Phạm Kiên Cường còn chưa nói hết lời, Lưu Kiến Dân đã cướp lời: "Sư tôn nói rất đúng, vậy nên xin người hãy dạy cho con các loại pháp vô địch, thuật vô địch để con mạnh lên..."
"Hồ đồ!"
Phạm Kiên Cường mắng lớn với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, rồi nói tiếp: "Ta còn chưa nói xong, ngươi nghe cho kỹ đây."
"Nửa sau của điểm thứ nhất là: Ngươi phải tìm cách để chiêu Ái Chi Mã Sát Kê của ngươi có thể tấn công tầm xa! Ngươi nghĩ mà xem, nếu thứ này có thể tấn công từ xa, chẳng phải độ uy hiếp sẽ tăng vọt ngay lập tức sao?"
"Về phần làm sao để tìm cách thì phải dựa vào chính ngươi, ta chỉ có thể cung cấp cho ngươi một vài ý tưởng."
"Ví dụ như, thử dùng phong ấn thuật để phong ấn 'quả cầu ánh sáng sặc sỡ' của ngươi rồi ném ra vào thời khắc mấu chốt? Hoặc dùng trận pháp để duy trì nó trong một khoảng thời gian, dùng như một cái bẫy?"
"Hoặc dùng vật chứa nào đó đựng nó, ném ra rồi 'kích nổ'? Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ ban đầu của ta, ngươi hoàn toàn có thể nghĩ ra nhiều cách hay hơn. Ta tin rằng sẽ có cách thành công."
Lưu Kiến Dân nghe mà hai mắt sáng rực.
Hay a!
Sao trước đây mình lại không nghĩ ra điểm này nhỉ?
Hắn chợt vỗ trán: "Trời ạ, ta đúng là ngốc quá! Trước đây ta chỉ thử tấn công tầm xa, không được là liền bỏ cuộc, không ngờ lại có nhiều cách như vậy, thật là... Haizz!"
"Đa tạ sư tôn dạy bảo!"
"Vội cái gì, đây mới là điểm thứ nhất thôi."
"Còn điểm thứ hai nữa!"
Phạm Kiên Cường đắc ý gật gù: "Điểm thứ hai này được xây dựng dựa trên nền tảng ngươi đã hoàn thành điểm thứ nhất."
"Tấn công tầm xa tuy khó đề phòng, nhưng một khi kẻ địch đã hiểu rõ và đủ cẩn thận, ngươi cũng khó mà thành công. Vì vậy, ngươi phải nâng cao tốc độ của chính mình!"
"Lấy ví dụ bằng game đi."
"Ngươi chính là một thích khách có sát thương chuẩn, thậm chí là sát thương chuẩn chí mạng. Chỉ cần đánh trúng kẻ địch, bất kể giáp hắn cao bao nhiêu, cấp bậc hơn ngươi bao nhiêu, ngươi đều có thể hạ gục hắn."
"Vậy ngươi thấy, thuộc tính mà ngươi nên nâng cao nhất là gì?"
"Cái này..."
Dùng game để ví von, cách nói này Lưu Kiến Dân mới nghe lần đầu, cảm thấy rất mới lạ, nhưng ngẫm lại thì lại thấy vô cùng chính xác và dễ hiểu.
Hắn cẩn thận suy tư rồi thăm dò: "Ý của sư tôn là... tốc độ và sự linh hoạt?"
"Phải thêm cả né tránh nữa!"
Phạm Kiên Cường gật đầu: "Đủ linh hoạt, né tránh đủ cao, ngươi có thể tránh được đòn tấn công của kẻ địch, thậm chí khiến mọi đòn đánh của đối phương đều Miss."
"Mà tốc độ đủ nhanh thì ngươi có thể đuổi kịp kẻ địch. Kết hợp với hai điểm trên, kẻ địch làm sao mà tránh?"
"Chỉ cần ngươi nhanh hơn hắn, linh hoạt hơn hắn, né tránh cao hơn hắn, hắn chắc chắn sẽ trúng chiêu. Mà một khi hắn trúng chiêu, kẻ xui xẻo chính là hắn."
