"Ngươi không cần mạnh lên sao?"
"Không cần có tốc độ đủ nhanh, phòng ngự đủ mạnh à?"
"Nếu không thì ngươi dựa vào cái gì mà chống đỡ thế công của người khác, xông đến trước mặt họ rồi sờ một cái?"
"Chỉ bằng trí tưởng tượng của ngươi thôi à?"
Lưu Kiến Dân bấy giờ tức đến chửi ầm lên: "Nói nhảm!"
"Ta không biết chắc? Nếu không biết, ta tìm ngươi đòi Hợp Đạo đan làm gì? Ta kiếm tiền làm gì? Tuy ta là nam nương... nhưng ngươi tưởng ta thật sự không có giới hạn cuối cùng hả?"
"Chẳng phải cũng vì kiếm tài nguyên để mạnh lên sao?"
"Ta có bị thần kinh đâu mà đi làm chuyện này, tuy không phải làm thật, nhưng cũng phiền lắm chứ bộ?"
"Thế nên, ta đang cho ngươi cơ hội đây."
"Ngươi bái ta làm thầy đi."
"Ta sẽ cho ngươi đan dược ăn không hết, cho ngươi tu luyện vô địch pháp, vô địch thuật không xuể, thuận tiện dắt ngươi bay cao."
"Thế nào?"
Đúng như lời Lưu Kiến Dân đã nói.
Lâm Phàm cần gì phải nhiều lời như vậy?
Chẳng phải là vì lừa gạt... à không, là vì muốn thu nhận Lưu Kiến Dân làm đồ đệ sao?
Tuy nam nương khá là kinh tởm trong mắt thẳng nam, nhưng chỉ cần không lại quá gần, Lâm Phàm vẫn có thể chấp nhận được.
Hơn nữa, kỹ năng Yêu Chi Mã Sát Kê này thật sự rất mạnh, thậm chí có thể gọi là biến thái.
Điểm này có thể nhìn ra được phần nào qua sự tự tin của Lưu Kiến Dân.
Và Lâm Phàm tin chắc rằng, hắn không hề khoác lác.
Mà điểm biến thái nhất của Yêu Chi Mã Sát Kê chính là -- không thể ngăn cản!
Ngay cả Thánh Chủ cũng không đỡ nổi!
Giống như xuân dược không phải độc dược, các loại thuốc giải độc đều sẽ không có tác dụng.
Nói một cách nghiêm túc, Yêu Chi Mã Sát Kê cũng không phải là một loại 'công kích'.
Kỹ năng này rốt cuộc thuộc loại năng lực nào, có hiệu lực bằng phương thức gì, Lâm Phàm cũng không rõ, nhưng có thể chắc chắn nó không phải là công kích.
Đã không phải công kích thì các loại phòng ngự tự nhiên cũng vô hiệu.
Ít nhất là các loại phòng ngự thông thường đều vô hiệu!
Phòng ngự là dùng để phòng ngự công kích!
Mà công kích, không ngoài ba loại chính: vật lý, pháp thuật và thần hồn.
Ngoài ra, còn có một số công kích 'tà môn'.
Như nguyền rủa các loại.
Nói chung, thủ đoạn phòng ngự thông thường của tu sĩ đối với các loại thế công tà môn như nguyền rủa đều rất kém hiệu quả, phần lớn tu sĩ sẽ rất dễ dàng trúng chiêu, huống hồ có mấy ai ngăn được loại công kích phi công kích như Yêu Chi Mã Sát Kê chứ?
E rằng...
Cũng chẳng ai ngờ được, tương lai sẽ có ngày mình gặp phải một kẻ địch, kẻ địch này sẽ khiến mình 'sướng đến chết' chứ?
Cho nên...
Chỉ cần đầu óc đối phương hơi bình thường một chút thì sẽ không thể ngăn được Yêu Chi Mã Sát Kê.
Không ngăn được...
Thì đó chính là thần kỹ!
Thực lực của Lưu Kiến Dân vẫn còn tương đối yếu, cho nên chỉ có thể co đầu rụt cổ.
Dù cho Yêu Chi Mã Sát Kê có thể được xem là 'sát thương chuẩn', hắn cũng không có cách nào ra ngoài tung hoành, thực lực cứng quá kém, dễ dàng bị người ta giết chết.
Nhưng mình thì khác!
