"Dựa vào cái gì chứ?!"
"Đúng vậy? Dựa vào cái gì? Ta cũng muốn biết!"
"Là Ngự Thú Tông điên rồi, hay Lãm Nguyệt Tông đang giở trò mờ ám gì?"
"Ai mà biết được? Dù sao sự thật rành rành ra đó, Ngự Thú Tông cũng không thể nào dùng chuyện như vậy để tung hỏa mù được, huống chi bây giờ tổ địa của Ngự Thú Tông cũng đổi chủ mẹ nó rồi, đã bị phái Ngọc Hư chiếm lấy, đang hừng hực khí thế cải tạo đấy!"
...
Cứ như mơ!
Tin tức vừa tung ra, tu sĩ khắp Tây Nam Vực đều thấy đầu óc ong ong.
Nhưng dù bọn họ có khó tin đến đâu, cảm thấy vô lý thế nào, sự thật vẫn mãi là sự thật!
Không ít người đã tìm hiểu từ nhiều phía để chứng thực.
Kết quả nhận được lại chẳng khác gì lời đồn.
Không, đó vốn dĩ không phải lời đồn, mà là sự thật!
"Cho nên, Ngự Thú Tông thật sự đã sáp nhập vào Lãm Nguyệt Tông!?"
"Không! Ngự Thú Tông nào nữa? Từ nay về sau làm gì còn có Ngự Thú Tông, chỉ có một mạch ngự thú của Lãm Nguyệt Tông mà thôi."
"Vãi! Rốt cuộc Lãm Nguyệt Tông này là cái thể loại gì vậy?"
"Cũng bá đạo quá rồi đấy?!"
"Hết tông môn này đến tông môn khác, bây giờ ngay cả Ngự Thú Tông cũng biến thành một mạch ngự thú, chẳng lẽ tiếp theo còn muốn thôn tính nhiều hơn nữa sao?!"
"Lòng lang dạ thú, đúng là lòng lang dạ thú mà!!!"
"Bọn họ chắc chắn muốn trở thành thế lực siêu nhất lưu!!!"
"... Cái đó, các vị đừng lo, bà cô của em vợ ông chú hai nhà thím của hàng xóm ông cậu bảy nhà tôi có chút quan hệ với Thánh địa Vạn Hoa, tôi nghe nói, Thánh địa Vạn Hoa sau khi nhận được tin này đã lập tức cử trưởng lão đến Lãm Nguyệt Tông để thẩm tra."
"Kết quả..."
"Kết quả thẩm tra là, Lãm Nguyệt Tông không đủ điều kiện để thăng lên tông môn nhị lưu, nói cách khác, mẹ nó đến bây giờ vẫn là tông môn tam lưu, các người tin nổi không?!"
...
"Tông môn tam lưu cái con khỉ!"
Trong phút chốc, không biết bao nhiêu tu sĩ, thế lực ở Tây Nam Vực vì chuyện này mà lảo đảo, tối sầm mặt mũi, đau đầu muốn điên!
Thế này mà vẫn là thế lực tam lưu á?!
Xét về địa bàn thì sắp đuổi kịp thế lực siêu nhất lưu của người ta rồi!
Xét về tài nguyên?
Khỏi phải nói, cho dù Lãm Nguyệt Tông vốn là một tông môn nghèo kiết xác, tài nguyên âm, nhưng mẹ nó Hạo Nguyệt Tông và Ngự Thú Tông đều đã sáp nhập vào, bọn họ còn có thể thiếu tài nguyên sao?!
Tài nguyên, địa bàn, đều thỏa mãn rồi còn gì?
Số lượng đệ tử?
Cũng tương tự, nếu nói không đủ điều kiện siêu nhất lưu, có lẽ mọi người còn có thể miễn cưỡng chấp nhận, vậy mà ngươi lại nói không đủ điều kiện nhị lưu???
Cao thủ không đủ?
Nhảm nhí!
Coi như không nhắc tới Cơ Hạo Nguyệt đã tấn thăng Đệ Cửu Cảnh, thì cũng đã vượt xa điều kiện của tông môn nhị lưu không biết bao nhiêu lần rồi chứ?
