"A?!"
Hứa Duy Nhất tê cả người.
"Siêu... phiên bản siêu cường của mị dược?"
"Không sai."
A Vô tỷ truyền âm: "Dựa theo phân tích của ta, người nọ vốn có chút yêu tà, đã kìm nén một luồng 'Tà Hỏa' để trưởng thành, cuối cùng trở thành Thập Nhất Kiếp Tán Tiên."
"Tà Hỏa này chính là đòn phản công mạnh nhất khi hắn hiến tế bản thân trước lúc lâm chung, vận dụng toàn bộ cảm ngộ cả đời của hắn về Tà Hỏa."
"Mà uy lực của nó..."
"Thật lòng mà nói, ta không nghi ngờ có người giải được."
"Dù nàng không để tâm, bằng lòng để nam nhân tương trợ, nhưng Tà Hỏa này thiêu đốt quá mãnh liệt, không chỉ nhục thân mà ngay cả thần hồn cũng bị ảnh hưởng nặng nề."
"Cho dù vô số nam nhân có thể giải được ngọn lửa nơi nhục thân của nàng..."
"Thì ngọn lửa nơi thần hồn cũng sẽ thiêu rụi thần hồn của nàng, khiến nó tiêu tán không còn một mảnh. Đến cuối cùng, chỉ còn lại một cỗ thể xác vô hồn."
"Hơn nữa..."
"Đó còn là một thân xác tàn hoa bại liễu trong mắt người thường."
"Nói cách khác, gần như vô phương cứu chữa."
"Trừ phi có người có thể đồng thời giải trừ độc trong thần hồn của nàng."
"Nhưng điều này gần như là không thể."
Một tràng phân tích khiến Hứa Duy Nhất choáng váng.
Nàng đã nghĩ đến rất nhiều khả năng.
Nhưng thật sự không ngờ tới, Tà Hỏa này lại là thứ như vậy.
Hơn nữa còn ác độc đến thế!
··
Làm sao bây giờ?
Cũng không thể mặc kệ được?
Nhưng nói đến cứu người, nàng lại chẳng có cách nào. Nàng biết rất rõ, Cố Tinh Liên đối với loại chuyện này luôn luôn kính nhi viễn chi, bảo nàng cùng nhiều người như vậy làm chuyện đó, thà chết còn hơn!
Huống chi, cho dù giải quyết được độc trên nhục thân...
Vẫn phải chết mà thôi.
"Không còn cách nào khác sao?"
"Đoạt xá liệu có chút hy vọng sống nào không?"
Nàng không cam lòng.
"Đoạt xá vô dụng." Lâm Tử Tiêu cười khổ: "Thần hồn cũng đã bị Tà Hỏa xâm nhập... Đoạt xá thì cũng không thể vứt bỏ cả thần hồn được, đúng không?"
"Cho nên..."
Ngay lúc này.
Cố Tinh Liên vẫn đang trong trạng thái hôn mê bỗng run rẩy kịch liệt.
Trạng thái cũng ngày càng tệ đi.
"Không ổn rồi, không ổn rồi!"
Sắc mặt Hứa Duy Nhất khó coi.
Nếu có thể, nàng nguyện thay Cố Tinh Liên đi chết.
Thậm chí, lý do nàng sống đến bây giờ, lý do nàng có cái tên này, cũng chính là vì giờ khắc này.
Thế nhưng...
Bây giờ lại không thể thay thế!
Chỉ có thể đứng nhìn lo lắng mà chẳng có cách nào.
Chỉ đành vái tứ phương, nàng nghĩ hết mọi cách, điên cuồng nhét các loại thuốc giải độc, đan dược ngưng thần tĩnh tâm, chữa thương vào miệng Cố Tinh Liên.
Đáng tiếc, vẫn không có chút tác dụng nào.
Điều này khiến lòng nàng rối như tơ vò.
Lâm Tử Tiêu và Quý Sơ Đồng cũng lực bất tòng tâm.
Bên trong Hỏa Diệm Sơn, Lâm Phàm đang "OB" ở rìa ngoài nhìn cảnh này qua Quan Thiên Kính, khóe miệng giật điên cuồng.
"Ta..."
"Phục rồi!"
"Cứ tưởng là cái gì, không ngờ lại là trò này!"
"Nhưng mà không đúng!"
"Đây là thật sự muốn ép ông đây đi theo con đường Long Vương sao?"
