Cả thân thể giống như một cái lò lửa lớn, vô cùng hừng hực.
Nhưng mà làm cho Quân Tiêu Dao bất ngờ chính là.
Sợi tơ màu đen kia bền chắc ngoài ý muốn.
Có thể nói, đừng nói là Đại Đế bình thường, ngay cả Cự Đầu trong Đế cũng không giãy thoát được.
Cho nên, mặc dù là Cự Đầu của Bắc Minh Hoàng Tộc ra tay cũng không cách nào xé rách tấm lưới này.
Nếu là những người khác bị thuyền U Linh bắt, tất nhiên vô cùng tuyệt vọng.
Bởi vì đây là truyền thuyết cấm kỵ mà bọn họ nghe từ nhỏ đến lớn, không ai có thể thoát khỏi trói buộc của thuyền U Linh.
Nhưng sắc mặt Quân Tiêu Dao bình tĩnh đang suy tư, phân tích.
Cả thân thể hắn cũng bị sợi tơ màu đen bao bọc, rơi xuống thuyền U Linh.
Mà dường như là bởi vì bắt được con mồi.
Thuyền U Linh cũng lần thứ hai đi xa, biến mất trong sương mù.
Bởi vì duyên cớ thuyền U Linh, những hải ma và hải yêu cũng chạy trốn mỗi người một nơi.
Ở đây nhất thời yên tĩnh lại.
"Quân công tử..."
Một âm thanh vang lên.
Đó là dung nhan như tuyết xây bằng ngọc của Bắc Minh Tuyết mang theo vẻ lo lắng.
Rất khó tưởng tượng, vị mỹ nhân nổi danh lạnh lùng ở biển tinh thần Thái Cổ này có thể lộ ra vẻ mặt như vậy.
Nàng biết Quân Tiêu Dao là bởi vì cứu nàng, cuối cùng mới có thể bị thuyền U Linh hút đi.
"Tuyết Nhi..."
Bóng dáng Bắc Minh Tuyên xuất hiện, ông cũng không biết nên nói cái gì cuối cùng thở dài.
Ông biết thủ đoạn thực lực của Quân Tiêu Dao sâu không lường được.
Nhưng truyền thuyết của thuyền U Linh cũng quả thật không phải giả.
Ngay cả Bắc Minh Tuyên cũng không thể xác định, Quân Tiêu Dao có thể bình yên vô sự hay không.
"Vị Tiêu Dao vương kia cứ như vậy chết sao, cũng là chết oan uổng."
Bên phía Hải Long Hoàng Tộc, Long Nguyên Câu tay cầm Thiên Qua màu vàng, trên mặt lộ ra một tia cười khẩy.
Mới vừa rồi, thủ đoạn của Quân Tiêu Dao quả thật là trấn áp hắn, khiến hắn cũng vô cùng kiêng kị.
Nhưng mà hiện tại thì sao?
Chẳng qua một lát mà thôi, vị Tiêu Dao vương kia đã bị thuyền U Linh hút đi.
Thuyền U Linh kia quá mức quỷ dị, cho dù cường giả tu vi Đế Cảnh, cũng phải chết không thể nghi ngờ, thập tử vô sinh.
Sự lên xuống của nhân sinh có đôi khi ngay trong nháy mắt.
Sắc mặt Thương Vũ San của Thương Hải Hoàng Tộc có chút sững sờ.
Không biết tại sao, đáy lòng của nàng đúng là lờ mờ thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Giống như tồn tại của Quân Tiêu Dao đại biểu lựa chọn của Thương Hải Hoàng Tộc bọn họ là sai lầm.
"Haiz, rất đáng tiếc..."
Ngược lại Thương Lộ Nhi rất đơn thuần, chỉ cảm thấy trên đời này thiếu đi một vị trai đẹp.
Diệp Vũ thì khẽ nhíu mày: "Hắn thật sự cứ như vậy chết đi?"
Không biết tại sao hắn cảm thấy cảm giác này có chút không quá chân thật.
"Diệp Vũ vẫn đừng nên xem nhẹ, người nọ không đơn giản."
