Mà là xuất phát từ đạo lý, cho rằng hành động của Quân Tiêu Dao khiến tiên triều Thiên Dụ rất bị động.
Xuất phát từ đại cục thì nghe rất có đạo lý.
"Vậy ý của thiếu các chủ là ta nên đứng đó để cho đám người Lam Ma Thiên Vương vây quét giết chết à?" Quân Tiêu Dao đạm mạc nói.
"Điều này... Cũng không phải là như vậy, chỉ là đối với đại cục..." Tiếng nói của Khương Thần bị trì trệ.
Mà lúc này, giọng nói linh hoạt kỳ ảo của Khương Vận Nhiên vang lên.
"Tiên triều Thiên Dụ ta, sợ đầu sợ đuôi như vậy từ lúc nào cơ chứ?"
"Trong cơ thể của Tiêu Dao tộc huynh chảy xuôi huyết mạch Khương gia, là người của Khương gia ta."
"Hắn bị người ta bắt nạt đến mức này, chẳng lẽ còn phải nhẫn nhịn."
"Hay là nói, ngay cả một tộc nhân, tiên triều Thiên Dụ ta cũng không bảo vệ được?"
Giữa hàng lông mày tuyệt đẹp của Khương Vận Nhiên hiếm khi nổi lên ý lạnh lẽo.
Theo như nàng thấy, hành động của Quân Tiêu Dao rất đúng đắn.
Trái lại, lời này của Khương Thần khiến người nghe rất khó chịu.
Khương Vận Nhiên vốn không hiểu biết gì về thiếu các chủ Quan Thiên các mới này.
Nhưng hiện tại, lời nói của Khương Thần cũng khiến nàng sinh ra cảm giác chán ghét.
Đường đường là thiếu các chủ của Quan Thiên các, vậy mà tính tình lại nhu nhược đến vậy.
Tràn lời nói của Khương Vận Nhiên khiến Khương Thần nghẹn họng không nói nên lời, da mặt cứng đờ, cơ thịt trên mặt đều đang co giật.
Có thể nói, bất kỳ người nào coi thường, xem nhẹ, cũng không khiến hắn tức giận.
Nhưng Khương Vận Nhiên là nữ thần của hắn, chân ái thầm mến trong lòng hắn.
Hiện tại, lại dùng giọng điệu lạnh lẽo này nói với hắn.
Thậm chí có thể thấy một loại chán ghét trong mắt Khương Vận Nhiên.
Điều này khiến Khương Thần hơi tan vỡ, tâm trạng bất ổn.
Quân Tiêu Dao nhìn đến đây, chỉ thầm lắc đầu.
Khương Thần mến mộ Khương Vận Nhiên, thông qua các loại tính toán, muốn lấy lòng nàng.
Kết quả hiện tại, khéo quá hoá vụng, trái lại khiến Khương Vận Nhiên chán ghét.
"Quân huynh, cách làm của ngươi không sai, tiên triều Thiên Dụ ta không sợ đầu sợ đuôi!" Khương Hạo Diêu cũng là kiên cường nói.
Quân Tiêu Dao cười nhạt.
Ngoại trừ Khương Thần ra, quật khởi từ nhánh bên, đứa con khí vận có tâm tính hơi méo mó ra.
Tính cách của tộc nhân Khương gia khác của tiên triều Thiên Dụ trái lại rất được lòng hắn.
Không có nội đấu và lục đục với nhau, chỉ có nhất trí đối ngoại.
Còn về Khương Thần, tuy không có chút uy hiếp nào đối với hắn.
Nhưng luôn nhảy nhót trước mắt, nhìn thôi cũng khiến người ta hơi phiền lòng.
Sau này tìm cơ hội vỗ chết là được.
Khương Thần không biết, một ý niệm của Quân Tiêu Dao đã quyết định sinh tử của hắn.
Lúc này, tộc lão của Khương gia mở miệng lạnh lùng nói.
"Các ngươi muốn thế nào?"
Đại Đế Lam Ma tộc nói: "Rất đơn giản, giao người này ra, còn xử trí như thế nào, mấy đại tộc bọn ta tự thương lượng."
