CHƯƠNG 3980:
Biển tinh thần Thái Cổ ở mảnh đất giao giới giữa Đông Thương Mang và Nam Thương Mang.
Tuy rằng tên là một vùng biển.
Nhưng phạm vi này vượt xa không phải biển bình thường có thể sánh bằng, còn rộng lớn hơn rất nhiều đại giới cộng lại.
Có rất nhiều hải tộc sinh sống ở trong đó.
Đương nhiên, cũng có vô số huyền bí và quỷ bí.
Sau khi trải qua hành trình một khoảng thời gian.
Cuối cùng Quân Tiêu Dao cũng tới gần mảnh đất bên cạnh biển tinh thần Thái Cổ.
Quân Tiêu Dao đứng trên boong tàu của phi chu, ánh mắt nhìn ra xa.
Ở phía xa tầm mắt của hắn rõ ràng là một vùng biển mênh mông đến vô biên vô hạn.
Nhìn qua trái phải đều không có giới hạn và điểm cuối.
Theo lý thuyết, ở trong hư không vũ trụ thì không có khả năng có biển xuất hiện.
Nhưng vùng biển này cũng không phải là biển trên ý nghĩa bình thường.
Chính là Tinh Hải Ngân Hà.
Nếu nhìn kỹ thì có thể phát hiện.
Trong sóng biển ngập trời thổi quét có vô số quang điểm đang lóe ra, đó là ánh sáng tinh thần.
Cả biển tinh thần Thái Cổ chính là vô số tinh thần vỡ vụn, ngân hà hội tụ, hình thành một mảnh tinh không hải mênh mông!
"Không hổ là tinh không Thương Mang..."
Nhìn biển Tinh Hà bao la hùng vĩ rộng lớn trước mắt.
Cho dù là Quân Tiêu Dao nhìn quen các cảnh tượng cũng khẽ thở dài.
Kỳ cảnh tráng lệ cỡ này cũng chỉ có ở tinh không Thương Mang rộng lớn khôn cùng mới có thể nhìn thấy.
Nhưng mà, hắn cũng không phải đến thưởng thức cảnh đẹp.
Rất nhanh, cùng Tang Du điều khiển phi chu, tiến vào trong phạm vi biển tinh thần Thái Cổ.
Sau khi tiến vào biển tinh thần Thái Cổ.
Cảnh tượng trước mắt càng thêm rộng lớn.
Tinh hải vô ngần, từng đợt sóng dập dìu, một đợt sóng cuộn tới âm thanh như sấm.
Phóng mắt nhìn lại, một đường hải thiên mờ mịt.
Phi chu của Quân Tiêu Dao thật sự nhỏ xíu như muối bỏ biển.
Sau khi dần dần xâm nhập.
Quân Tiêu Dao cũng gặp được một vài đảo nhỏ vô cùng bàng bạc trong biển tinh thần Thái Cổ.
Nói là đảo nhỏ, thật ra cũng không kém một mảnh đại lục bao nhiêu.
Một vài đảo nhỏ hoang vắng nhưng có một vài đảo nhỏ, linh khí dạt dào, bị tu sĩ hoặc là sinh linh hải tộc chiếm cứ.
"Quao..."
Tang Du cũng ở đầu phi chu nhìn ra xa, khuôn mặt xinh đẹp cũng mang theo sự mới lạ.
Cho tới bây giờ nàng cũng chưa gặp qua tinh hải như này.
Mà lúc này dường như nàng nhìn thấy gì, lộ ra kinh ngạc.
"Đó là thứ gì?" Tang Du hỏi.
Cách đó không xa trong đại dương mênh mông, một cái vây lưng cực lớn hiện ra tựa như một thanh thiên đao, phá vỡ tinh hải.
Nhấc lên sóng biển vạn trượng, phù văn vô tận và thần mang dâng lên, lập tức chém đến phi chu của Quân Tiêu Dao.
"Hửm?"
Quân Tiêu Dao hơi nhướng mày.
Luồng dao động đó đã cực kỳ mạnh, dưới Chuẩn Đế chết chắc không thể nghi ngờ.
Nhưng đối với Quân Tiêu Dao, đương nhiên không tính là gì.
Một ngón tay điểm ra bắn chết nó.
Sau đó nâng tay bắt lấy.
Thứ hiện ra chính là một con cự ngư dài chừng mười trượng, cả vật thể đều là vảy bạc, khí tức bất phàm.
Bọn họ vừa mới tiến vào biển tinh thần Thái Cổ không bao lâu đã đụng phải cự ngư cỡ này.
Có lẽ ở chỗ sâu trong biển tinh thần Thái Cổ cũng có rất nhiều động vật biển, hải yêu lớn mạnh khủng bố.