"Tuyệt diệu!"
Lưu Kiến Dân nhảy cẫng lên, hưng phấn không thôi, hai mắt lấp lánh ánh sao: "Sư tôn cao kiến!"
"Đúng là như vậy!"
"Thế này đã thấm vào đâu?"
Phạm Kiên Cường thở dài: "Ngươi ấy à, suy nghĩ quá đơn giản. Tu tiên giả chúng ta muốn 'vô địch' thì phải suy nghĩ nhiều vào!"
"Hiểu không?"
"Tốc độ, linh hoạt và né tránh tất nhiên là quan trọng, nhưng cái quan trọng hơn là gì? Là phòng ngự!"
"Ngươi có linh hoạt, có tốc độ nhanh đến mấy, lỡ người ta 'bạo khí' tung chiêu quần công 360 độ không góc chết thì ngươi làm thế nào? Một thích khách máu giấy đi 'lùa' tank, warrior, 'múa' cho bọn họ xoay mòng mòng trông thì sướng mắt đấy, cũng ngầu đấy, nhưng thế đã thắng được chưa?"
"Ngươi 'múa' cả buổi, dù đối phương còn tí máu, chỉ cần chớp được thời cơ là có thể phản sát ngươi ngay! Dính một chiêu khống chế rồi ăn một combo là ngươi bay màu luôn còn gì?"
"Thế nên, ngươi còn phải tăng cường phòng ngự, để bản thân trâu bò lên, trâu hơn cả warrior, hơn cả tank!"
"Như vậy mới có thể xem như xuất sư."
"Ngươi nghĩ mà xem, khi ngươi vừa có tấn công tầm xa, vừa linh hoạt hơn đối phương, lại còn trâu hơn đối phương, thì nó lấy gì để đánh ngươi? Ngoài việc ôm đầu chịu trận ra, nó còn làm được gì khác không?"
"Không, tuyệt đối không!!!"
Lưu Kiến Dân đã hoàn toàn bị Phạm Kiên Cường thuyết phục.
Thế nào gọi là danh sư?
Đây mới gọi là danh sư chứ!
Vừa mới quen biết mình đã dạy dỗ tùy theo năng lực, vạch ra cho mình một lộ trình tu luyện hoàn hảo đến vậy...
Còn có thể có gì tuyệt vời hơn thế nữa không?
Pháp vô địch loại công kích ư?
Thứ đó làm sao so được với Ái Chi Mã Sát Kê của mình?
Đây chính là sát thương chuẩn!
Đây là bản mệnh thần thông của mình!
Đem Ái Chi Mã Sát Kê phát triển đến đỉnh cao, tạo ra cả một hệ liệt, chẳng phải sẽ rất tuyệt sao?
Giống như hệ liệt Rasengan, hay hệ liệt Hỏa Liên của đại sư bá, hoặc hệ liệt Mặt Trời Nhân Tạo của tam sư thúc...
Đến lúc đó tạo ra cả một hệ liệt Ái Chi Mã Sát Kê của riêng mình, chẳng phải là bá cháy hay sao?
"Sư tôn, con hiểu rồi!"
Lưu Kiến Dân kinh ngạc thán phục không thôi: "Đa tạ sư tôn chỉ dạy, bây giờ đệ tử đã tràn đầy tự tin!"
"Xin sư tôn truyền pháp."
Phạm Kiên Cường gật đầu: "Ừm."
Nhưng trong lòng hắn lại thấy phiền phức vô cùng: "Cuối cùng cũng dụ được thằng nhóc xui xẻo này vào tròng."
"Thật là..."
"Khiến ta phải hao tâm tổn trí, không biết chết bao nhiêu tế bào não nữa."
Phàm là người của mạch Cẩu Thặng, sao có thể không qua loa được? Không qua loa, thì còn gọi gì là Cẩu Thặng?
Trớ trêu thay, người đồng hương này có vẻ không hứng thú lắm với đạo của Cẩu Thặng, hết cách, Phạm Kiên Cường chỉ có thể vắt óc suy nghĩ để 'dụ' hắn vào tròng.
