"Mẹ nó chứ..."
"Vãi thật!"
"Tất cả đệ tử tham gia của Lãm Nguyệt Tông, không có một ai xếp hạng thấp hơn năm trăm à???"
"Tất cả đều có tên trên bảng?"
"Vãi chưởng!!!"
"Yêu nghiệt!"
"Yêu nghiệt a!"
"Yêu nghiệt? Yêu nghiệt đã không đủ để hình dung bọn họ nữa rồi, đây rõ ràng là một lũ biến thái, biến thái từ đầu đến đuôi, biến thái triệt để, siêu cấp đại biến thái!"
"Ta nghi bọn họ không phải người!"
"Ngươi đang khen hay đang chửi họ vậy?"
"Đương nhiên là... khen rồi!"
"Nhưng mà ngươi..."
"!!!"
"..."
Một hòn đá làm dấy lên ngàn lớp sóng.
Thứ hạng của Lãm Nguyệt Tông, thật sự là sáng chói vãi chưởng!
Thậm chí đủ để chói mù mắt.
Nào là thánh địa, Thánh tử, trước mặt Lãm Nguyệt Tông dường như đều trở nên lu mờ, bị trấn áp liên tiếp, Lãm Nguyệt Tông trực tiếp chiếm trọn top sáu, top tám cũng chỉ chừa lại một suất...
Thậm chí, nếu Tam Diệp không nói dối, sư tôn của nó thuộc về ‘thiên kiêu cùng thế hệ’ cộng thêm vị tông chủ kia của Lãm Nguyệt Tông...
Nếu bọn họ cũng đến tham chiến, chẳng phải là gần như có thể thâu tóm cả top mười hay sao?!
"!!!"
Nghĩ đến đây, đám đông choáng váng.
"Cái này..."
"Vãi chưởng, đã biết Lãm Nguyệt Tông còn ít nhất hai gã biến thái hơn chưa đến tham chiến, nếu họ mà tới, chẳng phải top mười sẽ bị chiếm hết chín vị trí sao?"
"Vãi nồi, đây mà là Hoàng Kim Đại Thế à?"
"Hay là đổi mẹ nó thành Lãm Nguyệt Đại Thế cho rồi?"
"Đây rõ ràng là Hoàng Kim Đại Thế của riêng Lãm Nguyệt Tông mà!"
Không biết bao nhiêu người đang châm chọc.
Hoàn toàn không thể dừng lại.
Đương nhiên, trong lòng mọi người đều hiểu rõ, thật ra cũng không khoa trương đến thế.
Đây cũng đích thực là Hoàng Kim Đại Thế.
Dù sao, phàm là tu sĩ, phàm là tu vi không tệ, đều có thể cảm nhận và tiếp xúc được, tốc độ trưởng thành của những người xung quanh đã tăng lên rõ rệt, chất lượng thiên kiêu ở khắp nơi cũng tăng lên một, thậm chí là vài bậc...
Điều này đủ để chứng minh, hiện tại đúng là Hoàng Kim Đại Thế, tuyệt đối không có nửa điểm giả dối.
Vấn đề nằm ở chỗ, đám đệ tử của Lãm Nguyệt Tông này thực sự quá mức nghịch thiên.
Nghịch thiên đến mức...
Khiến bọn họ hoài nghi nhân sinh.
Thực lực của Lãm Nguyệt Tông tự nhiên vẫn chưa thể thách thức các thánh địa.
Nhưng ở thế hệ trẻ, lại là không ai có thể ngăn cản.
Thậm chí...
Tất cả thiên kiêu của mười hai thánh địa cộng lại cũng chưa chắc đã đủ tầm!
Thậm chí...
Thiên kiêu đương thời tranh đấu, một mình Lãm Nguyệt Tông chiếm hết tám phần, còn lại cả Tiên Võ đại lục chia nhau hai phần!!!
Đúng là vô lý vãi cả nồi!
"..."
...
"Thịnh hội thiên kiêu lần này, đã có một kết thúc."
Tiên trưởng lão đang cố hết sức để giữ phong thái và sự bình tĩnh, nhưng vẫn có thể cảm nhận được da mặt mình đang co giật không ngừng, mí mắt cũng giật điên cuồng.
Nghĩ rằng kết quả sẽ rất vô lý, nhưng...
Thật không ngờ, kết quả lại vô lý đến mức này!
Đúng là chuyện tào lao!
"Tiếp theo, chính là công bố bảng thiên kiêu của Hoàng Kim Đại Thế trên Tiên Võ đại lục chúng ta."
