Virtus's Reader

CHƯƠNG 3995:

Ít nhất thì hiện tại chưa có.

Đương nhiên là Nữ Hoàng Nhân Ngư cũng hiểu Quân Tiêu Dao nói mấy câu khách sáo thì thể diện của nàng.

"Đúng rồi, tiếp theo Quân công tử có dự định gì?" Nữ Hoàng Nhân Ngư hỏi.

Quân Tiêu Dao nói: "Ta vốn dự định vượt qua biển tinh thần Thái Cổ, nhưng bây giờ gặp phải mấy chuyện này."

"Khiến ta có chút hứng thú với Hải Uyên Lân tộc cùng với truyền thừa của Côn Bằng Nguyên Tổ."

Nữ Hoàng Nhân Ngư suy nghĩ một lúc rồi nói: "Nếu Quân công tử cảm thấy hứng thú với Hải Uyên Lân tộc."

"Không lâu sau chính là tiệc mừng thọ của lão Long Vương Hải Long Hoàng tộc, sao Quân công tử không đến đó xem xem?"

"Hải Long Hoàng tộc..."

Quân Tiêu Dao lộ ra suy tư.

Hiện giờ bố cục thế lực của Hải Uyên Lân tộc đại khái chính là Bắc Minh Hoàng tộc, Hải Long Hoàng tộc, Thương Hải Hoàng tộc tạo thế chân vạc.

"Lần này hai đại hoàng tộc đó cũng sẽ phái người đến tiệc mừng thọ của lão Long Vương." Nữ Hoàng Nhân Ngư nói.

Dù phía sau tam đại hoàng tộc có lục đục với nhau, tranh đấu gay gắt như thế nào.

Thì ít nhất bề ngoài vẫn phải lá mặt lá trái, ra vẻ đôi chút.

Nếu không, người đời đều biết nội bộ của Hải Uyên Lân tộc rời rạc, ảnh hưởng sẽ không tốt.

"Nếu đã như vậy thì phải đi xem xem."

Quân Tiêu Dao có Hoàng lệnh Thương Hải mà Khương Thái Lâm đưa cho, xem xem đến lúc đó có tác dụng hay không.

Nhưng Quân Tiêu Dao cũng chưa từng nghĩ đến sẽ dùng lệnh bài này tiến lại gần Thương Hải Hoàng tộc.

Một mình hắn cũng đủ chấn nhiếp!

Mười ngày nửa tháng sau, Quân Tiêu Dao cũng tạm thời ở lại mạch Nhân Ngư.

Bởi vì Nữ Hoàng Nhân Ngư có được sự dẫn dắt của Quân Tiêu Dao, cho nên sau đó nàng muốn bế quan, không đi tham gia tiệc mừng thọ.

Một thời gian sau, Quân Tiêu Dao cũng rời khỏi thành trì đáy biển của mạch Nhân Ngư.

Ngồi lên Hắc Giao Vương tiến đến Hải vực của Hải Long Hoàng tộc.

Toàn bộ biển tinh thần Thái Cổ vô cùng rộng lớn.

Mà khu vực trung tâm có quần đảo vờn quanh, dồi dào nhất, còn có mấy bảo địa hiếm thấy.

Được xưng là nội hải.

Tam đại hoàng tộc ở nơi trung tâm của Hải Uyên Lân tộc đều ở trong nội hải.

Thời gian gần đây, nội hải rộng lớn vô biển, vô cùng náo nhiệt.

Có phi chu, thuyền cổ, lâu thuyền tập trung đến từ các phương hướng.

Ngoại trừ những phương tiện giao thông bình thường này ra.

Còn có hải mã thú cưỡi của Hải tộc, các loại cự thú Thiên Hà Cổ Kình bơi đến đây.

Những thế lực này tất nhiên là đến vì tiệc mừng thọ của lão Long Vương. Hải Long Hoàng tộc là một trong tam đại hoàng mạch của Hải Uyên Lân tộc, hơn nữa còn là mạch cường thế cường thịnh nhất.