Và bây giờ xem ra, mọi chuyện đều ổn.
Thế nào mới tính là "cẩu"?
Đương nhiên là chạy nhanh lại còn trâu bò!
Tốc độ đủ nhanh, có thể đuổi kịp mọi kẻ địch? Ngược lại, chẳng phải cũng có nghĩa là tốc độ đủ nhanh, không kẻ địch nào đuổi kịp mình sao?
Lại thêm độ trâu bò nghịch thiên...
Không cần lúc nào cũng ghi nhớ lý niệm của cẩu đạo, hắn cũng đã là nửa cái Cẩu Thặng rồi!
"Khó thật."
Phạm Kiên Cường lặng lẽ lau mồ hôi lạnh, đúng là không dễ dàng!
Dụ dỗ một người đồng hương, đúng là còn mệt hơn dụ dỗ mười người bản xứ.
Nhưng biết làm sao được khi trước mắt mình chỉ có một đồ đệ này? Nói gọn là đệ tử chân truyền duy nhất, chẳng lẽ lại không đối xử tốt với nó một chút sao?
Cũng không thể để tương lai có một ngày người đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh được?
Cho nên...
Cũng là làm khó cho mình rồi.
"Ngươi muốn học thuật vô địch, pháp vô địch cũng được."
"Nhưng mà, cho dù ngươi là đệ tử của ta, thuộc mạch thân truyền, nhưng ngươi vào tông thời gian quá ngắn, ta dù quản lý Tàng Kinh Các cũng không thể để ngươi dễ dàng có được như vậy."
"Nếu không, chẳng phải là loạn hết cả lên sao?"
Lưu Kiến Dân ngẩn ra: "Sư tôn lo lắng về vấn đề lòng trung thành?"
"Đó là tự nhiên."
"Thuật vô địch của Lãm Nguyệt Tông chúng ta đều là hàng thượng phẩm, bất kỳ loại nào ném ra Tiên Võ đại lục cũng có thể gây nên sóng gió tanh máu."
"Trong tình huống ta không thể hoàn toàn tin tưởng ngươi... Ngươi tự nói xem?"
Phạm Kiên Cường hỏi ngược lại.
Lâm Phàm là tông chủ.
Tông chủ không thể quá hẹp hòi, nếu không sẽ khiến người khác phản cảm.
Nhưng Phạm Kiên Cường thì không có nỗi lo này, huống chi hắn vốn là Cẩu Thặng, vậy nên dĩ nhiên là càng chắc cú càng tốt.
Mặt mũi?
Mặt mũi có ăn được không?
Cần mặt mũi hay cần mạng sống, điểm này Phạm Kiên Cường từ nhỏ đã hiểu rõ.
"Con hiểu rồi."
Cũng may, Lưu Kiến Dân lại không hề khó chịu, sắc mặt nghiêm túc nói: "Thật ra nói đi cũng phải nói lại, là do con đường đột. Trước đó con thậm chí còn chưa từng gặp bất kỳ ai của Lãm Nguyệt Tông, lại còn bị Long Ngạo Kiều ép tới đây, kết quả vừa đặt chân xuống đã xin bái sư..."
"Sư tổ không coi con là gián điệp mà nghiêm hình tra tấn đã là may mắn lắm rồi..."
"Ừm?"
"Khoan đã!"
Lưu Kiến Dân đột nhiên sững sờ, phản ứng lại: "Không đúng!"
"Vậy tại sao Long Ngạo Kiều lại bắt ta tới đây?"
"Trước đó ta có biết ả đâu?!"
"Đúng rồi, ả biết ta là nam nương, cho nên, chắc chắn là do con chó Đường Vũ kia giở trò!"
"Nhưng vấn đề lại là, tên họ Đường kia bảo Long Ngạo Kiều đưa ta đến đây để làm gì?"
"Hay đây là ý của chính Long Ngạo Kiều?"
Lưu Kiến Dân hoàn toàn hoang mang, đầu óc gần như tê liệt.
Hắn nghĩ thế nào cũng thấy không ổn, cực kỳ không ổn