"Tốt lắm!"
Thấy Lâm Phàm đồng ý, ba người Đa Bảo đều bật cười.
"Đây là cuộc quyết đấu giữa những người đàn ông chân chính."
Man Cát nhếch miệng: "Ta chọn đấu kiếm!"
Kiếm Tiên khẽ mấp máy môi, nói: "Chính hợp ý ta."
"Mặc dù kiếm tu chúng ta luôn thẳng tiến không lùi, dùng kiếm trong tay chém hết mọi kẻ địch, nhưng Đa Bảo đạo nhân ngươi... ta thật sự không muốn đối đầu, tiểu tử nhà ngươi tà môn quá!"
Man Cát gật đầu: "Không sai! Vô cùng dị thường, Lâm Phàm đạo hữu cũng rất dị thường, vốn tưởng rằng nào là trận pháp, hình xăm, rồi lại còn phật đạo nho tam tu, Tiên Ma đồng nguyên đã đủ dị thường rồi, ai ngờ ngươi mới là kẻ giấu nghề kỹ nhất."
"Bí thuật mà ngươi tu luyện..."
"Chỉ riêng những thứ đã thể hiện trước đó thôi cũng tuyệt đối không phải là thứ mà một hai, thậm chí ba bốn thế giới có thể sở hữu, phải không? Ta còn nghi ngờ ngươi đã càn quét rất nhiều thế giới rồi!"
Lâm Phàm chớp mắt, sờ mũi: "Làm gì có~~"
Ừm...
Mình thật sự không càn quét nhiều thế giới.
Chỉ là...
Có vài tên đệ tử vốn dĩ là khuôn mẫu nhân vật chính, là "con riêng của Thiên Đạo" ở các thế giới khác nhau mà thôi.
Ừm, chính là như vậy.
"Vậy thì bắt đầu thôi?"
Đa Bảo đạo nhân dang tay: "Lâm huynh, xin nương tay."
Lâm Phàm: "..."
"Câu này phải để ta nói mới đúng chứ? Đống pháp bảo này của ngươi đủ dọa người rồi."
Hắc!
Oanh!
Phía xa, bầu trời vỡ nát.
Đại chiến giữa hai người Man Cát đã nổ ra, một thể tu, một kiếm tu, vào lúc này đã thể hiện ra chiến lực kinh người.
Một kẻ thì cắm đầu lao tới.
Một người thì rút kiếm tấn công.
Ai cũng không phục, ai cũng không sợ.
Chỉ một chữ, chiến!
Lâm Phàm xoa xoa tay.
Trận đại chiến kịch tính, đậm chất đàn ông và sôi trào nhiệt huyết thế này khiến hắn cũng ngứa ngáy tay chân, chuẩn bị hành động.
Đa Bảo đạo nhân từ từ kéo dài khoảng cách.
Hắn không vội.
Cũng không sợ Lâm Phàm đột nhiên tấn công, dù sao thì cũng có cả đống tấm chắn bảo vệ mà!
Trong quá trình này, hắn nhìn Quan Thiên Kính và Thiên Nhân Thuẫn lơ lửng bên cạnh Lâm Phàm, thầm nói: "Pháp bảo của ta tuy nhiều, nhưng pháp bảo cấp bậc này thì lại tìm không ra mấy món."
"Cái gương này..."
"Cảm giác không tầm thường."
"Tấm khiên này của ngươi lại càng bằng mấy chục cái của ta rồi."
Nghe vậy!
Lâm Phàm trợn trắng mắt: "Hay là chúng ta đổi đi?"
"Dùng tất cả pháp bảo của ta đổi lấy tất cả pháp bảo của ngươi, thế nào?"
Đa Bảo đạo nhân sững sờ.
Trong lòng thầm kêu vãi chưởng.
Ta để ý hai món pháp bảo kia của ngươi, vậy mà ngươi lại nhắm vào tất cả của ta?!
"Ha ha, cái đó..."
"Pháp bảo không phải vật chết, ta và chúng có tình cảm."
"Ừm, đúng đúng đúng, ngươi nói gì cũng đúng."
