Virtus's Reader

CHƯƠNG 3963:

Bọn họ biết đại hội tiên triều lần này sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy.

Sau đó, nhóm thế lực Tử Điện tộc, Cổ Man tộc cũng có bóng dáng của cường giả hiện lên.

Khí tức của mỗi một người đều vượt qua Cự Đầu trong Đế, là trụ cột trong tộc mình.

Đương nhiên, đều là hóa thân của những bóng dáng đó giáng xuống nơi này.

Bọn họ chưa ngốc đến mức thật sự giáng xuống Hoàng đô tiên triều Thiên Dụ.

Nhưng lúc này, có thần tướng của tiên triều Thiên Dụ đi đến bên cạnh Khương Thái Lâm, truyền âm bằng thần niệm.

"Bệ hạ, bên ngoài Thiên Dụ Chân giới có mấy nhân mã thế lực chủng tộc xuất hiện."

Khương Thái Lâm khẽ gật đầu, như không hề bận tâm.

Mà thế lực khắp nơi ở nơi này đều có mật thám và tai mắt của mình.

Lúc này đều nhận được tin tức.

Dường như có mấy nhân mã chủng tộc tụ tập về phía bên Thiên Dụ Chân giới.

"Lẽ nào hôm nay chính là khởi đầu của trận chiến bất hủ như trong dự liệu?"

Đáy lòng cường giả của mấy thế lực đều là căng thẳng, sắc mặt trì trệ.

Khai chiến trận doanh cấp bậc này, cái ảnh hưởng sẽ cực kì khủng bố.

Ầm đùng đùng!

Bỗng nhiên, trong hư không lại có một bóng dáng mênh mông, hiện lên hình chiếu hóa thân.

Đầu đội Đế quan, mặc Đế bào, bàn tay huyền cơ nhật nguyệt, khí cơ rộng lớn, Đế uy như biển!

Tất cả mọi người nhìn thấy bóng dáng này đều nín thở!

Diễn Hoàng!

Bóng dáng Đế Vương hiện ra, chính là Diễn Hoàng của tiên triều Đại Diễn.

Một chí cường giả uy danh lẫm liệt ở Đông Thương Mang!

"Thái Lâm huynh, đại hội tiên triều lần này có chút không bình tĩnh đó..."

Diễn Hoàng mở miệng, giọng điệu bình thản, tiếng nói quanh quẩn khắp thiên địa.

"Gợn sóng này không phải là các ngươi khuấy lên sao?"

Khương Thái Lâm vẫn ngồi vững nơi đài câu cá, chỉ ngước nhẹ mắt, nhìn hóa thân của Diễn Hoàng.

"Thật ra bổn hoàng chỉ cảm thấy cục diện của Đông Thương Mang đã lâu không thay đổi."

"Từng là huy hoàng, không có nghĩa là hiện tại."

"Không ai có thể vĩnh viễn ngồi ở phía trên."

Tuy lời này của Diễn Hoàng nói rất mờ mịt, nhưng người sáng suốt đều có thể nghe ra ý tứ ở.

Ý là tiên triều Thiên Dụ không còn huy hoàng như trước đây nữa.

Không có tư cách duy trì địa vị và cục diện siêu nhiên.

Bên trong tam đại tiên triều, lãnh thổ của tiên triều Thiên Dụ rộng lớn nhất, tài nguyên thâm hậu nhất.

Mà nhóm thế lực tiên triều Đại Diễn luôn nhìn chằm chằm bản đồ của tiên triều Thiên Dụ.

Cũng tức là, nếu cuối cùng không thể nhấc lên trận chiến bất hủ của hai trận doanh.

Vậy thì kết quả, chỉ sợ là tiên triều Thiên Dụ cắt thịt lấy máu, nhượng lại rất nhiều lợi ích.

Nhưng lần này hướng vận của tiên triều Thiên Dụ càng bị tổn hại, đi từng bước về phía tuần hoàn chết.

Cho nên tiên triều Thiên Dụ không thể đồng ý được.

Ánh mắt của cường giả thế lực các phương ở nơi này đều biến ảo, nín thở.

Lần này, tiên triều Thiên Dụ nên làm thế nào để ứng đối sự ép cung của nhóm thế lực tiên triều Đại Diễn đây?...

