"Hắn tu luyện cái gì?" Diệp Vũ hỏi ở trong lòng.
"Ngươi đừng vội, đợi ngươi phát triển, còn có hy vọng đuổi kịp." Tạo Hóa Thiên Môn Khí Linh nói sang chuyện khác.
Diệp Vũ nghe xong, không chút vui vẻ nào cả.
Ngay cả Tạo Hóa Thiên Môn Khí Linh cũng chỉ nói là có hy vọng, không cách nào chắc chắn trăm phần trăm.
Đủ để thấy Quân Tiêu Dao là tồn tại vượt qua lẽ thường, vượt qua người thường như thế nào.
Còn phía bên Hải Long Hoàng tộc, một đám tộc nhân càng choáng váng.
Vẻ mặt mang theo khiếp sợ, kinh ngạc lẫn lộn với nhau, có mấy phần mắc cười.
Chỉ sợ bọn họ cũng không thể đoán được điều này.
Thật sự có người có thể dựa vào thân thể, nhấc Lạc Tinh thần thiết nặng như vậy lên à.
Quân Tiêu Dao không nói nhiều lời, hắn trực tiếp thu hồi Lạc Tinh thần thiết.
Phía bên Hải Long Hoàng tộc, Long Ấp trưởng lão bị nhổ sừng không nhịn được nói.
"Ngươi muốn làm gì, đây là chí bảo của Hải Long Hoàng tộc ta đó!"
Quân Tiêu Dao không thèm để ý, thu hồi Lạc Tinh thần thiết lại, sau đó mới ung dung nói.
"Hôm nay Hải Long Hoàng tộc các ngươi đủ mất mặt rồi."
"Lẽ nào còn muốn thêm cái nói không giữ lời à?"
Nghe thấy lời nói của Quân Tiêu Dao.
Thế lực khắp nơi ở đây cũng âm thầm gật đầu.
Không sai, nếu Hải Long Hoàng tộc đã nói lời này.
Vậy tất nhiên là phải tuân thủ lời hứa rồi.
Quân Tiêu Dao đơn thuần dùng sức mạnh thân thể rút Lạc Tinh thần thiết lên, hơn nữa không dùng bất cứ sức mạnh nào khác.
Tất nhiên có thể mang nó đi rồi.
"Huống hồ..."
Quân Tiêu Dao dừng lại, mới thản nhiên nói: "Thật ra ta đã rất khoan dung với Hải Long Hoàng tộc các ngươi."
"Dù sao các ngươi còn hứa hẹn, nếu ai có thể rút được Lạc Tinh thần thiết thì sẽ tặng minh châu trong tộc ra để liên hôn."
"Ta vẫn chưa tính toán chuyện này với các ngươi, lẽ nào không phải là Quân mỗ nhân từ à?"
Lời này của Quân Tiêu Dao khiến sinh linh tu sĩ các phương ở nơi này đều lộ ra vẻ cổ quái.
Sao cảm giác lời nói của Quân Tiêu Dao giống như hắn là một người hiền lành, đang bố thí cho Hải Long Hoàng tộc vậy?
Đám người của Hải Long Hoàng tộc nghe đến đây, suýt chút nữa thì hộc máu!
Quân Tiêu Dao trong mắt bọn họ quả thật là được tiện nghi còn khoe mẽ.
Đừng nói là những tộc nhân đó.
Cho dù là tộc trưởng Hải Long, thân thể Đế cũng khẽ run bởi vì tức giận.
Đã lâu, ông không có thất thố như vậy.
Cho dù với tâm tính của lão Long Vương thì trong mắt cũng giống như ngưng tụ hàn băng vạn cổ.
Quân Tiêu Dao kiêu ngạo khiến tâm cảnh trong lòng ông nhấc lên gợn sóng.
Mà chỉ có Vũ Hạm công chúa nghe thấy lời này, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ khác thường.
Nàng vốn không phẫn nộ như tộc nhân khác.
Nhìn dáng người của Quân Tiêu Dao, trong mắt lóe lên vẻ tiếc nuối mờ mịt.
Dù dùng ánh mắt hà khắc xoi mói của nàng để cư xử.
Đến hiện tại, Quân Tiêu Dao tuyệt đối là tồn tại hoàn mỹ không tìm ra được chút khuyết điểm nào.
Nếu trong tộc bảo nàng liên hôn với nam tử này.
Chỉ sợ Vũ Hạm công chúa sẽ vui vẻ chấp nhận.
Đáng tiếc, hiện tại Quân Tiêu Dao và Hải Long Hoàng tộc hoàn toàn ở lập trường đối địch.
Nói cách khác, nàng sợ thật sự sẽ rung động.
Hơn nữa bỏ qua giá trị nhan sắc của Quân Tiêu Dao.
Với thân phận địa vị của hắn, còn có thực lực cảnh giới thể hiện ra, tuyệt đối sẽ không yếu hơn đại nhân của Thủy Tổ Long tộc.
"Đáng tiếc..."
Vũ Hạm công chúa thầm nói, cảm giác rất tiếc nuối.
Quân Tiêu Dao lấy Lạc Tinh thần thiết đi.
Được xem là lại bạo kích Hải Long Hoàng tộc.
Vả mặt thì thôi đi.
Lại tiện tay mang chí bảo của Hải Long Hoàng tộc bọn họ đi.
Đây quả thật là giết người lại tru tâm.
Nhưng hết lần này đến lần khác bọn họ vẫn không cách nào ngăn cản được, bởi vì Quân Tiêu Dao quả thật là làm theo quy củ.