"Không muốn đâu!"
"Sao lại xàm thế này?!"
Hắn cạn lời.
Cái 'kịch bản' này đúng là cẩu huyết vãi chưởng!
Chỉ có mấy tên 'Long Vương' mới gặp phải chuyện này, đi đến đâu cũng thu gái, mà toàn là thiên chi kiêu nữ của đại gia tộc, công chúa một nước hay thậm chí là Nữ Đế các kiểu.
Thông thường, sau khi Long Vương trang bức xong, các nàng sẽ khóc lóc cầu xin, rồi hắn sẽ thay các nàng giải quyết tai họa ngập đầu cho người thân hoặc cả thế lực.
Sau đó, mỹ nữ này sẽ hoàn toàn quy thuận, trở thành một thành viên trong hậu cung của hắn.
Hơn nữa, trong hầu hết tiểu thuyết Long Vương, đều có ít nhất một mỹ nữ trúng mị dược, sau đó lại vừa hay ở ngay bên cạnh Long Vương, rồi... chuyện sau đó thì không cần phải nói nhiều.
Ngoài ra, còn có một loại kịch bản khác là nữ chính trúng mị dược.
Nhưng đó không phải là motip Long Vương trở về, mà cơ bản đều là 'thần hào trang bức'.
Đại khái là một trong hai nhân vật chính, hoặc cả hai cùng trúng mị dược, sau đó chia xa, nữ chính 'mang bóng bỏ đi', đôi bên xa cách mấy năm. Sau đó, với sự trợ giúp của đứa con, nam chính thần hào sẽ theo đuổi nữ chính, điên cuồng bị ngược đãi như một con chó liếm...
Hoặc là nữ chính mang bóng bỏ chạy, nhưng nam chính trúng mị dược nên không biết gì, bị một ả tâm cơ mạo danh thay thế. Sau đó hắn và nữ chính thật sự lại yêu hận triền miên, cuối cùng khi biết chân tướng, nam chính nước mắt lưng tròng. Tiếp theo sẽ là kịch bản 'ngược vợ nhất thời sướng, theo lại vợ sml' rất được lòng độc giả nữ.
Nhưng mẹ nó đó là kịch bản nữ tần mà! Còn ta là ở nam tần...
Chờ đã!
Đậu má?!
Lâm Phàm đột nhiên trừng lớn hai mắt, hắn nghĩ tới một chuyện.
Mình đúng là thuộc 'nam tần', nhưng Cố Tinh Liên chưa chắc đã không thuộc 'nữ tần'!
Nếu nàng đi theo con đường nữ tần, dùng khuôn mẫu 'Nữ Đế' nào đó, bây giờ trúng mị dược, sau đó cần 'nam chính' tới giải độc cho nàng...
Thì nam chính này, chẳng phải là mình sao?!
"Vẫn không đúng."
"Sao mình có thể là nam chính của truyện nữ tần được?"
"Không lẽ nào chỉ vì sự xuất hiện của ta đã thay đổi rất nhiều chuyện và diễn biến sau này, nên ta liền trở thành người thay thế cho nam chính của kịch bản nữ tần này chứ?"
"Chết mất!"
"Chuyện này... phiền phức thật."
Cứu người?
Hắn đương nhiên muốn cứu.
Nhưng nếu đúng là kịch bản mà mình đang nghĩ, vậy thì lần này, khả năng cao là sẽ có con! Sau đó nàng còn 'mang bóng bỏ chạy' nữa!
Cái này hơi bị khốn nạn rồi.
Nhưng không cứu thì lại không được.
Dù sao cũng là người một nhà, hơn nữa nàng còn từng giúp mình, cũng đã giúp Lãm Nguyệt Tông mấy lần.
Thấy chết không cứu, hắn không làm được.
"Liều thôi, bây giờ cũng chẳng quản được nhiều như vậy, không thể để nàng chết được."
"Hơn nữa, có lẽ ta có thể giải độc thành công mà không cần tiến vào cơ thể nàng."
Hắn nghĩ đến Ái Chi Mã Sát Kê.
Thủ đoạn này... có thể khiến người ta sướng đến chết, dùng để loại bỏ 'Tà Hỏa' có lẽ là được đấy chứ?
Không thể chậm trễ!
Trong tầm nhìn của Quan Thiên Kính, hắn đã thấy có người bị chấn động từ trận đại chiến vừa rồi thu hút, đang tiến vào phạm vi trăm vạn dặm.