"Thật ra, chúng ta đã sớm quyết định."
"Mời Thái Thượng trưởng lão của Vân Đỉnh Thiên Cung ra tay, luyện chế ngay tại chỗ một tấm 'Thiên Kiêu Bảng'!"
"Thiên Kiêu Bảng này, là cấp bậc Đế binh, chính là Đế binh hàng thật giá thật!"
"Ngoài việc ghi lại tên các thiên kiêu trên bảng và cập nhật theo thời gian thực, nó cũng sẽ sở hữu uy lực công thủ và năng lực đặc thù mà một Đế binh nên có."
"Và Thiên Kiêu Bảng này, chính là một trong những phần thưởng cho người đứng đầu thịnh hội thiên kiêu lần này... một món Đế binh!"
Oành!
Đám đông lập tức 'bùng nổ'!
"Cái này!!!"
"Cái gọi là phần thưởng cho thiên kiêu hạng nhất là một món Đế binh, kết quả, Đế binh này lại là hàng đo ni đóng giày?!"
"Trời ơi! Đế binh như vậy, một khi sử dụng, há chẳng phải là nói cho cả thế gian biết, nàng chính là đệ nhất sống hay sao?"
"Mẹ ơi! Ghen tị chết mất!"
"Các ngươi nhìn mắt ta xem, có đỏ không?"
"Có đỏ không? Tự tin lên, bỏ chữ 'có' đi, mắt của ngươi, đúng là đỏ vãi cả nồi!"
"Vãi, đây thực sự là đẩy đẳng cấp lên tận nóc."
"Một khi Tiêu Linh Nhi luyện hóa món Đế binh tên là Thiên Kiêu Bảng này, sau này đi đến đâu, chỉ cần lấy nó ra, ai cũng biết nàng là người đứng đầu thịnh hội thiên kiêu, hít hà!!!"
"Quá đỉnh!!!"
"Không chỉ có thế!"
Diễm Dương Ma Quân đứng dậy, mặt đầy vẻ ghen tị: "Mẹ kiếp, các ngươi nhìn bề ngoài quá, chút lợi ích này thậm chí còn không được xem là lợi ích, chỉ có thể dùng để làm màu mà thôi, tính là lợi ích gì chứ?"
"Chẳng lẽ các ngươi chưa nghe qua sao? Đừng làm màu, làm màu bị sét đánh đấy!"
"Lợi ích thực sự của thứ này nằm ở chỗ, một khi sở hữu nó, sau này sẽ có vô số người đến cầu kiến Tiêu Linh Nhi!"
"Không chỉ là cầu kiến, mà còn cầu nàng làm việc."
"Cầu nàng lấy Thiên Kiêu Bảng ra cho mọi người xem, để người ta biết ai đứng thứ mấy, sau đó, những thiên kiêu có thực lực kia mới dễ dàng lựa chọn đối thủ thích hợp để nâng cao thứ hạng của mình!"
"Nói cách khác..."
"Thứ này còn là một món lợi khí để kết giao!"
"Đương nhiên, kết giao không nhất định là chuyện tốt, nhưng hoàn toàn có thể không kết giao, chỉ nói lợi ích!"
"Muốn xem? Được thôi, đưa tiền, cho lợi ích, hoặc làm cho ta một việc, thậm chí là nợ ta một ân tình, nếu không thì miễn bàn!"
"Mẹ kiếp!!!"
"Mấy cái thánh địa ở Trung Châu và Tam Thánh Thành này nghĩ cái quái gì vậy! Lại có thể chọn luyện chế một món Đế binh như thế, đây chẳng phải là tương đương với việc đem vô số lợi ích, vô tận tài nguyên dâng cho Tiêu Linh Nhi sao?"
"Vãi! Ghen tị đến mức rễ cũng tím lại!"
"???! "
Đám đông nghe xong, lúc này mới phản ứng lại.
"Lại còn có tầng lợi ích như vậy nữa sao?!"
"Trời ạ, mở mang tầm mắt!"
"Đúng là lợi hại thật."
"Không phục không được."
"Từ nay về sau, Tiêu Linh Nhi sẽ được vạn người săn đón a!"
"Vạn người? E là vạn ức người ấy chứ? Hạng nhất Thiên Kiêu Bảng, chẳng mấy chốc cả Tiên Võ đại lục sẽ không ai không biết, không người không hay, thậm chí đây mới chỉ là bắt đầu, từ nay về sau, không biết bao nhiêu thiên kiêu sẽ phải cầu cạnh Tiêu Linh Nhi, sẽ mang lại cho nàng bao nhiêu lợi ích?"
