"Sau này nếu như có thời gian rảnh rỗi, trái lại có thể chú ý một chút tộc Hỗn Thiên, nói không chừng có thể từ đó tìm được một chút linh cảm." Quân Tiêu Dao suy nghĩ trong lòng.
Dị tượng Hỗn Độn Thể, tuyệt đối không chỉ có Hỗn Độn khai thiên và vạn đạo phù đồ.
Đợi dị tượng mới của Hỗn Độn Thể xuất hiện, không chắc sẽ yếu hơn lục đại dị tượng Lục Đạo Luân Hồi mà Thánh Thế hình thành.
Ngoài ra, căn nguyên Âm Dương Hỗn Độn cũng đã cắm rễ trong Nội Vũ Trụ của Quân Tiêu Dao, tiếp tục trưởng thành.
Sau này chắc chắn sẽ đem đến tăng tiến cực lớn cho thân Hỗn Độn của Quân Tiêu Dao.
Chính ngay lúc Quân Tiêu Dao tạm thời kết thúc tu luyện.
Nhóm người tiên triều Thiên Dụ cũng đã hoàn tất tu luyện, từ Linh Ương Cổ Cảnh trở về hoàng thành Thiên Dụ.
Quân Tiêu Dao suy nghĩ vừa động, bóng dáng của hắn đã trực tiếp xuất hiện trong không trung phía trên hoàng thành Thiên Dụ.
Phía bên này, mấy người Khương Hạo Miểu và Khương Vận Nhiên đứng trên lầu thành, cuối cùng cũng nhìn thấy bản tôn của Quân Tiêu Dao xuất hiện.
Ánh mắt của bọn họ đều sững sờ.
Bản tôn của Quân Tiêu Dao, áo trắng tung bay, khiến hắn càng thêm phong thần tuyệt dật.
Khí tức trên người hắn tản ra càng sâu không thể lường, khiến người khác không có cách nào dò xét sâu hơn.
Linh thân được Quân Tiêu Dao ngưng tụ ra, trực tiếp lướt qua hư không trở về dung nhập vào cơ thể hắn.
Mà số lượng lớn năng lượng vật chất thiên đạo ở trong thác trời Huyền Nguyên hắn luyện hóa được, cũng thuộc về bản thân Quân Tiêu Dao.
Ngày sau, những thứ này sẽ trở thành tài nguyên và nền tảng để Quân Tiêu Dao đột phá.
"Tiêu Dao tộc huynh..."
Khương Vận Nhiên chủ động tiến lên phía trước chăm chú nhìn vào Quân Tiêu Dao, ánh mắt dường như đang phát sáng.
"Cuối cùng cũng được gặp bản tôn của Tiêu Dao tộc huynh rồi."
"Quân huynh, huynh thật sự là đem đến một bất ngờ lớn cho tất cả mọi người đấy."
"Hoặc đối với đám người Tử Hằng Dương mà nói, đây là sự kinh hãi."
Khương Hạo Miểu cũng tiến lên trước, trên mặt đem theo nụ cười sảng khoái.
"Chẳng qua là ta có chút lười biếng, không muốn tự bản tôn đi đến đó mà thôi."
"Nhưng cũng may, mọi thứ đều viên mãn." Quân Tiêu Dao lên tiếng.
"Quân huynh đến nào, chúng ta tụ tập uống vài ly đi." Khương Hạo Miểu cười nói.
Hắn vốn dĩ là người có tính cách hào sảng, thẳng thắn.
Càng đừng nói đến ở trong mắt hắn, Quân Tiêu Dao là một nhân vật rất đáng để kết giao.
"Được." Quân Tiêu Dao cũng đáp lời.
Cảm quan của Quân Tiêu Dao đối với đám con cháu dòng chính của Khương gia cũng xem như không tệ.
Không có quá nhiều thói quen xấu, càng không có những tình huống như đấu đá lẫn nhau, mang lại cảm giác vô cùng thoải mái cho người khác.
Trái lại chỉ có Khương Thần là một trường hợp ngoại lệ.
Nguyên nhân có lẽ là vì hắn xuất thân từ chi thứ của Khương gia, tính cách có chút tự ti.
Sau nữa bởi vì lí do nào đó mà bộc phát, tính cách của hắn lại càng khoa trương biến dạng.
Nhưng Quân Tiêu Dao cũng chẳng rảnh rỗi để tâm làm gì.
Khương Thần chẳng qua là tên hề lúc Quân Tiêu Dao nhàn rỗi đem đến giải sầu mà thôi.
Mấy người Khương Hạo Miểu, Khương Vận Nhiên và Quân Tiêu Dao cùng nhau rời đi.
Bỏ lại một mình Khương Thần bơ vơ đứng ở chỗ cũ, không ai quan tâm.
