Khi trở lại Lãm Nguyệt Cung.
Lâm Động đã trầm mặc hồi lâu.
"Sao rồi?!"
Phù Ninh Na đương nhiên biết mưu đồ của Lâm Phàm, giờ phút này, nàng có chút tức giận nói: "Lâm Động, ngươi còn gì để nói không?"
Lâm Động tâm loạn như ma.
Trong khoảnh khắc, hắn đã suy nghĩ quá nhiều, quá nhiều.
Từ lúc mình sinh ra, đến khi gian nan bái nhập Vân Đỉnh Thiên Cung, rồi đến trận quyết tử chiến với Lâm Lang Thiên, đến thịnh hội thiên kiêu, đến sự phản bội của sư tôn, đến việc bị bắt vào Lãm Nguyệt Tông, rồi lại đến chuyện hỗn xược mới đây...
Bao chuyện quá khứ lướt qua trong đầu hắn như cưỡi ngựa xem hoa, tựa như một cuốn phim đèn chiếu.
Muốn chấp chưởng Vân Đỉnh Thiên Cung?
Muốn sáng tạo thế lực của riêng mình?
Chỉ có bản thân mới không bao giờ phản bội chính mình?
Thế nhưng...
Thật sự là như vậy sao?
Rất lâu, rất lâu sau.
Hắn đã có quyết định.
Lâm Động đứng dậy, nghiêm mặt nói: "Võ giả chúng ta, phải thấy trời, thấy đất, thấy chúng sinh, và càng phải minh tâm kiến tính!"
"Vĩnh viễn không từ bỏ, nói là làm, đó chính là võ đạo của ta!"
"Lần này, là ta sai rồi, chuyện đã hứa, tự nhiên sẽ làm được."
"Ta, Lâm Động, xin thề ở đây, từ nay về sau, chỉ cần Lãm Nguyệt Tông không phản bội trước, không có lỗi với Lâm Động ta, thì Lâm Động ta, quyết không phụ Lãm Nguyệt Tông!"
Phịch.
Lâm Động quỳ thẳng xuống trước mặt Lâm Phàm: "Xin tông chủ đừng chê bai sự hỗn xược trước đây của Lâm Động, thu nhận Lâm Động vào môn."
Thật ra, Lâm Động vốn đã hoàn toàn thất vọng với ‘nhân tính’, không định tin tưởng bất kỳ ai nữa.
Nhưng những gì thấy được mấy ngày nay, cùng với sự hiểu lầm của bản thân và ‘chuyện hỗn xược’ mới đây lại khiến Lâm Động xấu hổ không thôi.
Sau nhiều lần cân nhắc, hắn quyết định thử lại một lần nữa!
Cho nhân tính một cơ hội.
Cũng là cho chính mình, cho Lãm Nguyệt Tông một cơ hội.
Chỉ cần Lãm Nguyệt Tông không phụ mình, vậy thì mình chính là đệ tử của Lãm Nguyệt Tông, là đệ tử trung thành nhất!
Nhưng nếu không phải...
Lâm Động cũng không biết mình sẽ ra sao.
Có lẽ...
Sẽ hoàn toàn tuyệt vọng với nhân tính ư?
Khi đó mình sẽ thế nào, sẽ làm ra những chuyện gì, giờ phút này chính mình cũng không thể nào biết được, thậm chí khó có thể tưởng tượng.
"..."
Lâm Phàm lắc đầu thở khẽ: "Đứa ngốc này."
"Hà tất phải khổ như vậy?"
"Ngươi vừa gặp đại biến, làm gì cũng quá nóng vội."
"Nhưng ngươi có thể có chuyển biến này, ta cũng rất vui mừng. Chỉ là, ngươi tu luyện võ đạo, mà ta lại không tinh thông võ đạo. Vì vậy, ta sẽ thu ngươi làm ký danh đệ tử, tuy không phải thân truyền nhưng cũng thuộc nhất mạch thân truyền, hưởng đãi ngộ ngang với đệ tử thân truyền."
"Về phần truyền công..."
"Vi sư có thể truyền công pháp cho ngươi, nhưng việc tu hành thì cần chính ngươi lĩnh ngộ."
Giờ phút này, Lâm Phàm vừa cảm khái lại vừa vui mừng.
Mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt.
Thậm chí còn dễ dàng hơn so với tưởng tượng của hắn.
Việc Trần Thần và Cao Quang đều chọn 'trở về' còn tốt hơn so với việc họ lập tức rời khỏi Ngự Thú Tông và ở lại Lãm Nguyệt Tông. Có họ trở về tuyên truyền, ngày Lãm Nguyệt Tông thành lập nhất mạch Ngự Thú đã không còn xa nữa.
