Virtus's Reader

CHƯƠNG 3997:

Trên đường xá Long Cung đáy biển phồn hoa.

Diệp Vũ đang cùng đám người Thương Lộ Nhi của Thương Hải Hoàng Tộc tầm bảo sửa mái nhà dột.

Thân là Long Cung của Hải Long Hoàng Tộc, đương nhiên là vô cùng náo nhiệt, có rất nhiều quầy hàng, hiệu cầm đồ, bán đấu giá v. v...

Lúc này Diệp Vũ cũng cướp đoạt một phen.

Điều này càng khiến cho Thương Lộ Nhi nhìn với cặp mắt khác xưa, trong đôi mắt đẹp không nhịn được hiện lên sự rực rỡ nhè nhẹ.

Lai lịch của hắn thần bí lại có rất nhiều thủ đoạn, mặc dù tướng mạo không nói tuyệt thế tuấn mỹ cỡ nào nhưng cũng thanh tú.

Lại cứu nàng trong ảo cảnh.

Nếu nói Thương Lộ Nhi không có một chút hảo cảm đối với Diệp Vũ, vậy cũng không có khả năng.

Nhưng mà, lúc này.

Âm thanh của Tạo Hóa Thiên Môn Khí Linh trong đầu Diệp Vũ vang lên.

"Không ổn, Diệp Vũ..."

"Làm sao vậy?"

Diệp Vũ thầm nghĩ trong lòng.

Sau đó, tầm mắt của hắn theo bản năng xẹt qua nơi nào đó, đột nhiên ngưng lại trong nháy mắt!

Đồng tử trong mắt hơi co rụt lại giống như gặp được rất khủng bố.

"Hắn... Làm sao hắn..."

Hô hấp của Diệp Vũ ngừng một chút!

"Ừm? Diệp Vũ đại ca, làm sao vậy?"

Thương Lộ Nhi bên cạnh nhìn thấy trên mặt Diệp Vũ lộ ra thần sắc dị thường, không khỏi hỏi.

Sau đó, nàng theo tầm mắt của Diệp Vũ nhìn lại, ánh mắt cũng dừng lại!

Bên kia đường phố phồn hoa.

Bóng dáng áo trắng tuyệt trần khoan thai đến, dẫn tới rất nhiều sinh linh chung quanh liên tiếp ghé mắt.

Khí chất đó giống như trích tiên giáng xuống phàm trần.

Chính là Quân Tiêu Dao.

Ở bên cạnh hắn còn có hai người.

Một người đương nhiên là Tang Du.

Người còn lại là hình người do Hắc Giao Vương hóa thành, là một đại hán thân mặc hắc giáp, cả người phủ kín vảy đen, mặt mang theo hung lệ.

Tạm thời không nói đến khí tức sâu thẳm của Quân Tiêu Dao cỡ nào.

Chỉ là một cường giả Đế cảnh bên cạnh hắn đã đủ để cho rất nhiều sinh linh ở đây ghé mắt.

Phải biết rằng, cường giả Đế cảnh là thân phận gì.

Cho dù trong Hải Uyên Lân tộc cường thịnh nhất ở biển tinh thần Thái Cổ, địa vị cũng khác biệt.

Kết quả lại đi theo bên cạnh Quân Tiêu Dao giống như người hầu.

Ánh mắt của Thương Lộ Nhi nhìn hơi ngẩn ngơ.

Vị công tử áo trắng kia là tuyệt thế mà cả đời nàng gặp được.

Quả thực có loại kinh diễm.

Mà giây tiếp theo, hô hấp của Thương Lộ Nhi đột nhiên dừng một chút.

Bởi vì ánh mắt của vị công tử áo trắng kia đúng là nhìn về phía bên nàng.

Sau đó, đi tới chỗ nàng.

Trái tim Thương Lộ Nhi nhất thời hỗn loạn.

"Tại sao hắn nhìn ta?"

"Tại sao hắn đi tới?"

"Chẳng lẽ là muốn làm quen ta sao?"

Thương Lộ Nhi sinh ra ảo giác nhân sinh.

