Virtus's Reader

Đây cũng là thủ đoạn huyền diệu đặc biệt của mạch Địa sư, trong đó ẩn chứa mê hoặc hồn vía, các loại pháp Không Gian Chiết Điệp.

Diệp Vũ cũng âm thầm kinh ngạc không ngớt.

Uổng phí lúc trước hắn còn có vẻ rất khinh thường Nguyên sư.

Hiện tại xem ra hắn thật sự hiểu biết nông cạn.

Nghĩ vậy, trong mắt Diệp Vũ càng ngày càng có vẻ phấn khích.

Hắn cũng càng chờ mong di tàng tổ tiên Địa Môn.

Thông qua La bàn thanh đồng.

Diệp Vũ đã nhanh chóng xác định con đường chính xác, đi sâu vào trong đó.

Nhưng mà cũng không lâu lắm, vẻ mặt Diệp Vũ sửng sốt.

Bởi vì cuối con đường phía trước rõ ràng là một ngõ cụt.

Vách đá u ám có cảm giác cứng rắn, thậm chí ngay cả Đại Đế bắn phá cũng khó có thể tạo thành chút ảnh hưởng nào.

"Tiếp tục thúc giục La bàn thanh đồng." Khí linh Tạo Hóa Thiên Môn nói.

Diệp Vũ lại làm theo.

Một chùm sáng bắn ra từ la bàn, dừng lại trên vách đá u ám.

Trên vách đá kia bất ngờ có dấu vết tinh quỹ sáng lên, đang di chuyển quay quanh.

Khắp vách đá đều đang ầm vang run rẩy, dường như sắp mở ra.

Cùng lúc đó.

Ở bên ngoài.

Quân Tiêu Dao và Tang Du cũng đi sâu vào trung tâm của cổ địa.

Nhìn lưng núi nhô lên trập trùng trước mắt.

Quân Tiêu Dao lộ ra ánh mắt quan sát.

Tang Du ở một bên cầm một món Nguyên khí trong tay, đang mày mò gì đó.

Nguyên khí chính là công cụ của Nguyên sư.

Có được đủ loại năng lực và thuộc tính.

"Công tử, hình như là nơi này."

"Nếu nơi này chắc chắn là bố cục trấn phong Cửu Long, vậy có lẽ là người bố trí bố cục này ở ngay vị trí đầu rồng." Tang Du nói.

Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía nơi nào đó.

Sau đó, hắn đột nhiên vươn tay ra, một chưởng đè xuống.

Giống như càn khôn sụp đổ, thiên hạ vỡ nát, giống như một thế giới sập xuống.

Mà trong tình huống này, dưới lưng núi có trận văn xuất hiện, bắn ra sát quang trước nay chưa từng có.

Thật ra dựa vào Tang Du tốn chút thời gian cũng có thể phá giải trận này.

Nhưng Quân Tiêu Dao không có kiên nhẫn, nên hắn trực tiếp ra tay, muốn phá vỡ một cách cứng rắn.

Quân Tiêu Dao đánh xuống một chưởng, trận văn trực tiếp bị tiêu diệt.

Lộ ra cửa hang tối đen trong đó.

Tang Du nhìn thấy vậy thì âm thầm nuốt một ngụm nước miếng.

Quân Tiêu Dao còn cần Nguyên sư à?

"Đi thôi."

Quân Tiêu Dao và Tang Du tiến vào.

Nơi sâu trong lối đi, Diệp Vũ mở lối đi thông qua La bàn thanh đồng, tiến vào phía sau vách đá.

Mà phía sau vách đá là một thế giới khác.

Bảo quang lấp lánh sáng chói, còn có nguyên thạch chiết xạ ra vầng sáng, bao phủ không gian này bằng ánh địa quang kỳ lạ rực rỡ.

"Đây là..."

Đồng tử Diệp Vũ lập tức co rụt!

Khắp nơi đều có tiên nguyên bảo liệu, trong đó không thiếu một vài khoáng vật và nguyên thạch hiếm có quý giá.

Càng có một vài cây linh thảo, sách cổ quyển trục, còn có hồ lô và bình ngọc chứa các loại đan dược.

Gần như lóe mù mắt Diệp Vũ!

Hắn chưa từng nhìn thấy nhiều bảo bối như vậy?

"Đây là di tàng tổ tiên Địa Môn của vị kia!" Diệp Vũ thở dốc.

Giọng nói của khí linh Tạo Hóa Thiên Môn vang lên: "Những thứ này không là gì cả, tiếp tục tiến sâu vào, đây chỉ là phế liệu mà thôi."

Tuy nó nói vậy, nhưng cũng có vẻ mừng rỡ.

Nếu cắn nuốt và luyện hóa tất cả bảo bối ở đây thì nó cũng có thể khôi phục một chút nguyên khí.

Diệp Vũ tiếp tục tiến sâu hơn, các loại kho báu quý hiếm dọc đường khiến hắn mở rộng tầm mắt.