Bên phía Lâm Động, vốn còn lo lắng vấn đề lòng trung thành, nhưng bây giờ hắn đã chủ động lập lời thề thiên đạo, khiến Lâm Phàm ngay cả vai 'tiểu nhân' cũng không cần phải đóng, chẳng phải là quá hoàn mỹ sao?
Bước đi này...
Quả thực là một bước bằng hai bước!
Thậm chí hai bước này không phải do mình chủ động đi, mà là có người đẩy mình tiến về phía trước.
"Tiêu Linh Nhi."
"Cô nhóc này, trưởng thành rồi."
Lâm Phàm thầm thổn thức, có chút hài lòng.
Nói đúng ra, hai bước này đều là kiệt tác của Tiêu Linh Nhi.
Mặc dù nàng không rõ mưu đồ của mình, nhưng hành động này lại hoàn toàn đúng ý Lâm Phàm~
Rất tốt!
"Đa tạ sư tôn!"
Lâm Động lạy Lâm Phàm ba lạy chín khấu, Lâm Phàm đỡ hắn dậy: "Đúng rồi, nghe lời ngươi vừa nói, ngươi và Linh Nhi ước định rằng, nếu ngươi nguyện ở lại Lãm Nguyệt Tông, sẽ vì ngươi mà mở nhất mạch Võ Đạo, thậm chí là nhất mạch Vân Đỉnh?"
"Lời của nàng cũng chính là lời của vi sư."
"Ước định đó vẫn còn hiệu lực."
"Từ nay về sau, nhất mạch Võ Đạo của Lãm Nguyệt Tông sẽ do ngươi làm chủ, có muốn đổi tên thành nhất mạch Vân Đỉnh hay không, cũng do ngươi quyết định."
"Sư tôn!"
Lâm Động ôm quyền, nhưng sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi lại nói: "Nhất mạch Vân Đỉnh thì không cần nữa."
"Chuyện đã qua, cứ để nó qua đi."
Hắn thở dài.
Vân Đỉnh Thiên Cung chứa đựng không ít hồi ức tốt đẹp của hắn, nhưng cũng có những điều không mấy tốt đẹp, lục đục nội bộ, đấu đá tranh giành... Những thứ đó thì thôi đi, nhưng sự phản bội của sư tôn thật sự khiến hắn khó lòng chấp nhận, cũng không muốn lúc nào cũng phải nhắc tới.
"Cũng tốt."
Lâm Phàm vỗ vai Lâm Động: "Bất kể là ai, đều phải học cách nhìn về phía trước, bước về phía trước."
"Nếu cứ mãi chìm đắm trong hồi ức quá khứ, có lẽ trông có vẻ 'thâm tình', nhưng thực chất lại là vô trách nhiệm với bản thân và cả những người quan tâm mình."
"Đi đi."
"Phù Ninh Na, thông báo cho Linh Nhi, bảo nó dẫn Lâm Động đi chọn địa bàn cho nhất mạch Võ Đạo, đồng thời chuẩn bị các công việc liên quan đến việc thành lập."
"Lâm Động, nhớ kỹ ba ngày sau tới nhận công pháp và bí thuật cho nhất mạch Võ Đạo của ngươi!"
"..."
"Vâng, chủ nhân."
"Đệ tử tuân mệnh."
...
Sau khi hai người rời đi, Lâm Phàm xoa xoa tay, có chút mong chờ.
"Đệ tử thuần võ đạo, đúng là người đầu tiên."
"Hơn nữa còn là Động Tử Ca lừng danh, đừng khiến ta thất vọng đấy."
"Chia sẻ!"
Vù!
Võ đạo chân nguyên nhập thể, lưu chuyển trong đan điền và kỳ kinh bát mạch, cùng tồn tại với 'Huyền Nguyên chi lực' nhưng lại không quấy nhiễu lẫn nhau, giống như nước sông không phạm nước giếng, tựa như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.
"Đây... chính là võ đạo chân nguyên sao?"
"So với Huyền Nguyên chi khí, nó còn bạo ngược hơn."
"Công kích thì dư thừa, nhưng phương diện phòng ngự và linh hoạt lại hơi yếu một chút, song vẫn có những điểm đáng chú ý, đáng để coi trọng."
"Không tệ, quả nhiên là... không tệ."
Ánh mắt Lâm Phàm sáng rực.
