Trở lại Lãm Nguyệt Tông.
Lâm Phàm bắt đầu xử lý những công việc còn lại.
Về phần những bảo vật lấy được từ trong bảo khố của Vân Tiêu Cốc, tốt nhất là tạm thời không nên để lộ ra ngoài, bởi vậy Lâm Phàm cũng không tiện lấy ra ngay lập tức, mà chuẩn bị sau này tìm cơ hội thích hợp để phi tang.
Còn việc sắp xếp mạch khoáng nguyên thạch sau này lại cần phải suy nghĩ kỹ càng, sắp đặt một phen.
Trong lúc Lâm Phàm đang suy tính, Phạm Kiên Cường thì ngập ngừng trở lại Tàng Kinh Các, sau đó lấy ra ngọc phù truyền âm.
"Long huynh."
Phạm Kiên Cường nhe răng, chậc chậc lưỡi, nói: "Chậc chậc chậc, ta đã nói là ngươi không làm được mà?"
"Đừng nói là một mình ngươi hủy diệt Vân Tiêu Cốc, cho dù là Sơn Hà Tông cộng thêm nhiều cường giả như vậy cùng ra tay, ngươi cũng làm không nổi đâu."
"Thậm chí, đừng nói là diệt Vân Tiêu Cốc, nếu ta không nhìn lầm, vị thiên kiêu tuyệt thế kia của Vân Tiêu Cốc, ngươi cũng không giết được đúng không?"
"Trước đây ta đã nói gì nào?"
"Thật đấy, Long huynh, ngươi thế này là không được rồi, sau này đừng có mà ra vẻ nữa."
"Dễ bị vả mặt lắm đấy!"
Long Ngạo Thiên đang trên đường chạy trốn nhận được tin nhắn, lập tức tức đến tối sầm mặt mũi, thiếu chút nữa là hộc ra một ngụm máu già: "Ta con mẹ nó!!!"
Hắn muốn phản bác, càng muốn chửi mẹ nó.
Nhưng lại cảm thấy vô cùng mất mặt.
Bởi vì chính mình đúng là không làm gì được Vân Tiêu Cốc, cũng chỉ giết được cốc chủ nhà bọn họ, nhưng trận chiến với Đường Vũ kia lại chỉ ngang tài ngang sức một lúc rồi bị đối phương chạy thoát!
Trạng thái của mình cũng đã không còn ở đỉnh phong.
Không thể chém giết hắn, càng không thể mang đầu của hắn đến vả mặt tên ngu xuẩn Phạm Kiên Cường này.
Bây giờ, lại đến lượt hắn vả mặt mình!
Đau quá đi!
Đệt!!!
Long thiếu gia Long Ngạo Thiên lần đầu tiên cảm nhận được nỗi đau khi bị vả mặt, khó chịu đến cực điểm.
Nhưng hắn vẫn không phục!
Hắn tức giận nói: "Đừng có ở đây làm loạn đạo tâm của bản thiếu, bản thiếu một đường vô địch, thì sợ gì một tên Đường Vũ? Chẳng qua là lũ súc sinh Vũ tộc đuổi tới, bản thiếu không tiện tiếp tục truy sát mà thôi, nếu không, hắn làm sao có thể thoát khỏi lòng bàn tay của bản thiếu?"
"Chậc, toàn là viện cớ."
Phạm Kiên Cường lại nói những lời tức chết người không đền mạng, mở miệng là cà khịa: "Toàn là lý do lý trấu."
"Ngươi không phải nói mình cùng thế hệ vô địch, không ai có thể chống nổi mười hiệp trong tay ngươi sao? Ta đã bảo ngươi chém gió, ngươi còn không tin!"
"Người ta Đường Vũ, Đường Thần Vương đấy, chỉ là nhập môn chậm một chút thôi, nếu không thì đã chẳng cho ngươi nổ banh xác rồi à?"
"Phì!" Long Ngạo Thiên tức nghẹn họng, nhưng vẫn cố gắng giữ phong độ: "Tuổi còn lớn hơn ta, đánh nổ bản thiếu? Nực cười!"
"Huống chi, chỉ bằng hắn mà cũng xứng xưng Thần Vương?"
"Chẳng lẽ ngươi xứng?"
