"Lại có chuyện này sao?!"
Các đệ tử Tông Ngự Thú đều kinh hãi.
"Chuyện này... Thánh Tử điện hạ, không thể nói bừa được đâu!"
"Đúng vậy đó Thánh Tử, Tông Ngự Thú chúng ta có cơ nghiệp mấy vạn năm, sao có thể sáp nhập vào tông môn khác được? Dù những năm nay chúng ta và Tông Lãm Nguyệt quan hệ không tệ, cũng coi như bổ trợ cho nhau, nhưng sáp nhập vào đó thì... ta vẫn cho là không thể nào."
Thánh Tử nghe vậy, không khỏi nhíu mày.
"Các ngươi không tin à?"
"Chẳng lẽ bản Thánh Tử đây lại đi lừa các ngươi sao?"
"Huống hồ, các ngươi còn biết chuyện này hệ trọng, không thể nói năng lung tung, lẽ nào bản Thánh Tử lại không biết chắc?!"
"Cũng không sợ nói cho các ngươi!"
Hắn bày ra kết giới cách âm, thậm chí còn hạ giọng xuống lần nữa: "Chuyện này là bí mật trong tông, ta cũng tình cờ nghe được thôi. Hôm đó ta định vào phòng nghị sự tìm sư tôn chỉ điểm thì vô tình nghe các trưởng lão đang bàn bạc."
"Lúc ấy, các trưởng lão đều đã giơ tay biểu quyết!"
"Chỉ tiếc là, để tránh bị phát hiện, ta không thể đợi đến khi có kết quả cuối cùng, nên không biết rốt cuộc thế nào."
"Nhưng đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì, e là phe trưởng lão phản đối chiếm đa số, nên chuyện này mới bị gác lại. Nhưng... bản Thánh Tử có thể lấy cái đầu trên cổ ra đảm bảo, cao tầng trong tông thật sự có ý này, ít nhất là một bộ phận có ý này!"
Hắn nghiến răng: "Tên Hà Kỳ Tịch này, khinh người quá đáng!"
"Chẳng qua chỉ dựa vào tài nguyên của Tông Lãm Nguyệt để trưởng thành nhanh chóng thôi, thật sự tưởng mình hay ho lắm sao? Nếu cho ta tài nguyên tương đương, vượt qua hắn thì có gì khó?!"
"Tiếc quá đi mất!!!"
"Tiếc là không thể sáp nhập thành công vào Tông Lãm Nguyệt, nếu không thì..."
"Thánh Tử!"
Thánh Nữ đã bình tĩnh lại run rẩy, vội nói: "Cẩn thận lời nói!"
"Tông Ngự Thú chúng ta có cơ nghiệp mấy vạn năm, sao có thể..."
"Phải, đúng là cơ nghiệp mấy vạn năm!"
Thánh Tử lại như tức điên lên, nghiến răng nói: "Nhưng cơ nghiệp ngày nay thì tính là gì chứ? Một tên Hà Kỳ Tịch mà thôi! Kẻ từng là bại tướng dưới tay hai chúng ta, bây giờ lại có thể lật tay tiêu diệt toàn bộ chúng ta!"
"Hắn dựa vào cái gì?"
"Chẳng phải là tài nguyên phong phú của Tông Lãm Nguyệt thôi sao?!"
"Nếu sáp nhập vào Tông Lãm Nguyệt, trở thành một nhánh Ngự Thú của họ, chúng ta dựa vào cây đại thụ Tông Lãm Nguyệt, chắc chắn có thể trưởng thành thần tốc, thực lực vượt xa hiện tại!"
"Đến lúc đó... mới xem như không phụ lòng tiên tổ trên trời có linh thiêng!"
Lời của hắn.
Rõ ràng là đã có ý đầu hàng, nhưng không hiểu sao, lọt vào tai mọi người lại có cảm giác đinh tai nhức óc!
Chủ yếu là...
Vừa rồi tên Hà Kỳ Tịch đó thật sự quá đáng!
Hắn ép bọn họ quá ác!
Thậm chí, lại còn mẹ kiếp phán một câu người chết là lớn nhất...
