"Vậy lỡ như sư tôn gặp nguy hiểm thì sao..."
"Ha ha."
Long Ngạo Kiều lúc này lại cười lạnh một tiếng: "Hắn ư? Gặp nguy hiểm?"
"Nếu ngay cả hắn cũng không giải quyết nổi nguy hiểm, chẳng lẽ lại dựa vào các ngươi sao?"
"Chỉ bằng các ngươi mà cũng xứng?"
"?!"
Tiêu Linh Nhi kinh ngạc: "Long Ngạo Kiều, không phải ngươi rất ngứa mắt sư tôn của ta sao? Sao bây giờ lại..."
"Nói bậy!"
Long Ngạo Kiều sa sầm mặt nói: "Bản cô nương nhìn Lâm Phàm không vừa mắt là một chuyện, nhưng bản cô nương đã bao giờ nghi ngờ thiên phú và thực lực của hắn chưa?!"
"Hắn chỉ là quá vô sỉ, quá âm hiểm mà thôi!"
"Nếu thật sự bàn về chiến lực, về thiên phú, các ngươi cộng lại cũng chưa chắc sánh được với hắn!"
"Trên đời này, chỉ có bản cô nương mới có thể vượt qua hắn!"
"Tương lai, cũng chỉ có một mình bản cô nương có thể trấn áp được hắn, cưỡi lên đầu hắn đi tiểu cũng được."
Đám người: "..."
"À, đúng đúng đúng!"
Bọn họ miệng thì nói đúng đúng đúng, nhưng vẻ mặt ai nấy đều vô cùng quái lạ, hiển nhiên, chẳng ai tin cả.
Cái tật thích thể hiện của Long Ngạo Kiều, ai mà chẳng biết.
Toàn nói suông thế này, ai mà tin cho nổi?
Huống chi...
Đây không phải là nói đùa sao?
"Nhưng mà, lời của Long Ngạo Kiều cũng không phải hoàn toàn vô lý."
Tiêu Linh Nhi trầm ngâm nói: "Với thực lực của sư tôn, nếu ngay cả người cũng không giải quyết được, e rằng chúng ta..."
"Cái gì mà 'không phải hoàn toàn vô lý'?"
"Câu nào của bản cô nương không có lý? Phải nói là câu nào cũng cực kỳ có lý mới đúng chứ?"
Long Ngạo Kiều tỏ vẻ bất mãn.
Đáng tiếc, bị mọi người lơ đẹp.
Mà Tiêu Linh Nhi lại chuyển chủ đề: "Vừa rồi tốc độ chữa thương của ta nhanh nhất, nên đã tình cờ dùng bí thuật của sư tôn nhìn thấy, chiến trường của Đại Thừa Phật Giáo bây giờ vô cùng căng thẳng, còn có vài biến cố lạ!"
"Biến cố gì?"
"Vân Đỉnh Thiên Cung và Tọa Vong Đạo cũng đã 'phản bội', bất ngờ ra tay làm bị thương không ít người của chín đại thánh địa!"
"Thậm chí, cung chủ Vân Đỉnh Thiên Cung suýt chút nữa đã một đòn miểu sát đệ tử thân truyền của mình, Thánh tử Vân Đỉnh Thiên Cung Lâm Động."
Tiêu Linh Nhi nghiêm túc dần: "Người này, chắc các vị vẫn còn ấn tượng."
"Lúc ở đại hội thiên kiêu, ta từng giao đấu với hắn. Thực lực của hắn rất mạnh, lại là một 'võ đạo cường giả', trong khi Lãm Nguyệt Tông chúng ta hiện giờ gần như không có ai tinh thông võ đạo."
"Mà Tiên Võ đại lục vốn nên để 'Tiên' và 'Võ' cùng phát triển, ta đang nghĩ, liệu chúng ta có thể nhân cơ hội này..."
"Ý của ta là, về phía sư tôn, chúng ta có lẽ không giúp được gì nhiều."
"Nhưng phát triển tông môn lại là trách nhiệm của mỗi chúng ta."
"Lâm Động vừa gặp đại biến, chúng ta chưa chắc đã không có cơ hội..."
"Còn có Thánh nữ của Tọa Vong Đạo..."
"Lâm Động thì còn được."
Long Ngạo Kiều nghe vậy lại chế nhạo một tiếng: "Còn người của Tọa Vong Đạo, các ngươi đừng mơ tưởng đến."
"Tại sao?"
Đám người không hiểu.
"Là Thánh nữ của thánh địa Trung Châu Tọa Vong Đạo, thiên phú của nàng chắc chắn cực cao, nếu có thể thu nhận vào Lãm Nguyệt Tông, chẳng phải là một chuyện tốt sao?"
"Đúng vậy!"
"Lãm Nguyệt Tông chúng ta chính là cần nhân tài như vậy."
"Ngạo Kiều, sao ngươi lại nói việc này không ổn?"
"Các ngươi nói đều đúng."
Long Ngạo Kiều liên tục bĩu môi: "Đáng tiếc, các ngươi kiến thức nông cạn."
"Thiếu hiểu biết về Tọa Vong Đạo."
