CHƯƠNG 4685: PHIỀN NÃO CỦA CON MÈO LỚN ĐẾ ĐÔ!
Bản gốc [PlayerUnknown’s Battlegrounds] thực sự rất nổi tiếng, [PlayerUnknown’s Battlegrounds] đã từng nổi tiếng đến mức ngành công nghiệp nghĩ rằng đây là trò chơi tiếp theo để thay thế LOL.
Tuy nhiên, sự nổi tiếng đó rất ngắn ngủi!
Sau khi [PlayerUnknown’s Battlegrounds] trở nên phổ biến, nó đã bị phần mềm gian lận xâm chiếm, khiến cho môi trường trò chơi trở nên tệ đi rất nhanh, nhiều kiểu gian lận khiến trải nghiệm trò chơi của người chơi trở nên vô cùng tồi tệ.
Điều quan trọng hơn là nhà phát hành [PlayerUnknown’s Battlegrounds] không có động thái gì, mặc dù nhà phát hành [PlayerUnknown’s Battlegrounds] cũng cấm các tài khoản gian lận, nhưng tốc độ cấm quá chậm và sau khi tài khoản bị cấm, hơn nữa sau khi bị cấm tài khoản, chỉ cần mua một tài khoản mới là có thể tiếp tục sử dụng lại chương trình gian lận trước đó.
Nói một cách đơn giản, [PlayerUnknown’s Battlegrounds] cấm các tài khoản gian lận, không cấm các chương trình gian lận.
Loại hành vi này khiến người chơi bình thường vô cùng căm hận, bởi vì nhà điều hành trò chơi chỉ muốn bán thêm tài khoản, cho nên mới hy sinh trải nghiệm trò chơi của người chơi bình thường. Chính vì điều này mà [PlayerUnknown’s Battlegrounds] nhanh chóng hạ nhiệt, từ một trò chơi phổ biến ở cấp độ hiện tượng được kỳ vọng sẽ thay thế LOL trở thành một trò chơi không mấy nổi tiếng.
Mặc dù các trò chơi tựa như sinh tồn vẫn đang xuất hiện không ngừng, nhưng do chuỗi gian lận công nghiệp đã thuần thục và các chương trình trí tuệ nhân tạo AI mạnh mẽ, miễn là một trò chơi sinh tồn xuất hiện trên thị trường, thông thường nó sẽ biến mất sau sáu giờ xuất hiện. Điều này thực sự rất thái quá!
Chính vì không có trò chơi nào uy hiếp được LOL nên LOL mới có thể nằm nhà kiếm tiền. Nếu như đã có thể nằm không hưởng thụ việc kiếm tiền, dựa vào cái gì mà phải vất vả khiến nó vực dậy?
“Bây giờ đã khác, [Người sống sót] có thể đe dọa đến LOL, lần này Penguin chắc chắn sẽ có phản ứng.” An Lương suy đoán.
Trên thực tế, An Lương đã có một suy đoán khác trong đầu.
Penguin cũng sẽ thực hiện: Không giải quyết được rắc rối thì giải quyết tồn tại đã gây ra rắc rối? Những trò chơi có dạng như sinh tồn thế này, muốn giải quyết cũng đơn giản thôi!
Ngay cả khi nó mạnh như [PlayerUnknown’s Battlegrounds] ban đầu, cuối cùng nó cũng rơi vào tay phần mềm gian lận, chỉ là một cái game vừa mới được sinh ra, [Người sống sót] có thể chịu đựng được việc xâm hại của phần mềm gian lận hay không?
Nếu có tình huống gian lận, [Người sống sót] thực ra cũng chỉ là một thằng nhõi, rồi sẽ bị phần mềm gian lận giải quyết mà thôi. An Lương tự hỏi liệu một phần mềm gian lận mạnh mẽ nào đó đột ngột xuất hiện và nhắm mục tiêu vào [Người sống sót] hay không. Nếu điều này xảy ra, vậy thì thật hấp dẫn!
...
Lúc đó đã gần 6 giờ rưỡi tối.
