Virtus's Reader

CHƯƠNG 3946:

Khương Vận Nhiên và Tang Du phục hồi tinh thần lại, đều thở hổn hển.

Ở một khắc nào đó, các nàng thật sự có một cảm giác nguyên thần sắp rơi vào trong gương kia.

"Trong hồ Vãng Sinh này trái lại dung nhập không ít mảnh vỡ nguyên thần."

Quân Tiêu Dao nhìn về phía mặt hồ ánh sáng phản chiếu trong vắt.

Mảnh vỡ đó chiếu rọi ra rất nhiều cảnh tượng.

Thật ra đều là cường giả tu sĩ từng tới đây, nguyên thần bị dắt đi, dung nhập trong hồ hình thành.

Nói thẳng ra, bọn họ đều ngã xuống trong hồ này.

"Vậy chúng ta không có cách nào vượt qua hồ này sao?" Khương Vận Nhiên nhíu mày.

Với thực lực của Quân Tiêu Dao, có lẽ có thể vượt qua hồ này.

Nhưng các nàng sẽ rất khó nói.

Trong lòng Khương Vận Nhiên bỗng nhiên dâng lên một sự ảo não nhàn nhạt.

Cảm thấy thực lực của mình không dùng được, không thể trợ giúp Quân Tiêu Dao, ngược lại kéo chân của hắn.

Nhưng mà, bỗng nhiên nàng lại nghĩ tới hình ảnh vừa rồi nhìn thấy trong ảo cảnh của hồ Vãng Sinh.

Cái đó đến tột cùng có quan hệ gì với nàng?

Nếu thật sự có liên hệ.

Vậy nàng ở tương lai, có phải còn có cơ hội, trở nên càng mạnh hay không.

Có tự tin đứng bên cạnh Quân Tiêu Dao.

Mà không phải một tộc muội chỉ có thể được hắn che chở...

"Ta cảm thấy cũng không phải là không có cách nào vượt qua."

"Nơi có hồ, có lẽ sẽ có cầu."

Quân Tiêu Dao nói, ánh mắt nhìn về phía cực xa.

Trên hồ Vãng Sinh lơ lửng sương mù nhàn nhạt, mơ hồ có thể nhìn thấy một bóng dáng mông lung, giống như một cây cầu.

"Chúng ta đi xem thử."

Quân Tiêu Dao ở phía trước, mấy người tới gần nơi đó.

Sau khi đi vào, phát hiện đây quả thật là một cây cầu.

Đám người Quân Tiêu Dao đi lên cầu, từng bước đi về phía trước.

Sương mù mông lung chung quanh, còn có rất nhiều cảnh tượng huyền ảo bốc lên.

Người tâm trí không kiên định, thần hồn không vững, lúc này cầu nửa bước khó đi.

Nhưng mà, không biết đi bao lâu.

Đi đến chỗ đứt gãy của cây cầu.

Đây là một cây cầu gãy.

Quân Tiêu Dao dừng bước, lộ ra một tia đánh giá.

Có lẽ bọn họ đã vượt qua một nửa hồ Vãng Sinh.

Hắn nhìn về phía Tang Du nói: "Tang Du, ngươi thấy thế nào?"

Tang Du lấy ra một nguyên khí đang thúc giục, mân mê, tựa hồ đang tra xét cái gì.

Nàng sở hữu một vài truyền thừa của mạch Thiên Sư, lại sở hữu nguyên khí của mạch Địa Sư, giờ phút này đang cân nhắc.

Không quá lâu.

Tang Du nói: "Công tử, cái gọi là vãng sinh, cũng không phải là không trả giá, một sinh một tử, hình thành tuần hoàn, mới là vãng sinh."

"Nói cách khác, nếu muốn vượt qua cây cầu này, phải, phải..."

Tang Du nói xong, giọng điệu chần chờ.

"Phải tế phẩm sao?" Quân Tiêu Dao lạnh nhạt nói.

Tang Du gật đầu.

Khương Vận Nhiên và Khương Thần nghe vậy, biểu cảm cũng hơi thay đổi.

"Vậy lúc trước, Ngọa Long cổ tổ tiến vào nơi đây..." Khương Vận Nhiên nói.

"Năng lực của tiền bối Ngọa Long, chúng ta nào có thể suy đoán, thực lực cấp Cận Thần, cũng vượt xa tưởng tượng của chúng ta." Quân Tiêu Dao nói.

Tuy rằng lúc trước, Quân Tiêu Dao cũng từng trực gặp được tồn tại cấp Cận Thần, đám người như Thánh Linh Chi Tổ, thậm chí đánh chết.