"Hơn nữa, Lâm Động hiện tại đã là Bát cảnh bát trọng."
"Tu vi này cũng không thấp a."
Hắn hứng chí dâng trào, nhân lúc trong Lãm Nguyệt Cung không có ai, liền diễn luyện một bộ quyền pháp vừa được chia sẻ từ Lâm Động, quả là uy thế ngút trời, bá khí vô song.
"Võ đạo..."
"Thật ra cũng không yếu."
Lâm Phàm dựa vào kiến thức của mình để phân tích, phát hiện võ đạo thật sự không kém.
"Hơn nữa so với tiên đạo, nó còn có một loại cảm giác gần như là... 'sự lãng mạn của đàn ông'?"
"Đáng để phát triển!"
"Trong ba ngày này, cứ dựa vào ngộ tính nghịch thiên được chia sẻ này mà sáng tạo một vài công pháp, bí thuật võ đạo đi, chắc là đủ dùng trong thời gian ngắn."
"Về lâu dài..."
"Sau này sáng tạo thêm cũng không muộn."
Lúc này không thích hợp lắm, Lâm Phàm gác lại ý định thử nghiệm Thanh Thiên Hóa Long Quyết, ngồi xếp bằng chuẩn bị sáng tạo công pháp.
"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ta cũng nên đột phá rồi."
"..."
Bản tôn của Lâm Phàm bây giờ tu vi đã ở Bát cảnh cửu trọng, thậm chí có thể nói là Bát cảnh đại viên mãn, muốn bước vào Cửu cảnh không khó!
Nhất là sau khi hắn đoạt thức ăn từ miệng cọp, giành lại được rất nhiều bản nguyên chi lực từ Diệt Thế Hắc Liên thì lại càng như vậy.
"Nếu ta muốn đột phá..."
"E rằng sẽ không chỉ dừng lại ở Cửu cảnh nhất, nhị trọng."
Lâm Phàm cười cười.
Ngay cả Nha Nha khi thôn phệ một cách trắng trợn cũng đã đột phá đến Cảnh giới thứ chín.
Bản thân hắn chia sẻ tất cả thiên phú và ngộ tính của bọn họ, dù có nhiều việc phải bận tâm, cũng không 'nuốt biển hút sông' một cách điên cuồng như vậy nhưng...
Ngộ tính và thiên phú nghịch thiên là không thể giả được.
"Vẫn là sáng tạo công pháp trước đã."
"Dù sao ta vừa đột phá, lại thêm củng cố cảnh giới, còn không biết sẽ mất bao lâu nữa."
"..."
Chỉ đơn thuần đột phá đến Cảnh giới thứ chín? Vậy dĩ nhiên rất nhanh.
Nhưng nếu là liên tục đột phá, lại thêm củng cố cảnh giới thì sao?
Không vội!
...
Ba ngày.
Đối với Lãm Nguyệt Tông mà nói, chẳng đáng là gì.
Nhưng đối với toàn bộ Tiên Võ đại lục, nhất là Tiên Võ đại lục đang trong thời kỳ biến động lớn, lại đủ để xảy ra quá nhiều chuyện.
Đầu tiên, loạn tượng dần dần lắng xuống.
Phật Môn...
Tuyệt tích khỏi Tiên Võ đại lục!
Các thế lực lớn nhỏ một lần nữa bình tĩnh lại, chỉ là so với trước đại chiến, 'số lượng thế lực' đã ít đi rất nhiều.
Tài sản mà Vân Đỉnh Thiên Cung, Đại Thừa Phật Giáo để lại cũng đều được thanh lý.
Vẫn là chia làm mười một phần.
Chín phần thuộc về chín đại thánh địa.
Một phần chia cho các thế lực nhất lưu, siêu nhất lưu đã góp sức.
Phần còn lại dùng để trợ cấp cho việc xây dựng dân sinh ở Tây Vực.
Về phần địa bàn Tây Vực, bao gồm cả địa bàn của Vân Đỉnh Thiên Cung và Tọa Vong Đạo được phân chia cho ai, trong thời gian ngắn, người trong thiên hạ vẫn chưa thể biết được.
Đây là chuyện 'đóng cửa bảo nhau' của chín đại thánh địa.
Trừ phi bọn họ đến 'tiếp quản', nếu không, không ai biết được.
Mà Lãm Nguyệt Tông đối với việc này lại phảng phất như không quan tâm, thậm chí không có bao nhiêu người bàn luận.
Chỉ vì một ngày này, nhất mạch Võ Đạo của Lãm Nguyệt Tông, đã được thành lập