Trần Tư Vũ, Ninh Nhược Sương và Tống Thiến cùng nhau trở lại biệt thự, An Lương đã gọi bữa tối, bữa tối hôm nay là nước cốt và lẩu hải sản. Đây là để chăm sóc cho Ninh Nhược Sương, bởi vì Ninh Nhược Sương cần ăn thức ăn nhẹ vào ban đêm để tránh tăng cân.
Trong phòng khách của căn biệt thự, An Lương đang ngồi trên ghế sô pha, Trần Tư Vũ lại trở thành con mèo của An Lương, cô ấy vòng tay qua cổ An Lương, nói với giọng hơi nhạy cảm: “Đại sư An, hôm nay em mệt quá!”
“Chuyện gì vậy?” An Lương vươn tay ôm lấy con mèo Đế Đô, quan tâm hỏi.
Trần Tư Vũ thì thầm: “Hôm nay em lại bị cô giáo Tôn mắng, cô giáo Tôn nói… hầy… cô giáo Tôn bảo em phải cố gắng hơn nữa và tập trung hơn vào việc luyện đàn.”
“Vậy dạo này em lười biếng rồi à?” An Lương hỏi.
“Anh còn không biết nữa sao?” Trần Tư Vũ hừ nhẹ, “Gần đây, bất kể là thứ bảy hay chủ nhật, hay là trong ngày 1 tháng 5 hiện giờ, em đều luyện tập chăm chỉ, cũng đã lâu rồi không đi đường đua quốc tế Golden Port.
Trần Tư Vũ, một con mèo lớn ở Đế Đô, thích xe đua, cô ấy từng đến đường đua quốc tế Golden Port ít nhất hai lần một tháng, nhưng bây giờ ngay cả một lần trong một tháng cũng không.
“Có phải do áp lực của cô giáo Tôn quá lớn?” An Lương hỏi.
Trần Tư Vũ trả lời với giọng khẳng định: “Ừm, kẻ địch của cuộc thi piano quốc tế năm nay rất mạnh, với trình độ của em mà nói, đừng nói là đoạt quán quân, có thể đạt được thứ hạng năm ngoái hay cũng là vấn đề lớn.”
Năm ngoái, Trần Tư Vũ đã xếp thứ mười bảy trong cuộc thi piano quốc tế, thiếu một bước để lọt vào top mười sáu.
“Cạnh tranh khốc liệt như vậy sao?” An Lương ngạc nhiên.
“Đúng thế, hôm nay có một số người mới tham gia, hơn nữa bọn họ toàn là kiểu “người mới là quái vật”, những người mới này mạnh đến mức nực cười.” Trần Tư Vũ phàn nàn.
“Mà năm nay thi đấu hệ thống đã cải biến, hệ thống thi đấu cụ thể còn đang thảo luận.” Trần Tư Vũ nói thêm
An Lương an ủi con mèo lớn trong lòng: “Chỉ cần cố gắng hết sức, chỉ cần cố gắng hết, lương tâm trong sạch, điểm số cuối cùng không quan trọng.”
“Ừm!” Trần Tư Vũ gật đầu khẳng địn, “Em sẽ làm hết sức mình và cố gắng không để lại hối tiếc.”
Khi An Lương đang an ủi Trần Tư Vũ, Tống Thiến đi tới, cô ấy ngồi cạnh An Lương và mở miệng: “Tư Vũ, cậu uống gì không, mình đang đặt trà sữa.”
“Quán của cậu à?” Trần Tư Vũ hỏi lại.
Tống Thiến gật đầu: “Đương nhiên! Trà sữa của các quán khác chắc kém xa hơn cả trà sữa của quán tớ nữa mà nhỉ?”
“Có đề xuất gì không?” Trần Tư Vũ hỏi.
“Gần đây cửa hàng mình vừa mới ra loại món mới, đầy ắp miếng đào lớn, là loại giới hạn theo mùa. Mùi vị khá ngon. Cậu có muốn thử không?” Tống Thiến tựa như đang bán hàng.
Trần Tư Vũ trả lời: “Vậy thì thử đi.”
“Đại sư An vẫn là nước cam nhỉ?” Tống Thiến hỏi.
“Ừm!” An Lương gật đầu.
An Lương có sở thích đặc biệt với nước cam, trong tình huống bình thường, anh đều chọn nước cam. Suy cho cùng, anh là người thích nhung nhớ kỷ niệm cũ, nhỉ?