Virtus's Reader
Bắt Đầu Làm Tông Chủ: Quy Củ Của Ta Có Chút Dã

Chương 1019: CHƯƠNG 366: TAM DIỆP ĐÁNH BẠI NGẠO KIỀU! HÓA RA NGẠO KIỀU KHÔNG HỀ VÔ ĐỊCH! SUY ĐOÁN CỦA LÂM PHÀM!

Ngay cả một người cuồng vọng như nàng, giờ phút này mí mắt cũng giật liên hồi, tim đập nhanh hơn.

"Hay cho một chiêu Kiếm Nhị!"

"Tam Diệp!"

"Bổn cô nương hoàn toàn công nhận ngươi!"

"Ngươi có tư cách trở thành đối thủ mạnh nhất của bổn cô nương."

"Từ xưa đến nay... Không, kiếm chiêu như thế này mà lại chỉ là Kiếm Nhị, sao có thể chỉ là từ xưa đến nay được? Bổn cô nương có thể khẳng định, sự tồn tại bực này, tiền không thấy cổ nhân, hậu không thấy lai giả!"

"Bất quá, chỉ dựa vào ngần ấy mà đòi đánh bại bổn cô nương sao?"

"Vẫn chưa đủ đâu!"

"Bá Thiên Thần Kích, Phá Diệt Thức!"

Ngao!

Nàng vung Bá Thiên Thần Kích bằng cả hai tay, trong chốc lát, chân ý phá diệt quét sạch ra, sau lưng nàng hóa thành một con Hắc Long tượng trưng cho sự đổ nát và hủy diệt. Hắc Long gầm thét, bay vút lên không, lao thẳng lên bầu trời đầy sao!

Oanh, oanh, oanh, oanh!

Hắc Long hung hãn lao tới, những nơi nó đi qua, từng ngôi sao lần lượt nổ tung.

Nhưng...

Nhiều quá!

Tựa như cả bầu trời sao đều bị chém rụng.

Dày đặc chi chít, căn bản không thể đếm xuể.

Chiêu Phá Diệt Thức này tuy cũng mạnh đến đáng sợ, nhưng dưới thế công dày đặc như vậy lại có vẻ hơi tầm thường, sau khi đâm nát hơn trăm ngôi sao, nó ầm vang tiêu tán.

Sắc mặt Long Ngạo Kiều thay đổi.

Nhưng nàng vẫn chưa từ bỏ, lại giơ Bá Thiên Thần Kích lên lần nữa: "Điệp Lãng Thức!"

Vung vẩy Bá Thiên Thần Kích, nàng như Sát Thần giáng lâm.

Bá Thiên Thần Kích trong tay không ngừng chém ra, mỗi một lần vung lên đều là một đòn tấn công kinh khủng, hết lần này đến lần khác, mỗi một lần ra tay đều có thể đánh nổ một ngôi sao.

Lại còn liên miên bất tuyệt, như sóng biển cuộn trào, sóng sau cao hơn sóng trước!

Thế nhưng...

Vẫn chưa đủ!

Một kiếm này của Tam Diệp đã không còn đơn thuần là "thực lực cá nhân", thậm chí còn cuốn theo cả uy thế đất trời, lôi kéo cả bầu trời sao trợ chiến!

Kiếm ý kinh khủng đó, ngay cả đại lão đỉnh phong Đệ Cửu Cảnh của Đại Hoang Kiếm Cung cũng khó mà lĩnh hội, không hiểu tại sao lại có thể đáng sợ đến thế.

"A!"

Long Ngạo Kiều gầm lên.

Cuối cùng, nàng lại lấy thân mình làm cây thần cung, giương căng như trăng tròn, rồi bắn vút Bá Thiên Thần Kích đi!

Bá Thiên Thần Kích xé toạc không gian, tựa như Thập Hung giáng thế.

Phá vỡ tất cả, chỉ trong nháy mắt đã bắn nổ cả trăm ngôi sao lớn, nhưng cuối cùng cũng có lúc kiệt sức.

Mà bầu trời sao kia vẫn không ngừng rơi xuống, tựa như vô cùng vô tận, vĩnh viễn không ngừng lại.

Long Ngạo Kiều: "..."

Bóng dáng nàng dần hiện ra giữa không trung, nắm lại Bá Thiên Thần Kích trong tay, đối mặt với những ngôi sao lớn không ngừng rơi xuống, nhìn chúng càng lúc càng gần, trong lòng lần đầu tiên dâng lên một cảm giác bất lực.

Ảo ảnh Thần Đế lại xuất hiện!

"Vãn Thiên Khuynh!"

Long Ngạo Kiều hét lớn một tiếng.

Ảo ảnh Bá Thiên Thần Đế ầm ầm chuyển động, đôi tay khổng lồ của nó đưa lên, gắng sức chống đỡ!

Oanh, oanh, oanh!