Cho nên tiệc mừng thọ của lão Long Vương, tất nhiên sẽ vô cùng náo nhiệt, không có thế lực nào ở biển tinh thần Thái Cổ dám không nể mặt.

Lúc này, trên biển xanh mờ mịt khói linh.

Một chiếc lâu thuyền vàng rực rỡ phá sóng ghé qua, dọc đường còn bắn lên sóng biển trăm trượng.

Ánh mắt của mấy thế lực xung quanh nghi ngờ nhìn qua.

Lúc nhìn thấy lâu thuyền vàng rực rỡ đến, đều lộ ra chút kính sợ, vội vàng tránh ra, tránh ra xa.

Bởi vì thế lực trên lâu thuyền này chính là Thương Hải Hoàng tộc, một trong tam đại hoàng mạch của Hải Uyên Lân tộc!

Lúc này, trên mũi lâu thuyền rộng rãi.

Có mấy bóng dáng đang tùy ý nói chuyện với nhau.

Chính là mấy nhân vật đến dự tiệc lần này của Thương Hải Hoàng tộc.

Thương Hải Hoàng tộc vốn là mạch Giao Nhân, cho nên cũng là hình người.

Chỉ là hơi khác so với Nhân tộc.

Ví dụ như ấn đường có mọc vảy, vành tai có vảy cá các thứ...

Vốn trên lâu thuyền của Thương Hải Hoàng tộc đều là người của bản tộc.

Nhưng trước boong thuyền lại có một nhóm nhỏ.

Có một bóng dáng hoàn toàn khác với bóng dáng khác, chính là Nhân tộc chính gốc.

Thân hình nam tử đó cân xứng, cao ngất, dung mạo thanh tú, thoạt nhìn rất trẻ tuổi.

Trên mặt luôn mang theo nụ cười lạnh nhạt khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.

Rõ ràng là rau hẹ già... Không đúng, là người quen cũ, Diệp Vũ!

Lúc này, trên mặt Diệp Vũ mang theo cười nhạt, đang nói chuyện với một thiếu nữ thoạt nhìn mười sáu tuổi.

Trên vầng trán trắng muốt của thiếu nữ có mọc vảy đủ màu sắc, cơ thể lưu chuyển ánh sáng, nhìn qua có mấy phần động lòng người.

Nhưng tuổi thật của nàng rõ ràng không thể trẻ như bề ngoài.

"Vẫn là cảm ơn Diệp Vũ đại ca, nếu không phải ngươi, có thể bây giờ Lộ Nhi vẫn bị nhốt ở bên trong thận cảnh."

Thiếu nữ tên là Thương Lộ Nhi, chính là tiểu công chúa bên trong mạch Thương Hải Hoàng tộc.

Diệp Vũ xua tay nói: "Lộ Nhi cô nương không cần cảm ơn, thật ra cũng là trùng hợp."

Tuy nói như vậy, nhưng trong mắt Diệp Vũ cũng lộ ra ý cười.

Trước đó, sau khi có được tin tức liên quan đến biển tinh thần Thái Cổ trong xương cốt tổ tiên Địa Môn.

Diệp Vũ cũng không do dự, trực tiếp tạm biệt học phủ Thánh Huyền, đi đến biển tinh thần Thái Cổ.

Bên trong rõ ràng có rất nhiều phức tạp.

Nhưng dựa vào năng lực của Diệp Vũ cộng thêm Tạo Hóa Thiên Môn Khí Linh, cũng không có nguy hiểm gì.

Mà sau khi đi qua cổ trận truyền tống, đến khu vực biển tinh thần Thái Cổ.

Diệp Vũ phát hiện hắn đã truyền tống vào trong thận cảnh.

Gọi là thận cảnh, là một loại sinh linh như hàu tên thận sinh ra.