Lâm Phàm giơ tay, chém ra một đạo kiếm khí.
Đại chiến...
Cứ thế nổ ra!
Cố Tinh Liên và Hứa Duy Nhất thì đứng một bên cảnh giới.
Các nàng không tham gia trận chiến này, nhưng phải canh chừng Thế Giới Chi Tâm, đừng để bị người khác nẫng tay trên.
Đồng thời, cũng phải đề phòng những kẻ đến sau đánh lén.
...
Oanh!
Vô số pháp bảo đồng loạt oanh tạc tới, thế công kinh người đó khiến người ta hoa cả mắt, mí mắt giật điên cuồng, tâm thần cũng phải chấn động.
Lâm Phàm co giật khoé mắt.
"Đây là cảm giác khi đối đầu với lối chơi của thổ hào sao?"
"Đúng là..."
"Dị thường mà!"
"Ta không có nhiều pháp bảo như vậy, cũng không phải thổ hào, nhưng may là ta 'đông người'."
"Huyết Hải Phân Thân, ra đây!"
Vèo vèo vèo vèo vèo!
Từng đạo Huyết Hải Phân Thân xuất hiện bên cạnh Lâm Phàm, sau đó, chúng trực tiếp xông lên, bật chế độ 1v1, nhưng đối thủ lại không phải người, mà là những pháp bảo kia!
Mỗi một phân thân nhắm vào một món pháp bảo, trực tiếp lao vào khô máu với đối phương!
Kết quả là...
Chiến trường của hai người xuất hiện một cảnh tượng cực kỳ vô lý.
Một đám Huyết Hải Phân Thân đang chiến đấu với một đống pháp bảo!
Đánh đến long trời lở đất!
Thỉnh thoảng có phân thân bị đánh phế, thỉnh thoảng có pháp bảo bị trấn áp, phong ấn.
Hai bên ngươi tới ta đi, đánh quên trời quên đất.
Điều vô lý nhất là...
Phân thân bị đánh phế có thể được bổ sung ngay lập tức, chỉ cần Huyết Hải chưa cạn, muốn bao nhiêu phân thân cũng có!
Nhưng bên Đa Bảo đạo nhân, thế mà mẹ nó cũng theo kịp!
Pháp bảo bị phong ấn, trấn áp?
Vậy thì lại tung ra một món khác!
Trấn áp bao nhiêu, tung ra bấy nhiêu!
Cứ thế mà khô máu!
Đương nhiên, pháp bảo của hắn không thể nào vô tận, cũng không thể nhiều bằng số lượng Huyết Hải Phân Thân, chỉ là, Huyết Hải Phân Thân càng nhiều thì chiến lực càng thấp.
Để đảm bảo chiến lực của phân thân, không thể ngưng tụ quá nhiều cùng một lúc.
Cho nên...
Hai bên cứ thế giằng co.
"Hít!!!"
"Ngươi cái này..."
Đa Bảo đạo nhân tỏ vẻ da đầu tê dại: "Trước đó có Tiên Ba Hóa Thân, Lôi Điện Huyễn Thân thì thôi đi, lại còn có loại thuật phân thân thứ ba kinh người đến thế."
"Rốt cuộc ngươi đã cướp sạch bao nhiêu thế giới rồi hả?!"
"Nói bậy, ta không có!"
Lâm Phàm dang tay: "Coi chừng ta kiện ngươi tội phỉ báng đấy!"
"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bây giờ cứ giằng co thế này, là đợi 'bọn họ' đánh xong, hay là..."
"Ngươi...!"
Đa Bảo đạo nhân biến sắc: "Ngươi không định bắt nạt một luyện khí sư như ta đấy chứ?"
"Chẳng phải là quá thừa nước đục thả câu sao!"
"Ờ, đúng đúng đúng."
Lâm Phàm lại lần nữa đảo mắt, trong mắt phải, sao trời lấp lánh: "Thừa nước đục thả câu? Luyện khí sư? Theo ta thấy, luyện khí chẳng qua là sở thích của ngươi."
"Tu tiên mới là thiên phú của ngươi, đúng không?"
"..."
"?!?!"