Vẻ mặt của Khương Thần đen xì, giống như bị bôi đầy nhọ nồi.
Lần này đi Linh Ương cổ cảnh, có thể nói là hắn vừa mất đi phu nhân lại còn tổn thất cả binh mã.
Không nhưng không thể làm theo kế hoạch anh hùng cứu mỹ nhân, nhận được sự xem trọng của Khương Vận Nhiên.
Ngược lại còn tạo cơ hội cho Quân Tiêu Dao làm anh hùng cứu mỹ nhân, lưu lại ấn tượng sâu trong lòng Khương Vận Nhiên.
Chuyện này thì cũng thôi đi.
Thậm chí đến cơ duyên ở thác trời Huyền Nguyên, hắn cũng không vớt được cả một cọng lông nào.
Cái này thì đúng là có chút làm nhục người khác rồi.
Vẻ mặt của Khương Thần hiện lên một tia u ám.
Quân Tiêu Dao không chỉ uy hiếp thân phận và địa vị của hắn.
Hiện tại, đến cả nữ thần mà hắn vô cùng ái mộ, hình như cũng rất hứng thú và tò mò về Quân Tiêu Dao.
Điều này khiến cho trái tim của Khương thần, có cảm giác giống như bị dao cứa kim đâm.
"Không thể cứ nhận thua vậy được..." Khương Thầm thì thầm ở trong lòng.
Hắn còn muốn nhảy nhót thêm chút nữa.
Một phía khác, Khương Vận Nhiên và Khương Hạo Miểu trước tiên là đi bái kiến Khương, Khương Thái Lâm.
Khương Thái Lâm nhìn Quân Tiêu Dao, trên mặt mang nụ cười nhẹ.
"Quân Tiêu Dao, ngươi thật là làm được một chuyện tốt mà, dựa vào một đạo linh thân, trấn áp các yêu nghiệt thiên tài đủ đường."
"Chuyện này khiến cho những thế lực khác, thêm vài phần cố kỵ tiên triều Thiên Dụ chúng ta, không dám khinh suất vọng động."
Tâm trạng của Khương Thái Lâm vô cùng tốt.
Trước đây, khi tiên triều Thiên Dụ vẫn đang trong thời kì thịnh vượng, đã từng uy áp tứ cực, thu hút triều đại tám phương.
Đó là những năm tháng đỉnh cao nhất.
Cho dù là những chủng tộc bách cường như Lam Ma Tộc, Linh Giác tộc, v. v cũng đều phải im lặng nén giận.
Mà bởi vì một số nguyên do, mà tiên triều Thiên Dụ nay không bằng xưa.
Truy rằng vẫn huy hoàng như cũ, nhưng hiển nhiên các thế lực như tiên triều Đại Diễn, Lam Ma Tộc, đều bắt đầu có chút rục rịch hành động.
Mà ở dưới tình huống này, Quân Tiêu Dao phá không xuất thế, cường thế xuất thủ.
Dùng linh thân trấn áp những yêu nghiệt tuấn kiệt đủ đường, kinh bạo cả tứ phương.
Những thế lực khác không khỏi kinh ngạc và hoài nghi, Quân Tiêu Dao rốt cuộc là từ chỗ nào nhảy ra vậy?
Tiên triều Thiên Dụ có phải vẫn còn những tồn tại nào khác được ẩn giấu nữa hay không?
Bởi vì lí do này, mà những thế lực rục rịch muốn ra tay với tiên triều Thiên Dụ, bắt đầu cố kị thu liễm lại.
Có thể nói, một hành động vô tình của Quân Tiêu Dao, đã có công lớn giúp đỡ cho tiên triều Thiên Dụ.
"Đây cũng là chuyện nằm ngoài dự liệu của ta." Quân Tiêu Dao cười nói.
Hắn chỉ đơn giản là lười đi mà thôi, không có ý tứ gì nhiều.
"Bất luận thế nào, công lao của Quân Tiêu Dao ngươi cũng không thể bỏ qua."
"Nếu không phải vì ngươi không tình nguyện, hiện tại ta liền muốn phong ngươi làm vương rồi đấy." Khương Thái Lâm cười nói với Quân Tiêu Dao.
Đôi lông mi dài của Khương Vận Nhiên khẽ nhướng lên, nàng có chút ngạc nhiên.
Đối với một thế lực tiên triều mà nói, phong vương không phải là chuyện nhỏ.
Thông thường mà nói, duy chỉ địa vị cực cao, uy vọng cực lớn, có cống hiến to lớn cho tiên triều Thiên Dụ mới có tư cách phong vương.
Vậy mà Quân Tiêu Dao có được cơ hội như vậy lại không nguyện ý tiếp nhận.