Chính diện đối đầu với Đệ Cửu Cảnh cũng có thể làm vài hiệp.
Thậm chí dù là đối mặt với đại lão cấp Thánh Chủ, dựa vào Thiên Nhân chi thuẫn, mình cũng có thể chống đỡ một lúc chứ?
Chống khiên, xông đến bên cạnh hắn, tặng cho hắn một chiêu Yêu Chi Mã Sát Kê...
Chẳng phải là có thể khiến đối phương sung sướng đến lật người sao?
Nhưng điều kiện tiên quyết là, mình phải khiến Lưu Kiến Dân bái sư, hoặc lừa hắn gia nhập Lãm Nguyệt Tông.
Nếu không, ý tưởng có đẹp đẽ đến đâu cũng vô dụng.
"Ta tin ngươi cái quỷ ấy!"
"Họ Đường kia, tuy ta đã hợp tác với ngươi một lần, nhưng ấn tượng của ta về ngươi vẫn là điểm âm!"
"Đừng hòng lừa gạt ta."
"Thế nên đừng có nói nhảm nữa."
"Mau xem tình báo của ngươi đi."
Lâm Phàm: "..."
Mẹ kiếp!
Đường Vũ, không đúng, thằng chó Đường Thần Vương, ngươi nói xem mẹ nó ngươi làm chuyện gì tốt không làm, cứ nhất định phải làm nhiều chuyện thương thiên hại lý, lòng lang dạ sói, tam quan lệch lạc khiến người người căm hận như vậy.
Không thể làm chút chuyện tốt sao?
Chỉ cần thanh danh của ngươi đừng tệ đến thế, ta cũng đâu đến nỗi gian nan thế này.
Mặc dù sau này vẫn có thể dùng thân phận thật để bàn lại một lần, nhưng sau này bàn lại làm sao dễ chịu bằng một lần thành công?
Lỡ như sau này xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao? Chẳng phải là coi như toang rồi sao?
Đáng ghét!
Đều tại thằng khốn đó.
Lâm Phàm không kiên trì nữa.
Bây giờ không thể bại lộ thân phận, nếu cứ dây dưa, rất dễ biến khéo thành vụng.
Hắn tùy ý tìm một căn phòng, lấy ngọc giản ra, bắt đầu lật xem tình báo liên quan đến rừng Tu Bồ Đề Bảo Thụ.
"Trước đây, rừng Tu Bồ Đề Bảo Thụ ngược lại chưa từng có gì khác thường."
"Mọi người đều biết, nó luôn được Phật Môn tỉ mỉ vun trồng, là 'thánh địa tài nguyên' mà Phật Môn đã tốn rất nhiều công sức, đời đời đồng lòng tạo nên."
"Nhưng trong hình ảnh mà chị Vô nhìn thấy, nơi trọng yếu của rừng Tu Bồ Đề Bảo Thụ đã bị 'hắc khí bao phủ' hoàn toàn không nhìn ra được chút gì, vậy chứng tỏ, bên trong chắc chắn đã xảy ra biến cố."
Thông qua những gì đã biết trước đó và so sánh với tình báo.
Lâm Phàm phát hiện, tình báo này cũng có chút giá trị.
Có thể tìm ra một vài 'chi tiết' nhỏ.
Ví dụ như, có đại hòa thượng từng xa xa đi ngang qua rừng Tu Bồ Đề Bảo Thụ, lại không biết vì sao mà nghe được tiếng kêu thảm thiết khiến người ta rùng mình.
Tiếng kêu thảm đó không giống tiếng người, căn bản không thể hình dung được là sinh vật gì phát ra, nhưng nỗi sợ hãi đó lại khiến người nghe cả đời khó quên, thậm chí trở thành cơn ác mộng lúc nửa đêm tỉnh giấc.
Còn có tin đồn rằng, đã có không chỉ một vị 'Phật Đà' trông coi rừng Tu Bồ Đề Bảo Thụ biến mất không một dấu vết.
Không ai biết họ đã đi đâu.
Cứ như vậy đột nhiên mất tích.
Thậm chí...
Còn có người phát hiện, một vài cây bồ đề vậy mà lá cây ngả vàng, giống như sắp chết, nhưng khi nhắc đến chuyện này với những người trông coi, họ lại chỉ quát mắng những người này, nghiêm cấm tiết lộ ra ngoài.