Giờ phút này, tất cả mọi người trong lòng đều nén một ngọn lửa giận vô tận không có chỗ phát tiết, trong lòng lại có chung một suy nghĩ -- nhất định phải trấn áp Hà Kỳ Tịch, sau đó xé nát miệng hắn ra!
Rồi nói cho hắn biết, mình còn lợi hại hơn hắn nhiều!
Nhưng với cục diện hiện tại, bọn họ cũng hiểu rằng, nếu cứ ở lại Tông Ngự Thú, không có 'biến cố lớn' nào thì thật sự cố gắng cả đời cũng không thể đuổi kịp Hà Kỳ Tịch.
Vừa hay, lúc này lại nghe nói một bộ phận cao tầng có ý định sáp nhập vào Tông Lãm Nguyệt...
Đây...
Là một cơ hội!
"Thánh Tử điện hạ!"
Có người thấp giọng mở miệng: "Vậy theo ý ngài, bây giờ chúng ta nên làm gì?"
"Làm gì ư?"
Thánh Tử híp mắt: "Bản Thánh Tử làm sao mà biết được?"
"Bản Thánh Tử chỉ biết là..."
"Nếu có thể gia nhập Tông Lãm Nguyệt, Hà Kỳ Tịch... Hừ, diệt trong nháy mắt!"
Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi.
Các đệ tử Tông Ngự Thú nhìn nhau, ban đầu còn rất nghi hoặc, nhưng dần dần, bọn họ như có điều suy nghĩ, sau đó hai mắt sáng lên.
Tất cả...
Đều không cần nói cũng hiểu.
...
Sau đó.
Các đệ tử Tông Ngự Thú bắt đầu hành động.
Bọn họ cũng không tự mình bàn bạc gì, dù sao thì cũng chẳng cần phải bàn bạc.
Trong lòng ai cũng sáng như gương.
Ngay sau đó.
Các 'sư phụ' của Tông Ngự Thú đều ngơ ngác.
Từng tốp đệ tử, hoặc là năm ba người, hoặc là một mình tìm đến.
Mà mục đích của họ chỉ có một -- khóc lóc kể lể!
Khóc lóc kể lể mình quá yếu, đãi ngộ của Tông Ngự Thú không theo kịp, bị người ta bắt nạt cũng không thể báo thù, sau đó... hoặc nói thẳng, hoặc bóng gió ám chỉ -- cầu xin được sáp nhập vào Tông Lãm Nguyệt.
"Cái này..."
"Loạn rồi sao?!"
Phải biết rằng, không phải tất cả trưởng lão và sư phụ đều là cao tầng của Tông Ngự Thú.
Rất nhiều chuyện, thực ra họ cũng không biết.
Ví dụ như chuyện Trần Thần và những người khác đóng cửa bỏ phiếu trước đó, đó là chuyện mà chỉ có cao tầng thực sự của tông môn mới biết, chấp sự truyền công và trưởng lão bình thường ư? Bọn họ biết cái quái gì đâu!
Kết quả đột nhiên bị đám 'đồ đệ' của mình khóc lóc kể lể một trận, rồi lại còn trực tiếp cầu xin sáp nhập vào Tông Lãm Nguyệt, khiến họ tê cả da đầu, hồn bay phách lạc trong nháy mắt.
"Vãi!"
"Vãi chưởng!"
"Vãi! Cả! Chưởng!"
"Mấy đứa đệ tử này của ta, sau gáy có xương phản chủ à? Lại muốn Tông Ngự Thú sáp nhập vào Tông Lãm Nguyệt?"
"Cái này, cái này... chuyện này mà bị cao tầng tông môn phát hiện, ta chẳng phải sẽ bị gán cho tội danh khi sư diệt tổ, dạy hư trò, chỉ bảo lung tung hay sao?"
Không được không được!
Tuyệt đối không được!
"Phải mau chóng báo cáo cho cao tầng tông môn, nếu chậm trễ, e là kết cục của ta sẽ..."
"Vô cùng thê thảm!"
Thế là, họ tê cả da đầu, ai nấy đều vội vã rời khỏi động phủ, nơi làm việc của mình, cùng hướng về đại điện tông môn, chuẩn bị báo cáo chuyện này cho tông chủ Khúc Thị Phi.