Mẹ kiếp!
Lông mày Long Ngạo Thiên giật điên cuồng, cả khuôn mặt cũng co giật không ngừng.
"Thật quá đáng!!!"
"Ngươi cứ chờ đấy cho bản thiếu, lần sau nhất định sẽ khiến ngươi phải câm miệng!"
"Chỉ là một tên Đường Vũ, sao có thể so sánh với bản thiếu?!"
"Còn muốn có lần sau..."
"Chậc, hay là thôi đi Long huynh, ta sợ lần sau giao thủ, ngươi bị Đường Thần Vương đánh cho chết tươi."
Long Ngạo Thiên: "???!"
"Tổ cha nhà ngươi * cái con , ngươi "
Long Ngạo Thiên lại bắt đầu chế độ spam tin nhắn, chửi bới không ngừng.
Tức chết đi được!!!
Mẹ nó tức chết người mà!
Nhưng Phạm Kiên Cường căn bản không thèm nghe.
Ngươi cứ chửi mặc ngươi, ta trực tiếp không nghe tin nhắn của ngươi, ngươi làm gì được ta?
Chỉ là, sau khi "tăng tiến tình cảm" với Long Ngạo Thiên, Phạm Kiên Cường lại có chút đăm chiêu lo lắng.
"Khỉ thật, không hổ là khuôn mẫu nhân vật chính, có hào quang nhân vật chính, đúng là không dễ chết như vậy, Đường Vũ trông thảm như chó mà vậy mà có thể sống sót và chạy thoát khỏi tay Long Ngạo Thiên."
"Khó giết."
"Thật con mẹ nó khó giết!"
Phạm Kiên Cường xoắn xuýt.
Hắn thực ra muốn giết chết Đường Vũ cho xong, trừ hậu họa về sau.
Dù sao không sợ trộm vào nhà chỉ sợ trộm rình mò, ai biết sau này tên khốn này sẽ gây họa cho ai.
Lỡ như sau này hắn thành tài, đúng là không dễ giải quyết.
Nhưng nghĩ lại, Đường Vũ lại là một con dao tốt, chỉ cần sử dụng hợp lý, đưa đến các tông môn đối địch...
Hiệu quả quả thực là tốt nhất!
Điểm này, từ thảm trạng của Vân Tiêu Cốc là có thể thấy được.
Mới bao lâu chứ?
Một tông môn nhị lưu đang yên đang lành, liền trực tiếp bị cho bay màu.
"Hầy, không thể không nói, thao tác của vị sư tôn đồng hương này đúng là đỉnh thật."
"Sao trước đây mình lại không nghĩ ra nhỉ?"
"Không được, vẫn phải học hỏi sư tôn nhiều hơn."
Phạm Kiên Cường lập tức quyết định, sau này phải tăng cường "dạy dỗ" Long Ngạo Thiên, không cầu hòa hảo với hắn, càng không phải muốn làm huynh đệ gì.
Mà là, đây cũng là một con dao tốt mà!!!
Mặc dù nếu không biết cách thao túng lại thực lực không đủ, vừa đối mặt sẽ bị hắn giết chết, mỹ nữ bên cạnh cũng sẽ bị hắn cướp đi hết, nhưng chỉ cần không thân cận với hắn là được rồi?
Cứ như lần này, há chẳng phải quá tuyệt vời sao?
Quá tuyệt vời!
...
"Hộc, hộc, hộc..."
Đường Vũ nằm trong một đám cỏ dại, như một con chó hoang sắp chết, chật vật không chịu nổi lại vô cùng mệt mỏi.
Hắn điên cuồng thở dốc, như không muốn bỏ qua bất kỳ chút dưỡng khí nào, lại như bất cứ lúc nào cũng sẽ chết vì thiếu dưỡng khí.
Mệt!
Đau!
Bất lực!
Toàn thân đau đớn vô cùng, phổi như muốn nổ tung, thậm chí, ngay cả sức để động một ngón tay cũng không có, mồ hôi đã sớm thấm đẫm quần áo trên người.
"Sao, sao lại thế này?!"
"Tại sao ta lại ở đây?"
"Vân Tiêu Cốc đâu?"
"Nghĩa... nghĩa phụ, nghĩa phụ?!"