"Quả thực là... nghĩ thôi đã thấy kích thích!"
"Diễm Dương Ma Quân nói không sai, thật không biết mấy thánh địa này nghĩ thế nào, lại có thể làm ra một món Đế binh như vậy."
"Thật ra rất đơn giản."
Lôi Chấn lại xen vào vào lúc này, cười nhạo nói: "Các đại thánh địa cho rằng ngôi vị quán quân của đại hội thiên kiêu là vật trong túi, người đứng đầu có khả năng sẽ xuất hiện trong một thánh địa nào đó, không phải Thánh tử này thì cũng là Thánh nữ nọ."
"Đáng tiếc, bọn họ tính sai rồi, Lãm Nguyệt Tông quá mức cường đại, nhưng chuyện đã quyết định từ trước, cũng không tiện thay đổi, cho nên..."
"Cứ thế thôi."
"A?!"
"Thật sự là như vậy sao?"
"Chắc là vậy rồi."
"Nhưng mà, nếu thật sự là như vậy, đúng là khiến người ta há hốc mồm a."
"Há hốc mồm? Chỉ có thể nói là... tính sai một nước đi thôi."
"..."
Đám đông bàn tán không ngừng.
Mà nghe bọn họ bàn tán, Long Ngạo Kiều lại nghiến chặt răng, suýt nữa cắn nát cả hàm răng của mình.
"Mẹ nhà nó!"
"Đế binh lại là 'Thiên Kiêu Bảng'? Hơn nữa còn là hàng đặt riêng?!"
"Cái này!!!"
Nàng phiền muộn.
Đây chính là đồ tốt a!
Mà lại là món đồ tốt đặc biệt, đặc biệt hợp với mình.
Những lợi ích khác? Long Ngạo Kiều đều không thèm để ý, nhưng thứ này có thể dùng để làm màu a!
Còn có thủ đoạn nào làm màu hơn việc cầm trong tay Thiên Kiêu Bảng sao?
Quả thực là làm màu một cách vô hình.
Nếu mình mà có được Thiên Kiêu Bảng...
Thì tất nhiên là phải lúc nào cũng treo nó trên đỉnh đầu, để người ta vừa nhìn là biết, mình là hạng nhất thịnh hội thiên kiêu, là thiên kiêu số một đương thời!
Thậm chí, còn phải mở Thiên Kiêu Bảng ra rồi vung vẩy.
Cũng không cần nhiều, chỉ cần có thể nhìn thấy top mười là được.
Một mình ta, đối đầu với chúng thiên kiêu, đè bẹp cả Thánh tử, Thánh nữ của các thánh địa xuống dưới.
Tên của mình chễm chệ ở vị trí đầu bảng, những kẻ khác, đều chỉ xứng lẽo đẽo sau mông hít bụi của ta.
Tuyệt vời biết bao!
Chẳng cần phải nói gì!
Cũng chẳng cần có động tác gì.
Chỉ cần đứng ở đó, là có thể làm màu một cách vô hình, ai cũng phải ngước nhìn mình, ai cũng không dám có nửa điểm khinh thường.
Mẹ nó chứ, nghĩ thôi đã thấy kích thích!
Thứ này quá hợp với bản cô nương a!
Đáng tiếc...
Không phải của ta!
"Đáng ghét!"
Long Ngạo Kiều gần như cắn nát hàm răng ngà, ảo não không thôi.
Sớm biết thế thì mẹ nó đã tranh thêm một phen, biết đâu lại giành được hạng nhất thì sao?
Nhưng ngay lập tức, nàng lại yếu ớt thở dài.
"Không đúng, có tên khốn Tam Diệp ở đây, bản cô nương tạm thời không lấy được hạng nhất."
Bởi vì...
Tam Diệp quá biến thái!
Nó đang khống chế điểm số!
Khống chế điểm số a!
Đúng là vô lý!
...
Thái Thượng trưởng lão của Vân Đỉnh Thiên Cung đã hiện thân.
Hắn cởi trần, tuy đã không biết bao nhiêu vạn tuổi, nhưng dáng người lại được giữ gìn vô cùng tốt, gọi tắt là... đại lão cơ bắp!
Những đường cong cơ bắp bùng nổ kia, làn da bóng loáng mượt mà kia, khiến người ta vừa nhìn liền biết nghề nghiệp của hắn.
"Không phải đầu bếp thì cũng là thợ rèn!"
"Ờm, hoặc là nói luyện khí sư."