Nhưng đó là dưới các loại điều kiện thêm vào, mới có thể làm được.

Cấp Cận Thần, cho dù phóng mắt cả tinh không Thương Mang, không nói đứng ở tuyệt đối đỉnh phong.

Đó cũng là một nhóm cao nhất.

Năng lực này không phải cường giả Đế cảnh thất trọng thiên có thể tưởng tượng.

Cho dù là vô thượng Đế mạnh nhất trong Đế cảnh, cũng có chênh lệch cực lớn với cấp Cận Thần.

Cho nên với thực lực của Khương Ngọa Long, có lẽ tình huống này vẫn không thể ảnh hưởng được ông.

"Vậy hiện tại chúng ta nên làm sao?" Khương Vận Nhiên nói.

"Đương nhiên là cần tế phẩm."

Quân Tiêu Dao mỉm cười, bỗng nhiên nhìn về phía Khương Thần.

"Thiếu các chủ Khương Thần, ngươi cảm thấy ngươi thích hợp làm tế phẩm không?"

Một câu làm như nói đùa của Quân Tiêu Dao cũng làm cho mồ hôi lạnh sau lưng Khương Thần đổ như tắm.

Trên mặt hắn miễn cưỡng lộ ra một nụ cười nói.

"Quân công tử nói đùa."

Khương Vận Nhiên bên cạnh cũng bị lời nói của Quân Tiêu Dao kinh ngạc một chút.

Bởi vì Khương Thần thế nào đi nữa, chung quy cũng là thiếu các chủ của Quan Thiên các.

Đùa kiểu này quả thật có chút không thích hợp lắm.

Nhưng Khương Vận Nhiên lại nghĩ đến, tính cách của Quân Tiêu Dao tao nhã, khiêm tốn có lễ.

Dưới tình hình bình thường, có lẽ sẽ không tùy ý đùa như vậy.

Vậy thì chính là...

Khương Vận Nhiên rất thông minh, làm như nghĩ tới cái gì.

Ánh mắt nhìn về phía Khương Thần, cũng sinh ra một loại biến hóa vi diệu.

Bị ánh mắt của Quân Tiêu Dao đánh giá, Khương Thần cảm giác được một sự áp lực như hít thở không thông.

Nụ cười trên mặt hắn hơi cứng ngắc.

"Quân công tử, ngươi..."

Ánh mắt Quân Tiêu Dao, lướt qua Khương Thần, nhìn về phía sau.

"Nếu đã đến đây, vậy hiện thân đi."

"Ha hả... Quân công tử, chúng ta xem như lần thứ mấy gặp mặt rồi?"

Cùng với một tiếng cười.

Một bóng dáng rõ ràng đi tới từ trên cầu phía sau.

Mọt bộ đế bào màu vàng, khuôn mặt tuấn lãng, khí độ phi phàm.

"Vũ Hóa Thiên!"

Khương Vận Nhiên biểu lộ một tia kinh ngạc.

Sao thập hoàng tử của Đại Diễn có thể ở đây?

Hơn nữa nàng còn không chút phát hiện.

"Cửu công chúa, không ngờ ngươi cũng có dũng khí tới đây."

"Đáng tiếc, sau này trên đời ít đi một vị tuyệt đại kiều nữ." Vũ Hóa Thiên khẽ lắc đầu.

Người đến không có ý tốt, người tốt không đến.

Từ lời nói của Vũ Hóa Thiên có thể nghe ra, hắn tới đây tuyệt đối không phải để nói chuyện phiếm.

Khương Thần nhìn thấy Vũ Hóa Thiên xuất hiện, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng mà, vẻ mặt của hắn cũng không tính dễ nhìn.

Hắn vốn tưởng rằng Vũ Hóa Thiên sẽ mang theo một đám cường giả đến bao vây diệt trừ Quân Tiêu Dao.

Kết quả chỉ một mình hắn hiện thân.

Hắn đối phó được Quân Tiêu Dao hả?

Nhưng Khương Thần cũng không cảm thấy Vũ Hóa Thiên là tên ngốc.

Có lẽ hắn sẽ không làm chuyện chịu chết này.

"Vũ Hóa Thiên, nghe ý của ngươi là muốn chôn bọn ta ở đây?" Quân Tiêu Dao không để ý nói.

"Hang Vãng Sinh nghe ra giống như một chỗ chôn thân."

"Hơn nữa, Khương Ngọa Long quan hệ quá lớn, các ngươi không có khả năng cứu ra." Vũ Hóa Thiên nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!