Mặc dù những tin tình báo này chỉ đến từ khách hàng của Lưu Kiến Dân, không thể đảm bảo tính xác thực.
Nhưng nhiều vấn đề như vậy gộp lại, đã đủ để chứng minh vấn đề.
Hơn nữa rừng Tu Bồ Đề Bảo Thụ chính là mạng sống của toàn bộ Phật Môn, xảy ra nhiều chuyện như vậy, họ không cẩn thận điều tra, ngược lại vội vàng 'bưng bít', trong đó vốn đã đầy rẫy sự quỷ dị.
Kết hợp với những gì chị Vô nhìn thấy, đã đủ để kết luận, vấn đề nằm ở bên trong rừng Tu Bồ Đề Bảo Thụ, chỉ cần trà trộn vào, là có thể biết Phật Môn rốt cuộc có bí mật gì, và đã chôn giấu 'mối họa' gì!
"Đường đi không sai."
"Việc này không vội được, tạm thời cứ chờ đợi đã."
"Hy vọng 'vị khách không có tóc' kia mau mau đến."
Lần chờ đợi này kéo dài mấy ngày.
Trong thời gian đó, Lưu Kiến Dân ngày nào cũng dẫn người về, ừm... tự mình làm mối cho mình, sau đó sờ người ta một cái liền lấy đi toàn bộ gia sản của họ, đúng là hết nói nổi.
Lâm Phàm cũng có chút tò mò, dùng thuật Bát Bội Kính quan sát mấy lần.
Phát hiện Lưu Kiến Dân quả thực không làm chuyện bẩn thỉu kia.
Điều này khiến Lâm Phàm dễ chấp nhận hơn một chút.
Lần chờ đợi này kéo dài mười ngày.
Mười ngày sau, Lưu Kiến Dân còn chưa trở về đã dùng thần thức truyền âm liên lạc với Lâm Phàm: "Họ Đường, người ngươi muốn chờ tối nay sẽ đến."
"Đến lúc đó ta sẽ chuẩn bị người cho ngươi đâu ra đấy, rồi ngươi mau cút đi!"
"Nghe chưa?"
...
Ánh trăng như nước.
Ánh trăng trong vắt rọi vào sân, khiến cho tiểu viện vốn đã thanh nhã lại thêm vài phần vẻ đẹp tĩnh mịch.
Lâm Phàm loạng choạng đẩy cửa bước vào căn phòng "làm ăn" của Lưu Kiến Dân.
"A, trên giường kìa."
Lưu Kiến Dân đang rửa tay, đồng thời vẻ mặt ghét bỏ hất mặt về phía giường.
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn lại.
Trên giường đang nằm một gã hòa thượng béo phệ tai to mặt lớn, khác với Tiếu La Hán từng thấy trong thuật Bát Bội Kính, Tiếu La Hán là kiểu béo phúc hậu vui tính.
Cười lên trông như một quả bóng.
Nhưng hòa thượng này lại là béo thật.
Rõ ràng là một đống mỡ.
Nhìn là biết đã tham ô không ít.
Nhưng cũng phải, làm công việc thu mua và vận chuyển vật tư, không tham mới là chuyện lạ, thế giới nào cũng vậy.
"Chẳng trách ngươi phải rửa tay, nói thật lòng, cái thứ này, chạm vào mà không rửa tay chắc phải buồn nôn ba ngày không nuốt nổi cơm."
Lâm Phàm rất tán thành: "Mặc dù bây giờ chúng ta thường không ăn cơm."
Tu vi cao, tích cốc chỉ là thao tác cơ bản.
Cơm canh bình thường, căn bản không ăn.
Muốn thỏa mãn cơn thèm ăn, cũng phải tìm chút đồ có 'dinh dưỡng', có 'lợi ích' mà ăn, ví dụ như Bát Trân Kê cũng rất ngon, hương vị tuyệt vời, ăn trăm lần không ngán.
"Họ Đường, ngươi đừng có nịnh bợ ta."
Lưu Kiến Dân trợn trắng mắt: "Muốn hắn phối hợp với ngươi thế nào, cứ nói thẳng."
"Sau đó ta giải quyết cho ngươi, rồi ngươi lặng lẽ rời đi là được, tóm lại đừng để người khác biết ngươi đã đến chỗ ta."