Nàng không chút chú ý tới sắc mặt Diệp Vũ bên cạnh nàng trở nên cứng ngắc, nổi thêm chút màu xanh.

"Diệp công tử, thật đúng là may mắn, chúng ta lại gặp mặt rồi." Quân Tiêu Dao lạnh nhạt nói.

"Ngươi... Ngươi cũng ở biển tinh thần Thái Cổ..." Giọng nói của Diệp Vũ hơi bị ngưng trệ, trên mặt không biết nên hiện ra biểu cảm gì.

Lúc này Thương Lộ Nhi mới hoàn hồn.

Thì ra Quân Tiêu Dao không phải muốn làm quen nàng.

Mà tựa hồ là quen Diệp Vũ.

"Sao vậy... rất bất ngờ?" Ánh mắt Quân Tiêu Dao đánh giá Diệp Vũ.

"Đương nhiên không có." Trong lòng Diệp Vũ đang bồn chồn, ở ngoài mặt cũng cố gắng hết sức bình tĩnh.

Cũng may tâm tính của hắn trầm ổn kín đáo, cũng am hiểu khống chế cảm xúc.

Nếu là lúc này, ở trước mặt Quân Tiêu Dao lộ ra cái gì khác thường.

Khó tránh khỏi sẽ bị hắn đoán được bản thân đến biển tinh thần Thái Cổ là có mục đích gì.

"Ta nhớ rõ trước kia có vẻ như ngươi ở học phủ Thánh Huyền, sao bỗng nhiên rời đi, tới biển tinh thần Thái Cổ rồi?"

Trên mặt Quân Tiêu Dao mang theo một ý cười nhàn nhạt, tựa hồ là thuận miệng hỏi.

Nhưng mà trong lòng Diệp Vũ lại lộp bộp một cái.

Cứ cảm giác Quân Tiêu Dao giống như mặt người dạ thú, bất an hảo tâm.

Hắn luôn chú ý tin tức của Quân Tiêu Dao.

Thế lực như Tiên triều Đại Diễn, Lam Ma tộc đều xem như bị Quân Tiêu Dao hung hăng tính kế một phen, nguyên khí đại thương.

Quân Tiêu Dao cũng không như bề ngoài của hắn siêu nhiên xuất trần.

Tâm tính lòng dạ sâu như biển.

Nghĩ vậy, Diệp Vũ cũng trả lời.

"Không có gì, chẳng qua là trời sinh tính thích mạo hiểm thôi, cứ ở mãi một chỗ cũng thực sự không thú vị gì."

"Huống hồ, ta thích câu cá, nghe nói sự rộng lớn của biển tinh thần Thái Cổ nên đến đây."

Diệp Vũ cũng có vài phần tự tin, giờ phút này biểu cảm trên mặt bình tĩnh.

Hắn biết chỉ cần đừng lộ ra dấu vết và chi tiết gì ở trước mặt Quân Tiêu Dao, hắn sẽ tạm thời không có nguy hiểm gì.

Dù sao hắn còn quen biết với Tô Cẩm Lý.

Chỉ dựa vào một tầng quan hệ này, Quân Tiêu Dao cũng không đến mức vô duyên vô cớ ra tay với hắn.

Quân Tiêu Dao nghe vậy, trên mặt lộ ra một nụ cười khẽ.

"Phải không, câu cá cũng là một thú vui nhàn nhã."

"Nhưng mà, cũng không phải là cá gì cũng có thể câu, nói không chừng còn có thể bị kéo xuống nước."

Giọng điệu Quân Tiêu Dao tùy ý nhưng lại giống như có chút thâm ý.

Biểu cảm Diệp Vũ không thay đổi, trong lòng dừng một chút.

Hay là Quân Tiêu Dao đã nhận ra cái gì?

"Được thôi, cứ như vậy đi."

Quân Tiêu Dao cũng mang theo Tang Du, Hắc Giao Vương rời đi.

Thẳng đến sau khi đám người Quân Tiêu Dao đi xa.