Ở ngay hoàng thành Thiên Dụ, lúc trận cờ quyết định cục diện thế lực Đông Thương Mang được triển khai.

Thì phía bên Quân Tiêu Dao, trong hang Vãng Sinh.

Nguyên thần Tam Thế của hắn và nguyên thần của Khương Vận Nhiên vẫn dạo chơi bên trong vũ trụ tinh không của mảng Không Minh này.

Không biết bọn đã thâm nhập vào đây bao lâu.

Gió lạnh diệt hồn ở nơi này đã hình thành cơn bão khủng bố.

Nguyên thần bình thường hoàn toàn không thể tồn tại ở nơi này.

Cũng tức là nguyên thần của Quân Tiêu Dao quá yêu nghiệt, mới có thể ở lại nơi này.

Mà nguyên thần Không Linh của Khương Vận Nhiên, bởi vì có Quân Tiêu Dao bảo vệ cho nên cũng không sao.

Lúc này, ở xa xa lần nữa có gió lạnh diệt hồn kinh khủng, thậm chí còn hình thành cơn bão như vòng xoáy cuốn tới.

Cho dù là Quân Tiêu Dao, đều là nhíu mày.

Tuy nguyên thân Tam Thế của hắn nghịch thiên, nhưng cũng không thể mạnh mẽ đến vô biên.

Gió lạnh diệt hồn ở nơi này, cho dù là nguyên thần cấp Không Kiếp, đều sẽ chịu ảnh hưởng rất lớn.

Nhưng vào lúc này...

Ầm!

Một lực nguyên thần mênh mông khó có thể tưởng tượng được cuộn trào mãnh liệt ra như cát biển.

Gió lạnh diệt hồn bất động, cứ như là đọng lại!

Điều này khiến người ta có chút khó có thể tưởng tượng.

Một ý niệm, vạn vật kết băng.

Đó là lực nguyên thần khủng bố cỡ nào chứ?

"Chẳng lẽ là... Cấp Bất Hủ..."

Cảm nhận được sức mạnh to lớn nguyên thần mênh mông vô hạn, Quân Tiêu Dao cũng có kinh ngạc.

Bên trên nguyên thần cấp Không Kiếp là nguyên thần cấp Bất Hủ.

Nguyên thần Bất Hủ, một ý niệm tạo ra núi biển.

Trạng thái khó có thể hình dung đó chỉ có đạt đến được tầng đó mới có thể lĩnh hội được sự huyền diệu.

Nguyên thần cấp Không Kiếp đã rất mạnh rồi, cường giả Đế cảnh không chuyên tu nguyên thần đều khó đạt được.

Mà nguyên thần cấp Bất Hủ là khó càng thêm khó.

Chỉ sợ chỉ có Cận Thần, thậm chí là cấp Thần Thoại mới có thể tu luyện được.

Trái tim của Quân Tiêu Dao buông lỏng.

Hắn biết hiện tại tạm thời không cần lo lắng gì cả.

"Là... Cổ tổ đại nhân!"

Khương Vận Nhiên cũng lộ ra vẻ sợ hãi xen lẫn vui mừng.

Bên trong gió lạnh diệt hồn ngưng trệ khắp bầu trời.

Bỗng nhiên có vầng sáng chói mắt chiếu rọi khắp vũ trụ.

Một bóng dáng thần hoa mông lung mờ mịt hiển hiện lên.

Đó vốn không phải là chân thân, mà là nguyên thần.

Nói là nguyên thần, nhưng lại cảm thấy dường như không có khác biệt gì với chân thân cả.

Đó là một bóng dáng nam tử trung niên to lớn cao ngạo.

Quanh thân lượn lờ sương mù mông lung, còn có vô số ảo cảnh trôi dạt, như mặt trời mọc lên mặt trăng lặn xuống.

Âm thanh tế tự to lớn, tiếng cầu nguyện vang lên.

Nam tử này giống như Thần Linh cổ xưa được người đời cúng bái.

Mặc dù trạng thái, khí tức nguyên thần cũng che đậy càn khôn thiên địa.

Không cách nào suy đoán năng lực của hắn khủng bố đến mức độ nào.

Khiến người ta liếc nhìn, chỉ có thể cúi đầu cúng bái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!