"Chẳng lẽ các ngươi chưa từng phát hiện, trong mười hai đại thánh địa, cho dù là 'ông trùm ma đạo' như Thiên Ma Điện cũng có vô số người đi theo, nhắc đến là có vô số người tán thưởng, nhưng Tọa Vong Đạo thì lại hiếm có ai nhắc tới?"
Đám người nhìn nhau.
Cẩn thận ngẫm lại, quả đúng là có chuyện như vậy!
Chủ đề liên quan đến Tọa Vong Đạo quả thực rất ít.
Thậm chí có thể nói là 'kín như bưng'.
Điều này có chút kỳ lạ.
Là thánh địa Trung Châu, cũng đâu phải ma đạo, sao lại như vậy?
"Tại sao lại thế?"
Khâu Vĩnh Cần hỏi dồn.
"Bởi vì, Tọa Vong Đạo rất tà môn."
Lần này Long Ngạo Kiều lại không thừa nước đục thả câu, trầm giọng nói: "Hành sự khó lường, thất thường."
"Điểm cơ bản nhất là, bọn chúng thích lừa người."
"Thích lừa người?"
"Nói là thích cũng không hoàn toàn chính xác."
Long Ngạo Kiều trầm ngâm nói: "Phải nói là, người của Tọa Vong Đạo dường như 'sinh ra để lừa người', hình như có liên quan đến công pháp của bọn chúng."
"Lừa được càng nhiều người, càng có nhiều người tin tưởng bọn chúng thì bọn chúng càng mạnh?"
"Tóm lại..."
"Người của Tọa Vong Đạo không thể tin được."
"Người bình thường nói dối, là chín câu thật trộn lẫn một câu dối, như vậy mới dễ làm người ta tin tưởng."
"Nhưng Tọa Vong Đạo..."
"E là chín câu dối một câu thật, thậm chí một câu thật cũng không có, chẳng khác mẹ gì mấy lão điên."
"Ta thà dây dưa với tên súc sinh Cổ Nguyệt Phương Viên kia còn hơn là dính dáng quá sâu với Tọa Vong Đạo."
"Nếu các ngươi lừa được Thánh nữ Tọa Vong Đạo đến Lãm Nguyệt Tông, thậm chí gia nhập Lãm Nguyệt Tông, ha ha."
"Vậy thì thú vị đấy."
"Cứ chờ Lãm Nguyệt Tông các ngươi bị nàng ta dẫn đi chệch đường, bị quậy cho gà bay chó sủa đi."
Long Ngạo Kiều cười lạnh không ngớt.
Đám người nghe xong nhìn nhau, da đầu tê dại.
Bọn họ không biết Tọa Vong Đạo rốt cuộc tà môn đến mức nào, nhưng họ lại hiểu rõ con người của Long Ngạo Kiều!
Cái miệng của con hàng này đúng là loại vịt chết còn mạnh miệng.
Mà miệng còn cứng hơn vịt không biết bao nhiêu lần, chỉ riêng việc có thể khiến nàng tự miệng thừa nhận mình kiêng kị Tọa Vong Đạo, cũng đủ để chứng minh, Tọa Vong Đạo thật sự rất tà môn!
"Vậy..."
"Chuyện của Tọa Vong Đạo cứ tạm gác lại."
"Chúng ta lén lút lẻn qua đó, thử đưa Lâm Động về xem sao."
"Có Lâm Động gia nhập, 'nhất mạch Võ Đạo' của Lãm Nguyệt Tông chúng ta cũng có thể phát triển rồi."
"Có lý!"
Các đệ tử thân truyền nhao nhao gật đầu.
Tần Vũ vẫn là người thực tế nhất: "Vậy nếu hắn không đồng ý thì phải làm sao?"
"Đơn giản."
Thạch Hạo giơ một ngón tay lên: "Đánh ngất rồi vác về là được."
"Trưởng thôn gia gia dạy ta đó."
"Thấy cô gái mập mạp xinh đẹp nào thì cứ đánh ngất mang về thôn làm vợ, để nàng sinh cho ta một đám tiểu tử mập mạp. Ta nghĩ, đưa người về gia nhập Lãm Nguyệt Tông chắc cũng vậy thôi nhỉ?"
Đám người: "..."
Tiêu Linh Nhi che mặt, cười khổ nói: "Đồng ngôn vô kỵ, đồng ngôn vô kỵ."
"Chúng ta..."
"Xuất phát!"
...
Cùng lúc đó, tại Vạn Hoa thánh địa.
Khi mệnh lệnh của Vạn Hoa Thánh Mẫu Cố Tinh Liên được truyền xuống, các trưởng lão đang trấn thủ đều có sắc mặt nghiêm nghị: "Thánh Mẫu có lệnh!"
"Lập tức triệu tập các cường giả từ cảnh giới thứ tám trở lên của các tông môn nhất lưu và siêu nhất lưu, với tốc độ nhanh nhất chạy tới Tây Vực tham chiến!"
"Rõ!"
Keng!
Keng!
Keng!!!
Bên trong Vạn Hoa thánh địa, tiếng chuông du dương truyền khắp toàn bộ Tây Nam vực.
