CHƯƠNG 3955:
Khương Vận Nhiên nhất thời cũng có chút mờ mịt.
Nơi đây quá mức huyền dị, nguyên thần của Khương Ngọa Long biến mất, không có một tia tung tích.
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao bỗng nhiên dừng trên mặt ao.
Trên mặt ao lơ lửng mấy bồ đoàn, Khương Ngọa Long ngồi xếp bằng ở phía trên một bồ đoàn trong đó.
Nước ao huyền dị, thần hoa bốc hơi, nhìn qua cực kỳ bất phàm, rồi lại làm cho người ta một cảm giác nguy hiểm khó hiểu.
"Xem ra, cần ngồi trên bồ đoàn kia, mới có thể tìm được đáp án." Quân Tiêu Dao nói.
Bước chân Khương Vận Nhiên nhẹ nhàng, muốn bước ra.
"Từ từ, làm như vậy có thể sẽ rất hung hiểm."
"Nơi có thể nhốt Ngọa Long tiền bối, nhốt ngươi và ta chắc là chuyện vô cùng đơn giản."
Ngay cả nguyên thần của Khương Ngọa Long cũng không thể trở về.
Làm sao bọn họ lại có thể so sánh với Khương Ngọa Long.
Đương nhiên, các loại thủ đoạn của Quân Tiêu Dao quá nhiều, nguyên thần cũng vượt xa người bình thường.
Cho nên, hắn có thể thử một lần.
"Vẫn nên để ta thử một lần trước." Quân Tiêu Dao nói.
"Không, Tiêu Dao tộc huynh, chúng ta cùng nhau."
Màu mắt Khương Vận Nhiên kiên định.
Nàng cũng không phải đơn thuần cố chấp, muốn cùng nhau tìm kiếm.
Mà là bởi vì nàng là hậu nhân của mạch Khương Ngọa Long.
Có lẽ càng có cơ hội cảm giác phương vị nguyên thần của Khương Ngọa Long.
Quân Tiêu Dao suy nghĩ, cũng quả thật như thế.
Tuy rằng hắn cũng mang huyết mạch Khương gia, nhưng dù sao vẫn có khác biệt với người Khương gia tinh khiết như Khương Vận Nhiên.
Càng đừng nói, Khương Vận Nhiên còn là hậu nhân của Khương Ngọa Long.
"Được, cho dù có bất kì nguy hiểm gì, ta bảo vệ ngươi yên ổn."
Giọng điệu của Quân Tiêu Dao tùy ý lại có loại chân thật đáng tin.
Nguy hiểm gì đó cũng không là vấn đề đối với Quân Tiêu Dao.
Hắn không sợ mọi thứ.
Nghe thấy lời nói của Quân Tiêu Dao, khuôn mặt xinh đẹp của Khương Vận Nhiên cũng lộ ra một nụ cười hiểu ý, vẻ đẹp trong phút chốc, như hoa quỳnh nở rộ, khiến người ta chói mắt.
Quân Tiêu Dao và Khương Vận Nhiên, thân hình đáp xuống mặt ao, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn đó.
Mà ngay lúc bọn họ ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.
Một tiếng ầm vang lên.
Giống như sấm sét trên mặt đất, nổ vang trong đầu bọn họ.
Nguyên thần của bọn họ giống như không thể khống chế ly thể.
Nhưng mà trong nháy mắt mà thôi.
Khi Quân Tiêu Dao và Khương Vận Nhiên lần thứ hai khôi phục ý thức.
Trước mắt bọn họ đã không còn cung điện quỳnh lâu gì đó.
Thay vào đó, là một tinh không vũ trụ vô biên vô hạn, cổ xưa!
Giống như nguyên thần của bọn họ hồi tưởng hàng tỉ thời không, đi tới tinh không nguyên thủy cổ xưa nhất!
Cho dù là Quân Tiêu Dao kiến thức rộng rãi, giờ phút này cũng có kinh ngạc, đánh giá tinh không vũ trụ rộng lớn cổ xưa này.
Có hàng tỉ tinh thần lưu chuyển ở trước mắt bọn họ, vô số tinh quỹ đang vận hành.
Giống như là diễn hóa ra năm tháng biến thiên, chư thế tang thương.
Phù văn mênh mông đang lưu chuyển, giống như trình bày đại đạo nào đó chí lý.
"Đây quả nhiên là một nơi cơ duyên, khó trách Ngọa Long tiền bối có thể đến đây tìm kiếm cơ duyên đột phá." Quân Tiêu Dao nói.
Loại cơ duyên này, cho dù người bình thường gặp được, cũng rất khó có thu hoạch.
Bởi vì áo nghĩa trong đó quá sâu, quá mức huyền diệu.
Người bình thường, căn bản là không có cơ hội đi lĩnh ngộ.
Mà Khương Ngọa Long chính là tồn tại cấp Cận Thần, điều này đối với hắn mà nói, tự nhiên là một nơi tốt để ngộ đạo.
Đối với Quân Tiêu Dao tư chất nghịch thiên mà nói, nơi đây cũng có thể có thu hoạch.
Thiên tư của Khương Vận Nhiên cũng rất yêu nghiệt, cũng có thể ở nơi đây lấy được chỗ tốt.
Nhưng mà bọn họ không quên mục đích tới đây.
Chủ yếu vẫn là vì tìm nguyên thần cho Khương Ngọa Long.
Bọn họ tiếp tục xâm nhập tinh không này.