Không có bất kỳ hồi đáp nào.
Dù Đường Vũ gào thét trong lòng vô số lần, thậm chí mở miệng gọi cũng vô dụng, hoàn toàn không nhận được bất kỳ câu trả lời nào.
"Nghĩa phụ!"
Lại là một tiếng gọi.
Vẫn không có bất kỳ hồi đáp nào, Đường Vũ lòng rối như tơ vò, nhưng lại không thể động đậy, trong khoảnh khắc này, nỗi sợ hãi lan tràn trong lòng.
"Sao lại thế này!"
"Sao lại thế này chứ?!"
"Nghĩa phụ, người đừng dọa con?!"
Hắn khó khăn đảo mắt, nhìn tay phải của mình.
Chiếc nhẫn vẫn còn đó.
Nhưng nghĩa phụ đâu?
"Ta... ta sẽ không chết ở đây chứ?"
"Không, không muốn!"
"Ta không nên chết ở đây, ta không thể chết ở đây, ta nhất định phải trở thành Thần Vương, ta muốn trấn áp một thời đại, quét ngang tất cả kẻ địch, ta muốn xưng tôn trên cửu thiên, ta không thể chết!"
"Ta!!!"
Trong lòng hắn đang gào thét.
Đột nhiên!
Từng tràng âm thanh "xì xì" quái dị truyền đến.
Sắc mặt Đường Vũ đại biến.
"Yêu thú?!"
Không lâu sau, một con mãng xà xấu xí xuất hiện trước mắt hắn, há cái miệng lớn dính đầy máu tanh hôi muốn nuốt chửng hắn.
"Không!!!"
Đường Vũ gào thét dùng hết sức lực, Hồn Hoàn hiện ra, mặc dù ảm đạm và chập chờn, nhưng cuối cùng cũng miễn cưỡng tung ra một chiêu Ma Vân Triền Nhiễu, tạm thời trói buộc con mãng xà.
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Bụp.
Thế công vốn đã yếu ớt của Đường Thần Vương bị phá vỡ, con mãng xà xấu xí hưng phấn lao tới.
Một ngụm nuốt chửng Đường Vũ.
Mùi tanh hôi trong miệng nó, cùng với mùi hôi thối trong bụng, suýt nữa đã hun chết Đường Vũ!
"A!!!"
Đường Vũ kêu thảm không ngừng.
Axit trong dạ dày mãng xà ăn mòn khiến hắn đau đến không muốn sống.
Còn có cảm giác bị ép chặt dữ dội, khiến toàn thân huyết nhục, xương cốt của hắn đều kêu răng rắc.
"Chẳng lẽ, mình sẽ chết ở đây sao?!"
Đường Vũ gần như muốn khóc.
Chỉ là một con mãng xà quèn, yêu thú cảnh giới thứ nhất mà thôi, nếu mình không thê thảm như vậy, tùy tiện một chiêu cũng có thể chém giết nó, vậy mà giờ đây, lại sắp phải chôn thân trong bụng nó, còn phải theo đường hậu môn của nó ra ngoài???
Hắn nghĩ đến đây, liền lòng như tro nguội, không còn gì luyến tiếc.
Nhưng đột nhiên, toàn thân thả lỏng.
Mặc dù nhắm mắt, nhưng Đường Vũ rõ ràng cảm thấy bên ngoài sáng lên.
"Thoát rồi?"
Miễn cưỡng mở mắt ra, lại phát hiện một đồng tử đang đứng trước mặt, vẻ mặt vừa ghét bỏ lại vừa tò mò nhìn chằm chằm mình.
"Đồng... đồng tử, ngươi là ai?"
"Mau giúp ta!"
Mặc dù không biết, ánh mắt ghét bỏ kia cũng khiến mình khó chịu, nhưng dù sao cũng là người sống!
Hơn nữa xác con mãng xà đang ở bên cạnh, rõ ràng là hắn đã ra tay.
"Đừng thấy ta lúc này như vậy, nhưng ta chính là thiên kiêu tuyệt thế, đợi ta hồi phục, không cần bao lâu là có thể thành thánh làm tổ, leo lên cảnh giới Thần Vương, đến lúc đó, tên của ngươi cũng sẽ theo bản Thần Vương mà danh lưu thiên hạ.
