Liên tiếp hơn mười ngày, Quân Tiêu Dao đều cùng đám người Khương Vận Nhiên, Khương Hạo Miểu đàm pháp luận đạo.
Đương nhiên, nói là đàm luận với nhau.
Càng giống như Quân Tiêu Dao đang đơn phương chỉ bảo đám người Khương Vận Nhiên hơn.
Mà đám người Khương Vận Nhiên, Khương Hạo Miểu cũng không vì thân phận của mình hoặc là thiên tư yêu nghiệt mà có kiêu căng.
Trái lại cực kỳ khiêm tốn lắng nghe.
Đặc biệt là Khương Vận Nhiên, vốn là ý vị như tiên nữ xuất trần.
Nhưng hiện tại, đối diện với Quân Tiêu Dao lại ngồi thẳng lưng ngay ngắn, trong đôi mắt trong veo linh không cực kỳ nghiêm túc.
Thoạt nhìn giống như một bé ngoan nghe lời.
Lại giống như học sinh tốt nghiêm túc nghe lão sư giảng bài.
Đây là một mặt nàng rất ít khi lộ ra.
Sau một phen giảng đạo.
Mấy người Khương Hạo Miểu cũng cảm thán không thôi.
Thậm chí cảm giác bình cảnh của bản thân đều có dấu hiệu buông lỏng.
Khương Hạo Miểu thậm chí còn không nhịn được muốn đi củng cố lại tu vi.
Hắn đứng dậy, trịnh trọng chắp tay nói với Quân Tiêu Dao.
"Luận đạo cùng Quân huynh như thể hồ quán đỉnh, khiến cho người ta sáng tỏ thông suốt."
"Ân đề điểm không dám quên, song ta vẫn cần tiêu hóa một phen, ăn nhiều nuốt không trôi."
Quân Tiêu Dao mỉm cười gật đầu.
Ngoài ra mấy người như Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi cũng đứng dậy ra hiệu, từng người đều có thu hoạch, muốn đi củng cố một phen.
Cuối cùng chỉ còn lại Khương Vận Nhiên ở đây.
Nàng khéo léo thông minh, dáng người duyên dáng, hệt như một đóa hoa ngọc tiên cung.
Nhìn về phía Quân Tiêu Dao, mi dày đen nhánh khẽ run.
Như suy nghĩ một thoáng mới cất tiếng hỏi: "Xin hỏi Tiêu Dao tộc huynh có phải đã là cấp Thiếu Niên Đế?"
Ánh mắt rơi vào trên người Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu.
Quả nhiên!
Khương Vận Nhiên thở dài.
Vị tộc huynh này của nàng quả nhiên là nhân vật tuyệt thế ưu tú.
"Vận Nhiên cũng muốn chứng đạo thành đế, cũng muốn trở thành cấp Thiếu Niên Đế, trở thành trụ cột của tiên triều, trụ cột của Khương gia sau này."
Khương Vận Nhiên mở miệng.
Nàng nhìn qua yên tĩnh như xử nữ, nhưng thật ra cũng có mục tiêu và quyết tâm của riêng mình.
"Ta tin ngươi có thể làm được." Quân Tiêu Dao cũng hòa nhã nói.
Hắn không nói cho Khương Vận Nhiên tuổi thật của mình.
Như vậy ngược lại sẽ làm Khương Vận Nhiên khốn nhiễu, đả kích đến nàng.
Mà Khương Vận Nhiên dường như còn muốn hỏi thêm gì, giữa mày có vẻ hơi do dự.
Quân Tiêu Dao thấy vậy bèn khẽ cười nói: "Vận Nhiên tộc muội còn có gì muốn hỏi?"
Khương Vận Nhiên lấy lại bình tĩnh, nói: "Vấn đề này có lẽ hơi đột ngột, hy vọng Tiêu Dao tộc huynh đừng trách."
"Không sao." Quân Tiêu Dao nói.
"Chẳng biết tại sao... Vận Nhiên luôn cảm giác..."
"Cảm giác Tiêu Dao tộc huynh tuy rằng đang nhìn Vận Nhiên nhưng lại giống như... Là đang... nhìn một người khác..."
Giọng điệu Khương Vận Nhiên ngắt quãng nhưng vẫn lấy hết dũng khí nói ra.
Quân Tiêu Dao nghe vậy, vẻ mặt sửng sốt.
Tâm tư của Khương Vận Nhiên quả thật là tinh tế.