Âm thanh Tạo Hóa Thiên Môn Khí Linh trong đầu vang lên.
Lúc ban đầu cũng là nó nhắc nhở Diệp Vũ, con người Quân Tiêu Dao này giấu rất sâu.
"Ừm, cho dù như thế nào, ít nhất trước mắt không có Quân Tiêu Dao tham gia, ta có thể yên tâm đi tìm bí tàng." Diệp Vũ thầm nghĩ trong lòng.
Hắn cảm thấy có lẽ bản thân thật sự là đứa con thiên mệnh.
Ngay cả ông trời cũng đang trợ giúp hắn, tạm thời giải quyết tai hoạ ngầm Quân Tiêu Dao này.
"Phụ thân, chẳng lẽ Quân công tử hắn..."
Hàm răng của Bắc Minh Tuyết khẽ cắn môi, nàng có chút tự trách.
Quân Tiêu Dao đều là vì cứu nàng mới...
"Cát nhân tự có thiên tướng, ta tin tưởng với năng lực của Quân công tử, có lẽ hắn có thể phá vỡ này truyền thuyết." Bắc Minh Tuyên an ủi nói.
Nhưng trước mắt, ông cũng chỉ có thể an ủi như thế.
Bởi vì cho dù là Bắc Minh Tuyết hay là ông, thậm chí là Cự Đầu đế trong Bắc Minh Hoàng Tộc ra tay cũng không thể cứu Quân Tiêu Dao từ trong thuyền U Linh trở về.
Thuyền U Linh xuất hiện, gián tiếp giải vây thay mọi người.
Những hải ma và hải yêu đều thối lui.
Mà các thế lực đều nhân cơ hội này tiếp tục xâm nhập.
Bắc Minh Tuyết có chút thất thần hoảng hốt.
Lần này đi theo Quân Tiêu Dao đến chỉ có Tang Du.
Đám người Hải Nhược và Hắc Giao Vương tạm thời đợi ở bên phía Bắc Minh Hoàng Tộc.
Bắc Minh Tuyết nhìn thấy trên mặt Tang Du vậy mà không lộ ra chút vẻ lo lắng.
"Ngươi không lo lắng sao?" Bắc Minh Tuyết hỏi.
Tang Du lắc đầu rồi sau đó chắc chắn nói: "Tang Du biết năng lực của công tử."
"Thiên hạ này không có chuyện gì có thể làm khó công tử, công tử nhất định sẽ trở về tìm chúng ta."
Tang Du ở bên cạnh Quân Tiêu Dao thời gian không ngắn.
Nàng cảm nhận sâu sắc đối với thực lực và thủ đoạn của Quân Tiêu Dao.
Hình như cho dù đối mặt với bất kì chuyện gì, sắc mặt của Quân Tiêu Dao cũng sẽ không có biến hóa quá lớn.
Trước sau là một dáng vẻ vân đạm phong khinh.
Tang Du không tin một con thuyền U Linh tầm thường có thể làm cho công tử nhà nàng chiết kích trầm sa.
"Phải không..."
Nghe thấy lời nói của Tang Du, Bắc Minh Tuyết cũng yên tâm một chút.
Tuy rằng trong lòng vẫn có lo lắng và áy náy, nhưng cũng sinh ra một chút hy vọng.
Có lẽ Quân Tiêu Dao thật sự có thể sáng tạo kỳ tích.
Mà các thế lực khác như Hải Long Hoàng Tộc, Thương Hải Hoàng Tộc, hiển nhiên sẽ không cho rằng Quân Tiêu Dao còn có đường sống.
Kế tiếp, bọn họ cũng tiếp tục xâm nhập.
Mà bên kia.
Trong không gian mông lung của sương mù.
Quân Tiêu Dao tạo ra vòng Thần miễn dịch pháp lực, khí tức bừng bừng phấn chấn, lực pháp tắc mênh mông như đại dương dâng lên cùng với ánh sáng Đế Đạo lóng lánh.
Sợi tơ màu đen kia tạm thời bị hắn đẩy lui.