Tộc lão Khương gia nở nụ cười.
Giây tiếp theo, một luồng uy áp mênh mông thuộc về Cự Đầu Đế cuộn trào mãnh liệt, quét sạch tại chỗ, khiến Chư Thiên tinh thần đều lay động.
"Lão phu muốn xem xem, ai dám động vào người của tiên triều Thiên Dụ ta."
"Ai dám xử trí người Khương gia ta!"
Không chút lo lắng.
Cự Đầu Đế của Khương gia lựa chọn bảo vệ Quân Tiêu Dao.
Trước khi đến, Khương Thái Lâm từng nói với hắn.
Với thực lực của Quân Tiêu Dao, có lẽ sẽ rước lấy ít tranh chấp.
Kết quả bất luận gì đó.
Chỉ một câu, người nhà mình, phải che chở!
Cho dù không có huyết mạch Khương gia, chỉ liên quan đến Quân gia, cũng phải che chở.
Chứ đừng nói, Quân Tiêu Dao quả thật là hậu duệ Khương gia hàng thật giá thật.
Là nhân vật xuất chúng nhất trong huyết mạch hai nhà.
Không tiếc bất cứ giá nào, cũng phải để Quân Tiêu Dao sinh ra cảm giác là nhà với tiên triều Thiên Dụ.
Thật ra, cho dù Khương gia không nói thì trên dưới tiên triều Thiên Dụ cũng đã tôn sùng Quân Tiêu Dao đến cực điểm, xem hắn là một phần của nhà mình.
Nhìn thấy thái độ của tộc lão Khương gia.
Khóe miệng của Quân Tiêu Dao lộ ra nụ cười.
Cường giả tu sĩ của đám chủng tộc Lam Ma tộc giận đến mức sắc mặt tái xanh, sau đó trở nên trắng bệch.
Nhưng lúc này, bọn họ lại không dám tùy tiện ra tay.
"Được, xem ra tiên triều Thiên Dụ các ngươi đã đưa ra lựa chọn."
"Nhưng Lam Ma tộc ta cũng không phải là quả hồng mềm mặc cho các ngươi ức hiếp."
Ngoài miệng Lam Ma tộc hù dọa.
Nhưng cơ thể lại thành thực xoay người, trực tiếp rời đi.
Bởi vì trước mắt, ngoại trừ nói mấy câu tàn nhẫn thì hình như bọn họ cũng không làm được chuyện gì khác.
Chứ đừng nói là đánh chết Quân Tiêu Dao trước mặt Cự Đầu.
Còn có đám cường tộc Linh Giác tộc, Tử Điện tộc, Cổ Man tộc, cũng là như thế.
Nhưng có thể dự kiến, tương lai toàn bộ Đông Thương Mang sẽ vì điều này mà nhấc lên sóng to gió lớn.
Chiến trường Đế Vẫn, bởi vì phong ấn mảng cổ địa đó.
Nên tạm thời gián đoạn.
Có cường giả đóng tại mảng phong ấn đó, tránh cho tồn tại khác đến phá vỡ phong ấn.
Mà thí luyện ở chiến trường Đế Vẫn cũng kết thúc theo đó.
Nhưng cơn bão chỉ mới nhấc lên.
Tin tức liên quan đến đám người Lam Ma Thiên Vương, Linh Giác Thánh Tử, Tử Điện Chí Tôn, Tiểu Man Vương ngã xuống.
Giống như đá lớn đập vào đại dương mênh mông, nhấc lên gợn sóng ngập trời.
Phải biết rằng, những người đó đều là tin anh hạch tâm tuyệt đối của các chủng tộc, là yêu nghiệt có tiếng ở Đông Thương Mang.
Kết quả đều chết hết.
Ngay từ đầu truyền ra tin này, rất nhiều người còn vô ý thức cho rằng.
Có phải nơi sâu ở chiến trường Đế Vẫn xảy ra biến cố gì, dẫn đến những yêu nghiệt này cùng nhau bỏ mình.
Sau đó lại truyền ra, chính là Quân Tiêu Dao gây nên.
Mọi người đều ngạc nhiên không thôi.