Nhưng trên đường, họ lại bất ngờ gặp rất nhiều 'đồng đạo'.
Vấn đề là.
Mặc dù lúc này họ đều là 'người trong hội', nhưng họ đâu có biết!
Đừng nói là biết những chi tiết này, họ thậm chí còn tưởng những người kia nắm giữ bằng chứng mình ăn cây táo rào cây sung, muốn đến tông môn cáo trạng mình!
Cái này, cái này... thế này thì còn gì nữa?!
Không được, mẹ nó chứ, tăng tốc!
Có người đầu tiên thì sẽ có người thứ hai.
Một người tăng tốc...
Những người khác thấy vậy, càng kinh hãi trong nháy mắt, lập tức dốc hết sức bình sinh, thi nhau lao đi với tốc độ nhanh nhất!
Không thể để chúng nó cáo trạng trước được!
Cho dù mình 'thành khẩn khai báo sẽ được khoan hồng' cũng tốt hơn!
Chỉ là... mình có làm gì đâu mà phải thành khẩn khai báo?
Đúng là chết tiệt mà!
"Ôi, lũ nghịch đồ này! Nghịch đồ! Đúng là hại chết ta rồi."
Trong lòng họ không ngừng kêu khổ.
Vội vàng chạy đến đại điện tông môn, không nói hai lời, trực tiếp rầm rầm quỳ rạp xuống đất!
Miệng thì đồng thanh kêu lên: "Tông chủ!"
"Tông chủ ơi!"
"Ta có tội, ta sám hối."
"Ta tự thú đây tông chủ ơi!"
...
Họ kêu trời gọi đất một hồi, nhưng cùng lúc đó, đột nhiên sững sờ, nhìn nhau, tất cả đều kinh ngạc: "Sao các ngươi... Khoan đã, chẳng lẽ các ngươi cũng vậy sao?!"
Trăm miệng một lời!
Lời vừa thốt ra, tự nhiên tất cả đều phản ứng lại.
"Hay cho!"
"Lũ nghiệt đồ kia!!!"
"Bọn chúng, bọn chúng vậy mà~!"
"Tông chủ, ngài nhất định phải minh giám, chuyện này không liên quan đến chúng ta..."
...
"Đủ rồi!"
Cửa lớn mở ra, giọng nói lạnh lùng của Khúc Thị Phi từ trong điện truyền ra: "Từng người một kêu trời gọi đất, không thấy mất mặt à? Lăn vào đây cho bản tông chủ!"
Họ vội vàng lảo đảo tiến vào đại điện tông môn.
Lúc này mới phát hiện, tông chủ Khúc Thị Phi mặt đen như đít nồi ngồi trên chủ vị.
Các trưởng lão cốt cán trong tông đều có mặt.
Đại trưởng lão và Tam trưởng lão, hai lão già mấy năm không gặp cũng đã trở về.
Còn có một người...
Hà Kỳ Tịch?
Mà Hà Kỳ Tịch lại ngồi ở ghế khách quý ư?!
"Cái này..."
Dù phản ứng có chậm đến đâu, lúc này họ cũng ngửi ra được mùi vị, chuyện này hình như có gì đó không đúng!
Cũng chính lúc này, Khúc Thị Phi hừ lạnh một tiếng: "Vừa rồi từng người kêu trời gọi đất, bây giờ cho các ngươi thời gian, để các ngươi mở miệng, sao lại câm hết rồi?"
"Nói?!"
Các chấp sự, trưởng lão nào dám trì hoãn nữa?
Họ thi nhau kể lại những chuyện vừa xảy ra.
Nhưng ai cũng đều phủi sạch quan hệ của mình, tỏ rõ rằng chính đám nghịch đồ kia không biết tại sao lại có suy nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy...
"Tốt, tốt, tốt."
"Quả nhiên là..."
"Tốt lắm!"
Sắc mặt Khúc Thị Phi càng thêm khó coi.
Những chấp sự, trưởng lão này lập tức lại quỳ rạp xuống đất, thầm nghĩ toang rồi!
Tông chủ nổi giận, liệu từng người chúng ta có được yên thân không?
E là tất cả đều xong đời rồi!..