quét đám người Lam Ma Thiên Vương, Linh Giác Thánh Tử.
Lúc này Vũ Hóa Thiên mới hiểu được.
Thực lực chân chính của Quân Tiêu Dao không phải là thứ mà hắn có thể suy đoán.
Cảm giác không thăm dò đến cùng rất khiến người kiêng kị.
Mọi người ở đây hoàn toàn náo động vì lời nói của Vũ Hóa Thiên.
Tầm mắt nhìn về phía Quân Tiêu Dao như thể gặp ma, trên mặt tràn đầy vẻ chấn động và không thể tưởng tượng nổi.
Biểu hiện mạnh mẽ, càn quét Lam Ma Thiên Vương và các yêu nghiệt như vậy.
Cũng chỉ là một linh thân được ngưng tụ!
Nếu những người khác nói vậy thì tuyệt đối sẽ dẫn đến một trận giễu cợt, cho rằng là điều viển vông.
Nhưng người lên tiếng chính là Vũ Hóa Thiên, danh tiếng của hắn cũng đủ kề vai với đám người Tử Hằng Dương.
Đương nhiên sẽ không nói dóc.
Rất nhiều người đều không thể tin được.