Nhưng mà càng đi vào sâu, bọn họ ngày càng phát hiện.
Tinh không vũ trụ này tựa hồ không có điểm cuối, cũng không có cao thấp trái phải.
Mọi thứ hình như là hỗn loạn.
Giống như nằm ở trước khi khai thiên.
Càng khiến người ta sợ hãi chính là.
Có âm phong thổi tới từ cuối vũ trụ.
Đó không phải gió bình thường, mà là âm phong Diệt Hồn!
Một luồng âm phong Diệt Hồn có thể dễ dàng xé nát thần hồn!
Ầm!
Luồng gió thứ nhất thổi qua.
Đối với nguyên thần Tam Thế của Quân Tiêu Dao đương nhiên không có ảnh hưởng quá lớn.
Tuy âm phong Diệt Hồn này khủng bố.
Nhưng Quân Tiêu Dao, nguyên thần Tam Thế tỏa sáng, như ba thần linh nhỏ, ngồi xếp bằng trên hoa Đại Đạo.
Nguyên thần Tam Thế, trong nguyên thần đặc biệt cũng là tồn tại cực kỳ hi hữu hiếm thấy.
Đặc điểm của nó là, đại biểu quá khứ, hiện tại, tương lai.
Chỉ cần có bất kì một tồn tại nguyên thần nào, đều có thể duy trì nguyên thần vĩnh viễn bất diệt!
Đây quả thực khủng bố, nghịch thiên tới cực điểm!
Từ xưa đến nay, không có bao nhiêu nguyên thần có thể so sánh với nguyên thần Tam Thế.
Dựa vào một đặc tính này của nguyên thần Tam Thế.
Tuy là âm phong Diệt Hồn khủng bố khôn cùng này, đối với Quân Tiêu Dao mà nói, đều không thể tạo thành uy hiếp trí mạng.
Nhưng mà, Khương Vận Nhiên thì khác.
Tuy rằng bởi vì duyên cớ thể chất Không Linh.
Nguyên thần của nàng cũng là nguyên thần hi hữu đặc biệt, nguyên thần Không Linh vô cấu không tỳ vết, trong vắt như ngọc lưu ly.
Nhưng cũng không có năng lực nghịch thiên bảo mệnh như nguyên thần Tam Thế.
Cấp bậc nguyên thần càng không đạt tới cấp Không Kiếp lớn mạnh giống như Quân Tiêu Dao.
Cho nên giờ phút này, nguyên thần của Khương Vận Nhiên đang run nhè nhẹ, giống như vật dễ cháy trong gió lạnh.
Nguyên thần Không Linh của nàng đã mạnh hơn nguyên thần của người cùng tuổi nhiều lắm.
Nhưng không gian kỳ dị này có thể nhốt được cả nguyên thần của Khương Ngọa Long.
Thì càng đừng nói nàng.
"Ta có thể lờ mờ cảm giác được, thần hồn của cổ tổ đại nhân, ở chỗ sâu trong không gian này, nhưng mà..."
"Ta không đi được quá xa..."
Giờ phút này, nguyên thần của Khương Vận Nhiên, quang hoa của cả vật thể làm như dần ảm đạm.
Thần niệm truyền ra cũng mang theo suy yếu.
Thân là thiên chi kiều nữ, ở một khắc này Khương Vận Nhiên cảm nhận được cảm giác nguyên thần sắp chôn vùi.
Cảm giác giống như bị nước biển hắc ám bao phủ bàn.
Mà lúc này, thần niệm của Quân Tiêu Dao truyền đến.
"Vận Nhiên, không cần lo lắng."
Khương Vận Nhiên là thiên chi kiều nữ của Khương gia, thậm chí là chủng tử cấp Thiếu Niên Đế.
Quân Tiêu Dao không có khả năng nhìn nhân vật thiên phú của Khương gia trước mắt ngã xuống ở đây.
Lời nói của Quân Tiêu Dao khiến nguyên thần của Khương Vận Nhiên khẽ run lên.
Đây vẫn là lần đầu tiên Quân Tiêu Dao hô thẳng tên của nàng.
"Tiêu Dao tộc huynh..."
Còn không đợi Khương Vận Nhiên nói xong, thần niệm của Quân Tiêu Dao lần thứ hai truyền đến.
"Vận Nhiên, ngươi có từng nghe nói về phương pháp nguyên thần giao hòa chưa?"
"Cái... Cái gì..."
Tuy dưới tình huống này, Khương Vận Nhiên hơi ngơ ngác.
Nếu nguyên thần có thể đỏ mặt, giờ phút này sợ là Khương Vận Nhiên đã đỏ ửng cả mặt.
Nàng đương nhiên hiểu được, cái gọi là phương pháp nguyên thần giao hòa là gì.
Nếu nhục thân có thể tiến hành trao đổi thẳng thắn thành khẩn hữu hảo.
Nguyên thần đương nhiên cũng có thể.
"Tiêu Dao tộc huynh..."
Khương Vận Nhiên có chút không cách nào cân nhắc.
Thần niệm của Quân Tiêu Dao lần thứ hai truyền đến.
"Thật có lỗi, là ta nói sai, ý ta là, có thể mượn dùng phương pháp tương tự, để kết nối lực nguyên thần."
"Nguyên thần của ta là nguyên thần Tam Thế, một hồn bất diệt thì nguyên thần bất diệt, cũng có thể đảm bảo nguyên thần của ngươi bất diệt."