Lâm Phàm bèn cắn răng: "Vô tỷ tỷ, truyền tin cho Hứa tiền bối, nói là ta có cách."
"..."
"Được."
Vô tỷ tỷ cười: "Thật ra, hai người rất xứng đôi."
Lâm Phàm: "???"
Vô tỷ tỷ rất 'hiệu suất'.
Hứa Duy Nhất nhanh chóng nhận được tin, nhất thời rơi vào tình thế khó xử.
Nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, nàng vẫn thở dài một tiếng: "Có lẽ Lâm Phàm có cách, ta đi một lát rồi về."
Nàng ôm Cố Tinh Liên, lại vào Hỏa Diệm Sơn, thuận lợi tìm thấy Lâm Phàm dưới sự chỉ dẫn của Quan Thiên Kính rồi trao Cố Tinh Liên cho hắn, lúc này mới nói: "Ta cũng không biết làm vậy là đúng hay sai."
"Nàng trước giờ luôn không gần nam sắc, tránh đàn ông như tránh rắn rết."
"Nếu ngươi thật sự cứu được nàng, có lẽ sau khi hồi phục, nàng không những không cảm ơn chúng ta mà còn hận cả hai ta."
"Nhưng..."
"Ta lại không thể làm ngơ, thấy chết không cứu."
"Cho nên..."
"Giao cho ngươi đấy, cứu hay không, tùy ngươi quyết định."
"Ta ra ngoài trước để dụ những người khác đi nơi khác."
Hứa Duy Nhất cười khổ một tiếng, quay người rời đi.
Chỉ còn lại Lâm Phàm nhìn Cố Tinh Liên trong lòng, lặng lẽ thở dài.
Tình huống này, sao hắn lại không biết chứ?
Kịch bản Nữ Đế trúng mị dược chẳng phải đều như vậy sao?
Sau khi xong việc, rõ ràng là nàng ta chủ động, kết quả lại muốn chém người ta, sau đó là đủ các loại yêu hận triền miên, dần dần thay đổi tâm ý, rồi lại khẩu xà tâm phật, cuối cùng là song túc song phi...
Cố Tinh Liên không phải Nữ Đế, nhưng với tư cách là chủ nhân Vạn Hoa Thánh Địa, địa vị này còn cao hơn Nữ Đế ở Phàm Nhân Giới không biết bao nhiêu lần.
Nói cách khác...
Cũng là chuyện như vậy thôi.
"Nhưng mà, may là ta có Ái Chi Mã Sát Kê."
"Có lẽ, có thể tìm ra lối đi riêng, không cần phiền phức như vậy."
Lâm Phàm ôm nàng không ngừng lùi lại.
Vốn hắn định giương đông kích tây, nhân lúc các nàng gây ra động tĩnh ở đó thì mình sẽ lặng lẽ chuồn đi, tạo ra khoảng chênh lệch thời gian.
Đáng tiếc, kế hoạch không theo kịp biến hóa.
Bây giờ, không thể tạo ra chênh lệch thời gian được nữa rồi.
Không bị chặn cửa đã là may mắn lắm rồi.
Bây giờ cứu người trước đã.
Hắn đi về phía 'con đường rút lui' hướng đến chỗ con yêu vật kia, đồng thời nhìn trạng thái ngày càng tệ của Cố Tinh Liên và lập tức bắt đầu chuẩn bị.
Hắn dùng tiên lực nâng Cố Tinh Liên lên, đồng thời giơ hai tay, toàn lực ngưng tụ Ái Chi Mã Sát Kê.
Rất nhanh, một khối cầu ánh sáng bảy màu gần như còn lớn hơn cả người Cố Tinh Liên được Lâm Phàm nâng lên, dưới sự điều khiển của hắn, nó từ từ hạ xuống, cuối cùng bao phủ lấy Cố Tinh Liên.
"!!!"
Dù đang trong trạng thái hôn mê, phản ứng của Cố Tinh Liên cũng vô cùng kịch liệt.
Nàng run lên như cầy sấy.
Biểu cảm của nàng lúc này cũng trở nên khó mà diễn tả.
Nếu không phải định lực của Lâm Phàm đủ mạnh, e rằng hắn đã sớm không nhịn được mà phạm tội rồi.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn cẩn thận điều khiển, đồng thời dời mắt đi, không dám nhìn nhiều.
Một lát sau...