Người nhà của ngươi, cũng sẽ nhờ bản Thần Vương mà gà chó lên trời!"
Đồng tử: "..."
Đúng là nổ banh nhà lồng.
Người thì đúng là Đường Vũ rồi...
Nhưng một thiên kiêu nghèo túng như vậy, lão tử sống bao nhiêu năm nay vẫn là lần đầu tiên gặp.
Ngược lại là sự tự tin trong lời nói này, đúng là cực kỳ hiếm thấy.
Có thể ở trước mặt một người xa lạ mà nói ra những lời hào hùng như vậy, niềm tin vô địch như thế, hiếm thấy!
Cực kỳ hiếm thấy!
Chỉ là...
Vẫn là thật buồn nôn.
Khiến người ta buồn nôn!
Giờ phút này trên người Đường Vũ dính đầy thứ dơ bẩn.
Những thứ ô uế này, thật sự là không nỡ nhìn thẳng.
"Ngươi, chính là Đường Vũ?" Đồng tử mở miệng hỏi.
Hắn chính là người của Hạo Nguyệt Tông.
Trước đó vốn đang truy đuổi Long Ngạo Thiên, kết quả Long Ngạo Thiên không đuổi kịp, ngược lại gặp phải mấy con đại yêu, thậm chí còn có một con đại yêu Phá Hư cảnh thứ tám đang lật tung mặt đất tìm kiếm.
Thiếu chút nữa đã dọa hắn chết khiếp.
Lúc này mới vội vàng đổi phương hướng tìm kiếm.
Thân là đại năng cảnh giới thứ bảy, phạm vi thần thức của hắn cực kỳ rộng lớn, nhưng dù vậy, cũng tốn một chút thời gian mới tìm được Đường Vũ.
Và sau đó, chính là cảnh tượng lúc này.
"Ngươi... đã nghe nói qua về bản Thần Vương?"
Đường Vũ sững sờ, lập tức cố gắng hết sức tỏ ra có phong độ, nhưng với cái bộ dạng thảm hại này của hắn, cũng chẳng có gì thay đổi.
"..."
Mở miệng là bản Thần Vương, ngươi đúng là tự tin thật đấy.
Khóe miệng đồng tử co giật: "Thiên kiêu của Vân Tiêu Cốc, cốc chủ nhà ngươi trước khi Vân Tiêu Cốc bị hủy diệt đã quyết định đưa ngươi đến Hạo Nguyệt Tông của ta, từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử của Hạo Nguyệt Tông."
"Sau này, nhớ phải biểu hiện cho tốt ở Hạo Nguyệt Tông."
"Tuyệt đối không được vì mình có chút thiên phú mà kiêu ngạo tự mãn, phải biết rằng trong hoàng kim đại thế này, thứ không thiếu nhất chính là thiên kiêu."
"Nhưng nếu ngươi biểu hiện thật tốt, thiên phú cũng khiến cao tầng tông môn hài lòng, tự nhiên sẽ có đãi ngộ tốt hơn, thân phận cao hơn."
"Dù là trở thành Thánh tử, cũng có chút khả năng."
"Ngươi, có bằng lòng không?"
Đồng tử phất tay.
Oanh!
Vầng trăng sáng lại xuất hiện.
Khung cảnh tràn ngập vẻ cao sang lập tức khiến Đường Vũ chấn động.
Hạo Nguyệt Tông?!
Tông môn nhất lưu đỉnh cấp đang như mặt trời ban trưa ở Tây Nam vực bây giờ?!
Hít!
Còn nữa, đồng tử trông như người bình thường này lại là người của Hạo Nguyệt Tông, lại có thực lực như vậy? Cái này, cái này... đây quả thực là cơ duyên trời cho!
Nghĩa phụ, người thấy không?
Mặc dù Vân Tiêu Cốc đã bị hủy diệt, nhưng lần tao ngộ này, lại một lần nữa chứng minh lựa chọn của con không sai!
Nếu Vân Tiêu Cốc không diệt, làm sao ta có thể có được Võ Hồn đầu tiên, Hồn Hoàn đầu tiên?
Nếu Vân Tiêu Cốc không diệt, làm sao ta có cơ hội gia nhập Hạo Nguyệt Tông?