Hắn cũng khẽ lắc đầu cười nói: "Xin lỗi, chẳng qua là nhìn ngươi làm ta nhớ tới một người."
"Là ai?" Trong đôi mắt Khương Vận Nhiên lộ ra một vệt tò mò.
"Thê tử của ta." Quân Tiêu Dao nói.
Ngọc nhan vô ngần của Khương Vận Nhiên thoáng cứng đờ.
"Tiêu Dao tộc huynh đã thành hôn?"
Quân Tiêu Dao gật đầu.
"Không sai, thê tử của ta cũng là người Khương gia, tên Khương Thánh Y, cũng thích mặc một bộ áo trắng váy dài."
"Ngày sau có cơ hội, nói không chừng các ngươi có thể gặp nhau."
Khương Thánh Y sau này tự nhiên sẽ tới tinh không Thương Mang.
Mà so với hắn, Khương Thánh Y lại là huyết thống Khương gia trăm phần trăm.
Về sau tự nhiên sẽ sinh ra liên hệ với tiên triều Thiên Dụ.
"Thì ra là vậy..."
Trên tố nhan tuyệt lệ vô ngần của Khương Vận Nhiên nặn ra một nụ cười.
Đúng vậy, quả thực nên nghĩ đến.
Tuyệt thế nam tử phong thần tú dật như Quân Tiêu Dao sao có thể không có nữ nhân.
Mới đầu Khương Vận Nhiên thấy Quân Tiêu Dao còn quá trẻ, còn tưởng rằng...
"Cũng là Vận Nhiên nhiều lời, hỏi mấy vấn đề riêng tư này..." Khương Vận Nhiên nói.
"Không sao." Quân Tiêu Dao nói.
Khương Vận Nhiên đứng dậy, tiếng nói hơi nhanh.
"Vậy Vận Nhiên cũng lui xuống trước đây, đa tạ ân đề điểm của Tiêu Dao tộc huynh."
Khương Vận Nhiên hơi ra hiệu, tiếp đó xoay người rời đi, bước đi có phần vội vàng.
Giống như đang chạy trốn rời khỏi nơi này.
Nhìn bóng lưng yểu điệu một bộ váy tuyết của Khương Vận Nhiên, ánh mắt Quân Tiêu Dao bình tĩnh không lay động.
Một bên khác, Khương Vận Nhiên đã rời đi Quân Tiêu Dao hít vào một hơi thật sâu.
Đường cong lả lướt thoáng phập phồng.
Trên hai má trắng thuần tuyệt lệ vô ngần có một vệt ráng hà cực nhạt.
"Thật là, rốt cuộc ta đã hỏi mấy chuyện gì thế này..."
Cảm xúc của Khương Vận Nhiên hiếm khi có chút chập chùng.
Khó mà duy trì bình tĩnh không gợn sóng.
Lúc trước nàng nhận thấy được ánh mắt Quân Tiêu Dao cứ thỉnh thoảng rơi trên người nàng.
Thì ra chỉ là đang nhớ tới một người khác.
Chẳng biết tại sao, tuy không hề có liên quan gì, nhưng Khương Vận Nhiên lại luôn có loại cảm giác khó hiểu.
Giống như là trong lòng có một viên đá nhỏ lộm cộm.
"Khương Thánh Y sao..."
Khương Vận Nhiên lẩm bẩm tự nói.
Cùng là người Khương gia, cùng là thiên chi kiêu nữ, tuyệt thế mỹ nhân.
Nữ tử tên là Khương Thánh Y rốt cuộc ưu tú cỡ nào mới có thể có được trái tim Quân Tiêu Dao?
Khương Vận Nhiên bỗng có phần tò mò.
Thời gian trôi qua.
Dư âm của Linh Ương cổ cảnh còn chưa hoàn toàn lắng lại.
Tin tức về chuyện chiến trường Đế Vẫn sắp mở ra lại dẫn nổ toàn bộ Đông Thương Mang.
Là vùng đất cơ duyên nổi danh nhất Đông Thương Mang.
Danh tiếng của chiến trường Đế Vẫn là không thể nghi ngờ.
Đặc biệt là đối với Chuẩn Đế, bản nguyên Đại Đế tồn tại trong đó có trợ giúp rất lớn cho việc bọn họ chứng đạo.
Song chiến trường Đế Vẫn này cũng không phải nơi ai cũng có thể vào.
Chỉ có một phần thế lực bất hủ, đạo thống đứng đầu mới có danh ngạch để cho đệ tử môn hạ tiến vào.