Mà những thứ này cũng chỉ là di tàng của riêng một vị tổ tiên Địa Môn mà thôi.

Nếu như là bí tàng Địa Môn chân chính, vậy thì thật sự có bao nhiêu tài nguyên trong đó đây?

Diệp Vũ không khỏi càng khao khát bí tàng Địa Môn trong truyền thuyết.

Rất nhanh, Diệp Vũ lại nhìn thấy được.

Có một vài dụng cụ rải rác ở đây.

Có thật nhiều nguyên khí mà Nguyên sư cần dùng.

Tuy hắn cũng không hiểu, nhưng hắn cũng biết những dụng cụ này rất quý giá.

"Diệp Vũ, ở phía trước!"

Trong đầu vang lên giọng nói của khí linh Tạo Hóa Thiên Môn.

Diệp Vũ nhìn qua.

Phát hiện phía trước bất ngờ có một bộ di hài bạch cốt ngồi xếp bằng trên đạo đài được điêu khắc từ bạch ngọc.

Di hài bạch cốt kia có vẻ hơi gầy và còng lưng.

Trên đầu có hai hốc mắt tối om, vô cùng sâu thẳm, khiến người ta nhìn thoáng qua cũng cảm thấy dường như có thể rơi vào.

"Đó là vị tổ tiên Địa Môn kia..." Diệp Vũ tự lẩm bẩm.

Hắn tiến lên, cũng không hành động thiếu suy nghĩ, đầu tiên là hắn quan sát cẩn thận một chút.

Có vẻ như di hài bạch cốt không có gì quá mức đặc biệt.

Ngược lại là đạo đài bạch ngọc mà hắn ngồi xếp bằng lại có vẻ rất phi phàm.

Trong đó dường như có vầng sáng mở ảo đang lưu chuyển, tỏa ra dao động hồn lực huyền ảo.

"Đây là... ngọc Dưỡng Hồn." Khí linh Tạo Hóa Thiên Môn nói.

Ngọc Dưỡng Hồn là bảo liệu hiếm có.

Bình thường một khối có kích thước như ngón út cũng có thể bán với giá cao ngất trời.

Ngọc Dưỡng Hồn này cực kỳ có ích trong việc uẩn dưỡng và tăng cường nguyên thần.

Bởi vì Nguyên sư cần cảm ứng và dò xét các loại địa hình, trận pháp, quỷ dị.

Cho nên cũng cần trình độ linh hồn cực kỳ cao thâm.

Có thể nói, ở đây không bàn về các bảo bối khác.

Chỉ riêng một đạo đài được điêu khắc từ ngọc Dưỡng Hồn đã có giá trị không thể đánh giá được.

Đối với những cao thủ chuyên tu nguyên thần và linh hồn thì nó càng là bảo vật vô giá!

Nghe khí linh Tạo Hóa Thiên Môn giải thích xong, Diệp Vũ cũng lộ ra vẻ mặt vui mừng.

Đây thật sự là đúng thời điểm vận may sẽ tới.

"Nhưng mà rốt cuộc là manh mối liên quan đến bí tàng Địa Môn ở đâu vậy?" Diệp Vũ hỏi.

Tuy ở đây có rất nhiều bảo vật, cũng cực kỳ quý giá.

Nhưng nếu so sánh thì những thứ đó vẫn chỉ là cá con mà thôi.

Bí tàng Địa Môn mới thật sự là cá lớn.

Chỉ là nếu muốn tìm được bí tàng Địa Môn thì cần manh mối.

Trong thời gian ngắn, muốn tìm được manh mối ở đây thì thật sự không dễ dàng.

Nhưng đúng lúc này.

Ầm!

Cách đó không xa đột nhiên vang lên tiếng nổ vang rền, khắp không gian cũng đang chấn động.

"Không được rồi Diệp Vũ, có người tới đây, mau lấy di hài bạch cốt này trước!" Khí linh Tạo Hóa Thiên Môn nói.

"Cái gì?!"

Diệp Vũ cũng giật mình.

Người nào sẽ đến đây vậy?

Hắn không nói một lời mà trực tiếp lấy di hài bạch cốt đi.

Sau đó, hắn cũng muốn lấy đạo đài bạch ngọc.

Kết quả là lúc này, trên mặt đất của cả không gian lại có hào quang trận pháp sáng lên.

Dường như bộ di hài bạch cốt này là mắt trận.

Sau khi di hài bị dời đi, toàn bộ đại trận xuất hiện cạm bẫy.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Diệp Vũ giật mình.

"Không ổn rồi, xem ra di hài tổ tiên Địa Môn của vị này có vẻ như đang trấn áp cái gì đó ở đây."

"Nếu chúng ta dịch chuyển di hài thì chẳng khác gì khiến trận pháp xuất hiện cạm bẫy!"

Khí linh Tạo Hóa Thiên Môn nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!