So với Hạo Nguyệt Tông, Vân Tiêu Cốc có là cái gì đâu?
Chẳng là cái thá gì cả!!!
"Bản Thần Vương... bằng lòng."
Hắn đáp lại.
Đồng tử lại nhíu mày.
Thầm nghĩ: "Cũng may thằng nhóc ngươi là thiên kiêu tuyệt thế được nhiều người công nhận, thậm chí có thể chống lại Long Ngạo Thiên trong thời gian ngắn, tương lai tiền đồ vô lượng, nếu không..."
Nếu không chỉ bằng lời nói lúc này của ngươi, lão tử đã phải giết chết ngươi rồi, đồ chó!
Ra vẻ cái gì chứ?
Lão tử đã thể hiện khí phách ngời ngời, vầng trăng sáng rọi, ngươi còn ra vẻ với lão tử?
Coi như tương lai ngươi thật sự có thể thành thánh làm tổ, nhưng bây giờ, ngươi còn lâu mới là đối thủ của lão tử!
Xui xẻo!
Phì!
"Dù là thiên kiêu, ngươi cũng nên khiêm tốn một chút, nếu không đến Hạo Nguyệt Tông, tự sẽ có người dạy ngươi cách làm người."
Đồng tử vẫn không nhịn được nhắc nhở.
Đường Vũ lại như hoàn toàn không nghe thấy, trả lời: "Bản Thần Vương có gì phải sợ?"
Thần với chả vương, thần cái beep nhà ngươi!
Đồng tử mặt đen sì quay người, phất tay dùng mây mù cuốn lấy Đường Vũ, nhanh chóng bay về hướng Hạo Nguyệt Tông.
Tâm trạng tốt đẹp vốn có vì tam hỉ lâm môn giờ đây đã tan biến hơn nửa.
Mẹ nó, xui xẻo!
...
Trên một ngọn đồi non xanh nước biếc.
Trong khu rừng hai bên, mơ hồ có tiếng nói chuyện truyền ra.
"Đại ca, chúng ta tuy đã vào rừng làm cướp, nhưng mai phục ở đây, có phải là không ổn lắm không?"
"Vì sao không ổn?"
"Đại ca người xem, nơi đây non xanh nước biếc, địa linh nhân kiệt, e là có tiên nhân ẩn cư! Chúng ta gặp người là cướp, nếu gặp phải tiên nhân, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?"
"Ha, mấy người các ngươi, cuối cùng cũng chỉ là người thường, biết quá ít, quá ít."
"Nơi đây nhìn qua đúng là non xanh nước biếc, nhưng cũng chỉ là non xanh nước biếc mà thôi."
"Đại ca các ngươi đây cũng từng là người suýt chút nữa đã có thể nhập tiên môn, tuy không có nhiều tu vi, nhưng cảm ứng nguyên linh khí thì không thành vấn đề."
"Nơi đây, căn bản không có nửa điểm nguyên linh khí, tiên nhân nhà ai lại ở đây ẩn cư?"
"Động phủ của tiên nhân, không phải nhìn có non xanh nước biếc hay không, mà là nhìn nguyên linh khí có nồng đậm hay không, có phải là động thiên phúc địa hay không!"
"Các ngươi a, học hỏi đi một chút!"
"Thì ra là thế?!"
"Không hổ là đại ca!"
"Đại ca học thức thông thiên..."
"Hả?!"
"Có động tĩnh!"
"Có người đến, đừng có đả thảo kinh xà, đợi hắn tới, lập tức khống chế hắn."
"Đồ vật, chúng ta muốn."
"Người... hỏi rõ lai lịch, giết!"
"Vâng, đại ca!"
"..."
...
Cuối con đường núi, một bóng người đơn bạc từ xa đi tới, dưới chiếc mũ trùm, trên khuôn mặt vốn bình thường không có gì lạ, lại treo một nụ cười tà mị.
Đột nhiên.
Khóe miệng hắn nhếch lên.
"Ồ?"
"Thú vị."
"Sơn tặc, muốn cướp ta, Cổ Nguyệt Phương Viên?"
"Ha ha ha, không có quy củ thì không thành vuông tròn, cũng được."
"Vậy để ta dạy cho các ngươi, cái gì, gọi là quy củ."