Biển tinh thần Thái Cổ không phải là một nơi an toàn cũng như Khương Thái Lâm nói.
"Con cá thật lớn..." Tang Du nói.
Nàng không biết nghĩ tới cái gì bỗng nhiên nuốt nước miếng.
Quân Tiêu Dao thấy thế cười.
Sau đó không lâu, trên phi chu bốc lên khói bếp.
Tang Du đang nướng cá.
Với tu vi hiện giờ của Quân Tiêu Dao, đương nhiên là không cần ăn cái gì.
Trừ khi là dược thực tiên trân lấy cổ dược kì trân chế biến thành thức ăn.
"Công tử..."
Sau khi Tang Du nướng xong thì đưa một miếng thơm ngon nhất cho Quân Tiêu Dao trước.
Quân Tiêu Dao cũng không có lỗi với ý tốt.
Nhưng mà sau khi nhấm nháp thì Quân Tiêu Dao lại thoáng kinh ngạc.
Trong mắt hắn tuy rằng tu vi của cự ngư này không tính là gì.
Nhưng chất lượng thịt này lại cực kỳ ngon.
Đồng thời, còn có từng luồng tinh khí cực kỳ mênh mông tràn ngập ở trong miệng.
"Chẳng lẽ là..."
Quân Tiêu Dao nhìn về phía tinh hải.
Trong đó có vô số quang điểm giống như tinh thần đang lóe ra.
Chẳng lẽ là bởi vì những sinh vật này luôn sống ở trong biển tinh thần.
Cho nên cũng dung nhập tinh hoa của tinh thần, chất lượng thịt ẩn chứa năng lượng phong phú.
"Công tử, thế nào?" Tang Du chớp mắt.
"Được lắm." Quân Tiêu Dao nói.
Hiện tại hắn rất chờ mong gặp được một vài tồn tại gì bá chủ trong biển gì đó.
Tinh khí đó ắt hẳn tuyệt đối không yếu hơn tinh hoa một vài Đại Đế.
Trong thời gian kế tiếp, Quân Tiêu Dao tiếp tục xâm nhập biển tinh thần Thái Cổ.
Ven đường cũng gặp phải một vài động vật biển hung ác nhưng cuối cùng đều trở thành nguyên liệu để nướng.
Ngay lúc thời gian như vậy trôi qua.
Một khắc nào đó, Quân Tiêu Dao nhận thấy hình như hải vực chung quanh náo nhiệt lên.
Ở trên đường, có rất nhiều con phi chu qua sông cũng có người điều khiển cổ thú phi hành, chiến xa ngang trời, xuyên qua những con sóng, thanh thế không nhỏ.
"Làm sao vậy?"
Quân Tiêu Dao cảm thấy hình như có tình huống xảy ra.
Hắn kêu Tang Du đi tìm hiểu, rất nhanh lấy được tin tức.
Hình như là bởi vì có một động phủ trên biển xuất thế cho nên dẫn tới phong ba, không ít thế lực đi đến.
Đối với Quân Tiêu Dao hiện tại mà nói, cơ duyên bảo tàng bình thường đã không có sức hấp dẫn gì.
Nhưng mà lần đầu hắn đến biển tinh thần Thái Cổ, tạm thời cũng không có đầu mối gì.
Cho nên quyết định tùy tiện đi xem thử trước.
Nhưng mà không bao lâu.
Hải vực phía trước có một đám sinh linh xuất hiện, có tứ chi và thân hình của con người, trên người lại trải rộng vảy và vây màu đen.
Mà một cái đầu lại là đầu giao long nhìn qua có chút chẳng ra cái gì cả.
"Phụng lệnh của Hắc Giao Vương phong tỏa hải vực này, tất cả thế lực sinh linh không được đi vào!"
Trong đó một sinh linh đầu giao long hét lên.
"Vậy mà là Hắc Giao Vương!"
"Làm sao có thể như thế, hắn muốn độc chiếm cơ duyên sao?"
"Xem ra động phủ trên biển này không tầm thường, bằng không Hắc Giao Vương cũng sẽ không lựa chọn phong tỏa hải vực."
Một vài thế lực hội tụ chung quanh đều đang trao đổi.
Trong đó có một vài tu sĩ Nhân tộc sống trên đảo nhỏ cũng có sinh linh hải tộc.
Giờ phút này đều mang theo một sự không cam lòng.
Hắc Giao Vương là hải vực phụ cận, một vị bá chủ trong biển nổi danh.
Ở biển tinh thần Thái Cổ, chỉ có tu vi trên Đế cảnh mới có thể xưng bá một hải vực, trở thành vua hải vực.