Trong chốc lát, rất nhiều tông môn có người lộ ra nụ cười.
"Tiếng chuông Vạn Hoa thánh địa đã vang, đã đến lúc mở sơn môn rồi."
Nhưng người bên cạnh họ lập tức nhắc nhở: "Không đúng!"
"Thời gian vẫn chưa tới, còn kém hai ngày nữa."
"Chẳng lẽ... Vạn Hoa thánh địa tính sai thời gian?"
"Tuyệt đối không có khả năng này, Vạn Hoa thánh địa trước nay luôn nghiêm cẩn, chưa bao giờ phạm sai lầm trong những chuyện thế này, chắc chắn đã có vấn đề ở đâu đó, hả? Khoan đã, tại sao tiếng chuông vẫn còn vang?!"
"Bảy, tám..."
"Chín! Vang chín lần?!"
"Không hay rồi, đây là Vạn Hoa thánh địa đang chiêu cáo toàn bộ Tây Nam vực, có đại sự xảy ra!"
"Nhanh, lập tức mở hộ tông đại trận!"
"Nhưng mà, tại sao không có tin tức gì truyền đến?"
"Nói nhảm, chúng ta chỉ là một tông môn tam lưu, dựa vào đâu mà biết được đại sự bực này? Trời sập xuống đã có người cao chống đỡ, chúng ta cứ quản tốt mảnh đất một mẫu ba phần của mình là được rồi!"
"..."
Rất nhiều tông môn, thế lực nhị lưu, tam lưu chỉ biết có đại sự xảy ra, nhưng lại không thể biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng các tông môn, thế lực nhất lưu như Ngự Thú Tông, Linh Kiếm Tông, Thái Hợp Cung, Ngũ Hành Môn, cùng các thế lực siêu nhất lưu, đã nhận được mệnh lệnh của Vạn Hoa Thánh Địa ngay lập tức.
"Cái gì?!"
"Trận chiến này... lại kinh người đến thế sao?"
"!!!"
"Nhanh, lập tức khởi động hộ tông đại trận, toàn bộ tông môn tiến vào trạng thái thời chiến, các cường giả từ cảnh giới thứ tám trở lên chuẩn bị sẵn sàng và lên đường với tốc độ nhanh nhất, tiến về Tây Vực tham chiến!"
"Trận chiến này, liên quan đến sự sinh tử tồn vong của toàn bộ Tiên Võ đại lục, chỉ được phép thắng, không được phép bại!"
"An nguy của tông môn ư? Trận chiến này do Vạn Hoa thánh địa triệu tập, đã ngầm thừa nhận tiến vào trạng thái thời chiến, cho dù là kẻ thù của chúng ta, nếu dám đến gây sự trong thời gian này, sau đó Vạn Hoa thánh địa cũng tất nhiên sẽ không bỏ qua cho bọn chúng!"
"Không sai, so ra thì trận chiến này vẫn quan trọng hơn, nếu không, một khi thất bại, đừng nói là tông môn, toàn bộ Tiên Võ đại lục đều sẽ trở thành lịch sử!"
"Mau xuất phát!"
"Không thể do dự!"
"Chỉ là... tại sao đột nhiên lại phát triển đến mức độ này vậy?"
"..."
Hiệu lệnh của Vạn Hoa thánh địa, rất nhiều thế lực nhất lưu, siêu nhất lưu không dám không theo.
Chỉ là, bọn họ đều nghĩ mãi không ra, đang yên đang lành, sao lại đột nhiên bùng nổ 'thế chiến' rồi?!
Mười hai đại thánh địa đều tham chiến đã đành, bây giờ, cả những thế lực nhất lưu, siêu nhất lưu như bọn họ cũng phải tham chiến.
Nghĩ đến bảy vực một châu còn lại, chắc cũng là tình huống tương tự?
Vậy đây không phải thế chiến thì là gì?
"Phật Môn... rốt cuộc đã làm gì vậy!"
"Bọn họ đúng là đáng chết mà!"
"Ta có một đạo hữu hiện đang ở 'tuyến đầu' Tây Vực, theo lời hắn nói, toàn bộ Phật Môn cùng Vân Đỉnh Thiên Cung, Tọa Vong Đạo đều đã 'hắc hóa', mưu toan diệt thế!"
"Cái gì?!"
"Hít!!!"
"Nhanh, không tiếc bất cứ giá nào, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới chiến trường!"
"Để ta, lão phu tinh thông không gian chi đạo, để lão phu thiêu đốt tinh huyết, cưỡng ép xé rách không gian thông đạo siêu xa, đưa các ngươi đến Tây Vực!"
"Cái này... ngươi chịu nổi không?"
"Không chịu nổi cũng phải chịu, chuyện này liên quan đến sự sinh tử tồn vong của toàn bộ Tiên Võ đại lục, lão phu há lại là kẻ ham sống sợ chết?"
"Không, ta sợ ngươi không chịu nổi, đưa được nửa đường thì đột tử, hại chết cả chúng ta."
"???! "
"Mẹ nó chứ!.."