Huống chi, còn có những người nổi danh trên bảng thiên kiêu như Tiêu Linh Nhi...
Kết quả bây giờ ngươi lại nói với chúng ta, Lãm Nguyệt Tông không đủ điều kiện của một tông môn nhị lưu?
Chuyện này ai mà tin cho nổi?!
Trong lúc nhất thời, tin đồn bay đầy trời.
"Chắc chắn là ~!"
"Giữa Thánh địa Vạn Hoa và Lãm Nguyệt Tông có giao dịch mờ ám?"
"Chắc chắn là vậy rồi, nếu không thì làm sao có thể ngay cả điều kiện của tông môn nhị lưu cũng không thỏa mãn? Không nói là thăng thẳng lên siêu nhất lưu, nhưng cấp nhất lưu thì chắc chắn không chạy đi đâu được chứ?"
"Ha, các vị không biết đó thôi, hơn vạn năm trước, Lãm Nguyệt Tông từng cứng đầu khiêu khích Thánh địa Vạn Hoa, lúc đó..."
"Cũng chính vì thế, Lãm Nguyệt Tông mới sa sút, vốn tưởng rằng chuyện này đối với Thánh địa Vạn Hoa chẳng là gì, họ đã sớm không quan tâm, thậm chí là quên mất rồi, nhưng bây giờ xem ra, lại không phải như vậy."
"Thánh địa Vạn Hoa vẫn còn thù dai lắm."
"Vẫn luôn nhằm vào Lãm Nguyệt Tông!"
"Thật sự là vậy sao?!!!"
...
...
"Nhóc con."
Cố Tinh Liên liên lạc với Lâm Phàm qua ngọc phù truyền âm, bày tỏ sự bất mãn tột độ: "Bây giờ lời đồn bên ngoài ngươi cũng biết rồi chứ?"
"Ai ai cũng nói Thánh địa Vạn Hoa của ta thù dai, cố ý nhằm vào Lãm Nguyệt Tông của ngươi, thậm chí vì thế mà không màng đến uy nghiêm của thánh địa, chuyện này đối với thanh danh của Thánh địa Vạn Hoa chúng ta là một đả kích không nhỏ đâu."
"Ngươi nói xem, chuyện này phải tính thế nào đây?!"
Lâm Phàm: "..."
"Đúng là một lũ mắt mù!"
"Thật tình, chuyện này thì mắc mớ gì đến họ chứ?"
"Cũng không biết đang nói hươu nói vượn, tự suy diễn lung tung cái gì nữa, đúng là hết nói nổi!"
"Thánh Mẫu tiền bối ngài yên tâm, bọn họ ấy à, cũng chỉ dám lén lút bàn tán sau lưng thôi, tóm lại, ngài tuyệt đối đừng để ý, với sự hiểu biết của ta về bọn họ, chẳng bao lâu nữa họ sẽ quên béng chuyện này thôi."
"Cho nên là..."
"Ngài cứ thả lỏng tinh thần đi?"
Lâm Phàm dạo này rất bận.
Bận rộn mà vui vẻ~
Dù sao cả Ngự Thú Tông to lớn biến thành một mạch ngự thú, có rất nhiều chuyện cần xử lý, dù hắn phần lớn thời gian đều làm vung tay chưởng quỹ, nhưng với đại sự thế này, vẫn có không ít chi tiết cần hắn giải quyết.
Bên Thánh địa Vạn Hoa đúng là có phái người đến, tỏ ý muốn trực tiếp nâng Lãm Nguyệt Tông lên thành tông môn siêu nhất lưu luôn.
Nhưng vẫn bị Lâm Phàm cảm tạ rối rít rồi tiễn đi.
Lãm Nguyệt Tông...
Vẫn là một tông môn tam lưu.
Vốn tưởng rằng cũng sẽ như trước đây, nhiều nhất chỉ trở thành đề tài trà dư tửu hậu của mọi người, ai ngờ lần này lại kéo cả Thánh địa Vạn Hoa xuống nước.
Tự nhiên phải giải thích vài câu, nói vài lời dễ nghe.
"Ngươi nói thì hay lắm."