Thương Lộ Nhi mới nhỏ giọng dò hỏi: "Diệp Vũ đại ca, xin hỏi vị công tử kia là ai, các ngươi quen sao?"

Thương Lộ Nhi chớp mắt, làm như có chút tò mò.

"Không thế nào quen." Diệp Vũ tùy ý lấy lệ nói.

Nhìn ánh mắt tò mò của Thương Lộ Nhi, hắn cũng không muốn nói cho Thương Lộ Nhi biết lai lịch thân phận của Quân Tiêu Dao.

"Phải không?"

Đáy mắt Thương Lộ Nhi làm như hiện lên một tia thất vọng.

Nói thật, trước đó Thương Lộ Nhi gặp gỡ Diệp Vũ, thực sự vài phần ý tứ gặp chân mệnh thiên tử.

Dù sao thủ đoạn của Diệp Vũ không tầm thường, cảnh giới cũng không yếu, hơn nữa còn là Nguyên sư, còn đã cứu tính mạng của nàng.

Trong lòng Thương Lộ Nhi cũng khó tránh sẽ sinh ra một tia hảo cảm.

Nhưng mà hiện tại, sau khi liếc mắt nhìn thấy Quân Tiêu Dao.

Cảm giác kinh diễm đó quả thực khó có thể hình dung.

Trước đó Thương Lộ Nhi còn cảm thấy Diệp Vũ mi thanh mục tú.

Nhưng ở trước thần nhan tuyệt thế của Quân Tiêu Dao.

Ngay cả mi thanh mục tú cũng trở thành từ mang nghĩa xấu.

Diệp Vũ đương nhiên cũng chú ý tới ánh mắt của Thương Lộ Nhi biến hóa vi diệu, khóe mắt không nhịn được hơi kéo.

Quân Tiêu Dao là mị ma gì sao?

Làm sao chỉ cần là nữ đều có thể bị hắn mị hoặc?

Ngay cả Thương Lộ Nhi chỉ mới nhìn thấy hắn cũng có chút tâm tinh lay động.

Hiện tại hắn xem như hiểu được, tại sao Tô Cẩm Lý và Quân Tiêu Dao quan hệ tốt như vậy.

Tô Cẩm Lý chính là nhan cẩu!

Hắn chỉ hy vọng bạn học cũ này, ngày sau đừng chìm đắm quá sâu.

Bên kia.

Quân Tiêu Dao âm thầm suy tư.

Hắn biết rõ chiêu trò.

Biết đứa con khí vận đổi địa bàn, tuyệt đối không phải đơn thuần phấn khích đến, mà là có mục đích.

Điều này làm cho Quân Tiêu Dao nghĩ tới trước đó, Diệp Vũ đoạt được khối Thanh Đồng La Bàn kia.

Nhưng mà ở chiến trường Đế Vẫn, có vẻ Diệp Vũ thông qua Thanh Đồng La Bàn, tìm được di tàng tổ tiên Địa môn kia.

"Xem ra, cá lớn thật sự có lẽ là bí tàng Địa Môn một trong mười ba bí tàng trong lời đồn."

"Diệp Vũ tới đây, chẳng lẽ là bởi vì bí tàng Địa Môn ở trong biển tinh thần Thái Cổ?"

Tuy Quân Tiêu Dao có suy đoán nhưng mà không thể xác định.

Nhưng mà cho dù như thế nào, Diệp Vũ xác định làm chuột tầm bảo rồi.

Quân Tiêu Dao tuyệt đối sẽ không bỏ qua bảo khố cấp bậc mười ba bí tàng.

Mặt khác, Quân Tiêu Dao nhìn ra người bên cạnh Diệp Vũ cũng không bình thường, là mạch Giao Nhân.

Không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là người của Thương Hải Hoàng Tộc.

Nhưng mà nghĩ đến thân phận đứa con thiên mệnh của Diệp Vũ, kết bạn với quý nhân hình như cũng ở trong tình lý.

Tuy Quân Tiêu Dao có hoàng lệnh Thương Hải của Thương Hải Hoàng Tộc nhưng không có ý tứ chủ động đi bắt chuyện kết giao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!