Tất nhiên cũng có tồn tại này ở biển tinh thần Thái Cổ.

Mấy thận cảnh, thậm chí mạnh đến mức có thể vây chết nhân vật Đế cảnh ở.

Mà đây cũng là bên trong thận cảnh.

Hắn bất ngờ gặp được một đoàn người cũng rơi vào thận cảnh.

Chính là đám người Thương Lộ Nhi.

Sau khi hiểu rõ bối cảnh của đám người Thương Lộ Nhi.

Trong lòng Diệp Vũ có suy nghĩ.

Chỉ dựa vào một mình hắn, muốn tìm thấy manh mối của bí tàng Địa Môn trong biển tinh thần Thái Cổ rõ ràng như mò kim đáy biển.

Nhưng nếu mượn thế lực của Thương Hải Hoàng tộc, có lẽ có thể làm được.

Đương nhiên, Diệp Vũ sẽ không ngốc đến mức để lộ tin tức của bí tàng ra ngoài.

Hắn chỉ muốn mượn thế lực của Thương Hải Hoàng tộc mà thôi.

Sau đó, Diệp Vũ dựa vào nguyên thuật mạch Địa sư tập luyện được trong di cốt tổ tiên Địa Môn, phá được thận cảnh đó.

Điều này khiến cho Thương Lộ Nhi kinh ngạc tán thưởng không ngớt.

Sau đó kết bạn với nhau.

Vừa hay Thương Lộ Nhi muốn tới tham gia tiệc mừng thọ của lão Long vương, tiện thể dẫn theo Diệp Vũ đi cùng.

"Diệp Vũ đại ca, nói thật, ngươi là Nguyên sư đúng không?" Đồng tử của Thương Lộ Nhi trong suốt.

Nếu là Nguyên sư bình thường, vậy không tính là gì.

Nhưng nhìn Diệp Vũ, cho người ta cảm giác không tầm thường.

"Chẳng qua là học được ít trò mèo mà thôi, không xem là gì cả." Diệp Vũ vẫn khiêm tốn như vậy.

"Thận cảnh đó là nơi Đế cảnh bình thường đều khó trực tiếp phá được, nhưng Diệp Vũ đại ca lại làm được."

Thương Lộ Nhi không tin lời nói của Diệp Vũ.

Diệp Vũ chỉ cười, không nói thêm gì.

Phải duy trì cảm giác thần bí ở trước mặt nữ tử mới giữ được sự hấp dẫn.

Mà thái độ của Diệp Vũ quả thật khiến trong lòng của Thương Lộ Nhi dâng lên sự tò mò.

Ở trong mắt nàng, Diệp Vũ đã trở thành Nguyên sư chưa rõ lai lịch, thủ đoạn bất phàm.

Không thể không nói, được đám người Thương Lộ Nhi tôn sùng là cao nhân, dùng lễ đối đãi.

Cảm giác này quả thật không tệ lắm.

Giống như kêu Diệp Vũ tìm về cảm giác ưu việt từng là người xuất chúng nhất của Huyền Cơ Tinh.

Hắn không nhịn được nghĩ tới Quân Tiêu Dao.

Phát hiện chỉ cần không nhìn thấy người này sẽ thật sự thoải mái.

Diệp Vũ cảm thấy ắt hẳn Quân Tiêu Dao còn đang ở tiên triều Thiên Dụ, yên tâm làm Tiêu Dao vương nhỉ.

Mà hắn luôn cố gắng tu luyện, đang tiến bộ.

Diệp Vũ nghĩ rằng cho dù hiện tại hắn chênh lệch rất lớn với Quân Tiêu Dao.

Nhưng chỉ cần hắn tiếp tục phát triển như vậy.

Sớm hay muộn cũng có một ngày, không nói đánh bại Quân Tiêu Dao.

Ít nhất có tự tin đứng trước mặt hắn, không chút luống cuống. ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!