Từng ngôi sao bùng cháy hừng hực không ngừng rơi xuống, nhưng ảo ảnh Thần Đế này lại liên tiếp "gánh" lấy chúng...

Trong mắt mọi người, đây rõ ràng là một cảnh tượng kinh điển siêu cấp.

Trời sập đã có người cao chống đỡ!

Mà giờ khắc này, ảo ảnh Thần Đế kia chính là người cao đó.

"..."

"Long Ngạo Kiều, ngươi có thể đi đến bước này, thật sự không dễ dàng."

Tam Diệp lại lên tiếng, lá thứ ba theo đó vung lên: "Kiếm Tam..."

Đồng tử Long Ngạo Kiều đột nhiên co rút lại!

Mẹ kiếp!

Kiếm Nhị ta còn chưa đỡ xong, ngươi lại còn muốn tung ra Kiếm Tam nữa à?!

Vô tận kiếm ý hội tụ.

Long Ngạo Kiều cắn răng chống đỡ.

Muốn nàng nhận thua ư? Tuyệt đối không có khả năng.

Long Ngạo Kiều đường đường chính chính, dù bị đánh chết cũng không thể nhận thua.

Nhưng...

Mẹ nó chứ, xem tình hình trước mắt, hình như mình thật sự không chống đỡ nổi rồi.

Phải làm sao bây giờ?

"Haiz..."

"Đủ rồi!"

Đột nhiên, một giọng nói vô cùng già nua truyền đến từ bốn phương tám hướng.

"Lũ nhóc bây giờ, đứa nào cũng nghịch thiên như vậy sao?"

"Để các ngươi đánh tiếp, chẳng phải là muốn phá hủy Tam Thánh Thành của ta sao?"

"Trở về đi."

Bầu trời pháp tắc bay lượn.

Tựa như ngôn xuất pháp tùy.

Chỉ trong nháy mắt, vô số ngôi sao đang rơi xuống liền chảy ngược, thậm chí còn lấy tốc độ nhanh hơn phóng vút lên trời, cuối cùng, treo lại trên "bầu trời"!

Đồng thời, kiếm khí mà Tam Diệp đang ngưng tụ cũng tiêu tán.

Long Ngạo Kiều nín thở.

"..."

"Là ai?!"

Nàng biến sắc: "Ngươi ra tay giúp bổn cô nương, chẳng phải là hại bổn cô nương thua sao?!"

"..."

"À, xin lỗi xin lỗi, nhưng hai đứa nhóc các ngươi đều lợi hại quá, để các ngươi đánh tiếp, Tam Thánh Thành của ta e là sẽ bị tổn hại mất."

Giọng nói già nua đầy áy náy: "Về phần trận đấu này... Coi như hòa nhau thì thế nào?"

"..."

"Đánh rắm!"

Long Ngạo Kiều chửi thẳng.

Trong chốc lát, không biết bao nhiêu người trợn mắt há mồm, chết lặng tại chỗ.

"Vãi!"

"Vãi chưởng, người trẻ tuổi kia, không biết giữ mồm giữ miệng chút nào à?"

"Nàng ta thật sự không sợ chết sao!"

"Chẳng lẽ nàng không biết vị này là ai à, ngay cả vị này cũng dám mắng?"

"Đúng là... không thể trêu vào."

Không biết bao nhiêu đại lão thổn thức không thôi.

Phần lớn bọn họ đều đoán được thân phận của vị này, cho dù là trưởng lão thánh địa, giờ phút này cũng không khỏi nghiêm nghị, giữ thái độ tôn kính.

Kết quả là Long Ngạo Kiều này lại trực tiếp mở miệng là phun, ngầu bá cháy.

Không đợi họ nghĩ thông tại sao Long Ngạo Kiều lại ngông cuồng như vậy, lại nghe nàng nói tiếp: "Hừ!"

"Ngươi ra tay giúp đỡ, theo quy tắc thì bổn cô nương đã thua rồi."

"Thua chính là thua, bổn cô nương không thèm để ý mấy thứ này!"

"Lần sau, bổn cô nương thắng lại là được."

"Hòa cái gì? Bổn cô nương không nhận đồ bố thí, càng không chấp nhận điểm tích lũy do người khác ban cho!"

"Hừ!"

Long Ngạo Kiều phi thân xuống, rời khỏi lôi đài.

Dù sao đây cũng là trận cuối cùng của nàng, không cần ở lại trên lôi đài nữa.

"Ầm!"

Dưới đài, tất cả mọi người "bùng nổ".

"Long Ngạo Kiều này..."

"Nên nói nàng ta thế nào mới phải đây?"

"Lợi hại thật!"

"Đúng là lợi hại, thực lực mạnh mẽ thì thôi đi, còn bá khí như vậy, lại có tự tin đến thế, rõ ràng không lấy được điểm tích lũy cũng chẳng cần, thật là phóng khoáng!"