Nếu bọn họ ngăn cản, vậy thì thật sự là không cần mặt mũi nữa.
Quân Tiêu Dao và rời đi với đám người Bắc Minh Tuyên, Bắc Minh Tuyết.
Long Nữ Hải Nhược cũng đi theo bên cạnh Quân Tiêu Dao.
"Hải Nhược, ngươi..."
Phía bên Tinh Thần Long tộc có trưởng lão nhìn đến đây, chần chờ mở miệng.
Lần này Tinh Thần Long tộc bọn họ đến đây vốn muốn để Hải Nhược đi gặp đại nhân đó.
Kết quả bây giờ thì hay rồi.
Sứ giả Long tộc bị giết.
Hải Nhược còn đi theo Quân Tiêu Dao.
"Ta nghĩ nên đi theo bên cạnh công tử trước." Hải Nhược chỉ thản nhiên nói một câu.
Hiện tại xem như nàng đã nhìn ra.
Tinh Thần Long tộc chỉ xem nàng là công cụ.
Mặc dù hy sinh cuộc đời của nàng cũng không sao cả.
Chỉ cần Tinh Thần Long tộc có thể quật khởi thì hy sinh bất cứ giá nào đều được.
Nhưng đây không phải là điều Hải Nhược mong muốn.
Trưởng lão của Tinh Thần Long tộc vẫn muốn nói gì đó.
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao lại thản nhiên nhìn sang.
Tuy bên trong không có bất kỳ cảm xúc nào.
Nhưng lại khiến trái tim của trưởng lão Tinh Thần Long tộc cứng lên, có cảm giác không thở nổi.
Từ biểu hiện hôm nay của Quân Tiêu Dao có thể nhìn ra hắn thật sự là người không sợ trời không sợ đất.
Trêu chọc hắn, chỉ sợ kết cục sẽ không tốt cho lắm.
Trưởng lão của Tinh Thần Long tộc không dám nhiều lời.
Long Nữ Hải Nhược cũng đi theo Quân Tiêu Dao.
Mà bọn họ rời đi.
Toàn bộ tiệc mừng thọ cũng yên tĩnh trở lại.
Sinh linh thế lực các phương ở nơi này nhìn lấy nhau, đều lặng lẽ không nói gì, không biết nên nói cái gì cho phải.
Chỉ sợ mọi người đều không ngờ, hôm nay đến tham gia tiệc mừng thọ lại gặp được cảnh tượng đặc sắc như vậy.
Trên đài, lão Long Vương không có biểu cảm, nhìn thoáng qua chuông mà Quân Tiêu Dao tặng.
Chuông đó chôn vùi, hóa thành tro bụi một cách im hơi lặng tiếng ở trong mắt của lão Long Vương.
"Lão tổ..."
Bên cạnh, rất nhiều trưởng lão, nhân vật cao tầng của Hải Long Hoàng tộc đều hiện lên oán giận trên mặt.
Ánh mắt của lão Long Vương cũng thâm thúy, nói: "Không vội, báo chuyện này cho phía bên Thủy Tổ Long tộc là được."
Nếu Hải Long Hoàng tộc bọn họ va chạm với tiên triều Thiên Dụ thì khó tránh khỏi phải bỏ ra cái giá lớn.
Chi bằng để phía bên Thủy Tổ Long tộc xử lý.
"Trêu chọc Thủy Tổ Long tộc, cho dù hắn là Tiêu Dao Vương của tiên triều Thiên Dụ, cũng đừng hòng chỉ lo thân mình." Tộc trưởng Hải Long lạnh giọng nói.
Bọn họ ngồi xem kết cục của Quân Tiêu Dao.
Hôm nay, Hải Long Hoàng tộc được xem là rất mất mặt.
Cho nên tiệc mừng thọ, tất nhiên cũng không cách nào tiếp tục tiến hành.
Sau một phen xua đuổi, thế lực khắp nơi cũng đều cáo từ.
Trên đường rời đi.
Trên lâu thuyền của Thương Hải Hoàng tộc.
"Diệp Vũ đại ca, công tử trước đó, cũng chính là Tiêu Dao Vương của tiên triều Thiên Dụ chào hỏi ngươi, ngươi quen biết với hắn à?"
Thương Lộ Nhi hỏi.
Biểu cảm của Diệp Vũ cứng đờ, nói qua loa: "Ta và hắn không thân cho lắm."
"Vậy có lẽ ngươi biết hắn là Tiêu Dao Vương của tiên triều Thiên Dụ."
"Khi đó ta hỏi ngươi hắn là ai, nhưng ngươi không nói." Thương Lộ Nhi nói.
Chẳng biết tại sao, nàng cảm thấy trong lòng hơi khó chịu.
Diệp Vũ biết rất rõ thân phận của Quân Tiêu Dao.
Nếu như lúc đó để lộ ra, có lẽ Thương Hải Hoàng tộc bọn họ còn có thể chuẩn bị sớm, cân nhắc tình hình.
Sẽ không xảy ra cục diện như trước mắt.
Thương Hải Hoàng tộc và tiên triều Thiên Dụ vốn có quan hệ tốt.
Nhưng sau khi trải qua chuyện này, sợ là sẽ xảy ra vết rạn.
Thương Lộ Nhi mơ hồ có cảm giác hình như Thương Hải Hoàng tộc bọn họ đã làm ra quyết định cực kỳ sai lầm.