Đa Bảo đạo nhân sững sờ: "Ngươi..."
Mẹ nó, đây là lời thoại của ta mà!
Sao hắn lại cướp lời thoại của ta?
Ta mẹ nó đã chuẩn bị sẵn sàng để làm màu, chỉ cần ngươi ra tay với ta, ta sẽ lập tức 'bùng nổ' làm kinh diễm tất cả mọi người, sau đó phán một câu: "Luyện khí chỉ là sở thích của gia, tu tiên mới là thiên phú của gia~"
Kết quả...
Ngươi nói mất lời thoại của ta rồi, vậy ta nói cái gì nữa?
Ta còn làm màu kiểu gì nữa?
"Đúng là không gì qua được mắt ngươi."
Hắn nhíu mày, có chút bất đắc dĩ: "Không thể để ta ra vẻ thành công một lần sao?"
"Đồng thuật này của ngươi có hơi quá đáng rồi đấy!"
Nói xong, Đa Bảo đạo nhân từ từ xắn tay áo lên.
"Không giả vờ nữa à?"
Lâm Phàm muốn cà khịa.
Tên này đúng là biết giả vờ thật!
Rõ ràng bản thân lợi hại như vậy mà cứ thích giả làm kẻ yếu, nhưng nghĩ lại...
Cũng phải, ở đây, ai mà chưa từng giả heo ăn thịt hổ chứ.
Nên cũng bình tĩnh lại.
"Giả vờ cái gì chứ, ta nghi ngờ ngay cả màu quần lót của mình cũng bị ngươi nhìn thấy hết rồi!"
"Chiến thẳng luôn đi!"
Cố Tinh Liên và Hứa Duy Nhất vẫn luôn chú ý chiến trường lập tức giật mình: "?!"
Hứa Duy Nhất không nhịn được nói nhỏ: "Hắn... vậy chẳng phải chúng ta rất nguy hiểm sao?"
Cố Tinh Liên: "..."
"Có khả năng nào là hắn không có hứng thú với mấy thứ đó không?"
Lâm Phàm trực tiếp nổi đóa.
"Tiểu tử nhà ngươi đừng có nói hươu nói vượn!"
"Coi chừng ta kiện ngươi tội phỉ báng!"
"Thật là vô lý!"
"Ta nhìn cái thứ đó của ngươi làm gì?!"
"Không thể không phòng a!"
Đa Bảo đạo nhân gật gù đắc ý: "Vạn nhất thì sao, đúng không?"
Lâm Phàm: "..."
"Phi!"
Hắn vươn vai: "Xem chùy đây!"
Xoẹt!
Kiếm khí tung hoành ba vạn dặm.
Một kiếm ra, vạn vật thần phục!
Đây là kiếm đạo chia sẻ từ Tam Diệp!
Từ sau khi tiến vào tường thành kiếm khí, Lâm Phàm đã không thể liên lạc được với nó, nhưng sự chia sẻ vẫn còn, chứng tỏ nó vẫn còn sống.
Hơn nữa...
Còn đang không ngừng mạnh lên!
Kiếm đạo này, trong nháy mắt khiến Kiếm Tiên phải động dung.
Đa Bảo đạo nhân sắc mặt biến đổi lớn, nhảy cao ba trượng.
"Vãi chưởng!"
"Rốt cuộc ngươi là tu sĩ kiểu quái gì vậy?"
Soạt!
Hắn một tay giật phăng khăn trùm đầu, tiện tay vớ lấy một tấm khiên Đế binh, gắng gượng chống đỡ.
Đoàng!!!
Tấm khiên Đế binh rung lên dữ dội, cơ bắp toàn thân Đa Bảo đạo nhân căng phồng, gắt gao chống đỡ tấm khiên, cuối cùng cũng không bị một kiếm này đánh bay.
Nhưng cú ra tay của hai người lại khiến Kiếm Tiên và Man Cát phải tê dại trong nháy mắt.
"Một kiếm này..."
"Lực lượng này???"
Bọn họ nhìn nhau, đều thấy được sự kinh hãi và bất đắc dĩ trong mắt đối phương...