"Hình như... Long Ngạo Kiều này ngoài việc quá cuồng vọng, coi trời bằng vung ra thì, con người cũng khá tốt nhỉ?"

"Chỉ cần không đối đầu với nàng ta thì không tệ, chứ một khi đã đối đầu, nàng ta có thể giết chết ngươi đấy."

"Ặc..."

"Nhưng mà, nàng ta đúng là gan to bằng trời, ngay cả vị đại lão kia cũng dám mắng."

"Hít! Ngươi biết đó là ai à?"

"Không biết, nhưng chắc chắn là đại lão rồi đúng không? Dù sao, ngài ấy chính là người có thể ngôn xuất pháp tùy, trong nháy mắt khiến cả bầu trời sao trở về vị trí cũ mà!"

"!"

Mẹ nó, không biết thì nói làm gì.

Làm ta sợ hết hồn.

Đám người nghị luận ầm ĩ, tất cả đều vây quanh Long Ngạo Kiều và Tam Diệp.

Mà đám người Lãm Nguyệt Tông cũng hung hăng nuốt một ngụm nước bọt.

Tiêu Linh Nhi không khỏi nhìn về phía Kiếm Tử: "Tam Diệp lúc nào cũng biến thái như vậy sao?"

Với thực lực này, đổi lại là mình lên đài, chắc chắn cũng không đánh lại!

Nhiều nhất cũng chỉ có thể dựa vào trạng thái hư hóa để kéo dài thời gian, thế nhưng, ai biết một Tam Diệp kinh khủng như vậy có cách nào đối phó với trạng thái hư hóa của mình không?

Nếu có cách...

Mình lại phải làm sao?

Cho nên, nếu đổi lại là mình lên đài, kết quả tốt nhất cũng chỉ là dựa vào trạng thái hư hóa để chơi trò cù nhây, kéo đến trận hòa thôi sao?

"Ngạo Kiều, cảm giác thế nào?"

Nàng nhìn về phía Long Ngạo Kiều, hỏi thăm tâm trạng của cô.

Long Ngạo Kiều trợn trắng mắt: "Cảm giác? Cảm giác cái con khỉ."

"Bổn cô nương có thua đâu, chỉ là do lão già kia tự mình đa tình thôi."

"Sớm muộn gì cũng có ngày ta bắt lão già đó phải trả giá!"

Đám người: "..."

À đúng đúng đúng, ngươi là Ngạo Kiều, ngươi nói gì cũng đúng.

...

"Hay cho một chiêu Nhật Nguyệt Tinh Thần."

Lâm Phàm thổn thức: "Đây là sự dung hợp của Kiếm Thập Nhất Niết Bàn, nhưng lại dùng kiếm ý kinh khủng cuốn theo cả bầu trời sao, lấy 'sao trời' làm 'kiếm' từ hư không rơi xuống, thậm chí còn lợi dụng cả gia tốc trọng trường."

"Sự kết hợp giữa kiếm khí, sao trời, 'sức mạnh khoa học' và các yếu tố khác đã cùng nhau tạo nên một kiếm kinh người này, Nhật Nguyệt Tinh Thần..."

"Không, không đúng!"

"Nhật Nguyệt Tinh Thần, một kiếm trước mắt này, chỉ thấy sao trời, chứ không thấy nhật nguyệt."

"Nói cách khác, tu vi hiện tại của Tam Diệp còn chưa đủ, hơn nữa nhật nguyệt của Tiên Võ Đại Lục chính là Thái Dương Tinh và Thái Âm Tinh, quá mức khổng lồ, không phải là thứ mà tu vi hiện tại của nó có thể lay chuyển."

"Nếu không, một kiếm này, thứ bị cuốn xuống sẽ không chỉ là tinh thần, mà là..."

"Nhật Nguyệt Tinh Thần!"

"Hù!"

Ánh mắt Lâm Phàm rực sáng: "Quả nhiên là một kiếm kinh người."

"Nếu là ta toàn lực ứng phó..."

"..."

"Cũng không cách nào cuốn được mặt trời mặt trăng."

Trái tim kích động, đôi tay run rẩy dần dần bình tĩnh trở lại.

Nếu đổi thành nhật nguyệt của Hệ Mặt Trời, có lẽ, mình thật sự có thể một kiếm cuốn chúng xuống.

Nhưng nhật nguyệt của Tiên Võ Đại Lục quá lớn, cũng quá "bá đạo", hiện tại thật sự không thể lay chuyển nổi.

Ngay cả khi bước vào Đệ Cửu Cảnh cũng không được.

"E rằng ít nhất cũng phải trở thành tiên nhân chân chính mới có thể làm được? Nhưng nếu ta đã trở thành tiên nhân, chẳng phải đã sớm phi thăng rồi sao? Còn lôi nhật nguyệt của Tiên Võ Đại Lục xuống làm cái quái gì nữa?"

Về phần sau khi phi thăng...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!