Cố Tinh Liên liếc mắt: "Đây là tổn hại đến danh dự của Thánh địa Vạn Hoa ta! Sao có thể cứ thế cho qua được?"
...
"Vậy ngài muốn thế nào?"
"Đơn giản, đáp ứng ta một chuyện."
"Ờ... Chuyện gì? Cái này phải nói trước đã!"
Lâm Phàm tương đối cẩn thận.
Không thể cứ thế đồng ý ngay được.
"Chuyện này... lại càng đơn giản hơn."
Cố Tinh Liên đột nhiên cười nói: "Đợi vài ngày nữa, ngươi xử lý xong chuyện của mạch ngự thú, hai chúng ta tìm một nơi so chiêu một trận."
"Ngươi phải dốc toàn lực đấy!"
"?!"
Lâm Phàm ngẩn ra.
"Đây là vì cớ gì?"
"Tự nhiên là để thăm dò sâu cạn của ngươi một chút, để cho ta trong lòng có cái tính toán."
Lâm Phàm: "..."
Hắn nhíu mày, im lặng.
Nếu là trước đây, hắn chắc chắn sẽ thuận miệng đáp ngay: "Ta chỉ có dài ngắn, người mới có sâu cạn."
Nhưng giờ phút này, hắn lại không thể nói đùa được.
Cố Tinh Liên làm vậy, nhất định có thâm ý!
Nhưng chỉ là giao thủ...
"Được!"
Lâm Phàm cuối cùng lựa chọn đồng ý.
Dù sao nói cho cùng, đúng là hành động của mình đã liên lụy đến thanh danh của Thánh địa Vạn Hoa.
Hơn nữa quan hệ hai bên cũng không tệ...
Đây cũng không phải chuyện gì to tát, đồng ý thì đồng ý thôi.
"Vậy thì tốt rồi!"
Cố Tinh Liên cười nói: "Cứ quyết định vậy đi, đợi ngươi xong việc thì liên lạc với ta, chúng ta sẽ hẹn thời gian, địa điểm sau."
"Được."
...
...
"Lãm Nguyệt Tông bây giờ, ngày càng lớn mạnh."
Dưới ánh trăng.
Lâm Phàm đứng sừng sững trên đỉnh cung Lãm Nguyệt, gần như thu toàn bộ Lãm Nguyệt Tông vào tầm mắt, lẩm bẩm: "Lãm Nguyệt Tông bây giờ, nhất cử nhất động đều bị vô số người chú ý, muốn giở trò lén lút như trước đây, gần như là không thể."
"Nếu đã như vậy..."
"Vậy thì thử đi con đường đường đường chính chính, nghiền ép chính diện xem sao."
"Các đệ tử đều đã đi vào quỹ đạo, thời khắc đặc sắc nhất của hoàng kim đại thế này, có lẽ, cũng nên đến rồi."
"Như vậy..."
"Sẽ là gì đây?"
"Ta cũng rất mong chờ."
...
"Sư tôn."
Một cơn gió thổi qua, Hà Kỳ Tĩnh xuất hiện sau lưng Lâm Phàm, chắp tay hành lễ.
"Bên Ngự Thú Tông đã sắp xếp ổn thỏa, Tổng chấp sự Khúc cũng đã vào vị trí, trước mắt xem ra không có bất kỳ cảm xúc chống đối nào, ngược lại, bọn họ còn nhiệt tình tăng vọt."
"Cái này... lại là công lao của ngươi rồi."
Lâm Phàm trêu chọc.
Hà Kỳ Tĩnh nghe vậy, khóe miệng giật giật: "..."
"Ha ha ha."
Lâm Phàm cười sang sảng một tiếng: "Không cần hoảng sợ, có lẽ ngươi đúng là bị bọn họ coi như kẻ thù, nhưng sự tồn tại của ngươi, cũng chính là động lực để bọn họ không ngừng tiến lên!"
"Vì đánh bại ngươi, bọn họ sẽ phấn đấu vươn lên, sẽ dốc ra 12 phần nỗ lực để tu hành, phấn đấu."
"Cái hiểu lầm này~"
"Tồn tại, thật ra lại tốt hơn."