"Tiếp theo, vừa hồi phục, vừa tiếp tục sáng tạo pháp thuật."
"Còn có chính là..."
"Có lẽ ta nên quay về một chuyến."
"Cứ tạm chờ thêm hai ngày nữa."
"Nhiều nhất là một hai ngày, người ở dãy núi Lôi Đình chắc cũng đã giải tán hết rồi."
Sau khi chạy ra một khoảng cách rất xa, Lục Minh tìm một nơi không người, tiện tay bày ra một trận pháp ngăn cách, lập tức khoanh chân ngồi xuống, nuốt đan dược, bắt đầu hồi phục thương thế.
Vì thời gian rất ngắn nên di chứng do Tiên Hỏa Cửu Biến mang lại cũng không lớn.
Thế nhưng vết thương kinh mạch do loại đan dược bộc phát sức mạnh gây ra lại rất rõ ràng, không thể xem thường.
······
Hai ngày sau.
Lục Minh lặng lẽ quay lại dãy núi Lôi Đình, men theo tuyến đường trong trí nhớ mà đi xuyên qua.
Sau đó, hắn dừng bước tại ngọn núi thứ một trăm lẻ tám.
Trong dãy núi Lôi Đình mờ mịt với tông màu xám đen chủ đạo, một đốm xanh biếc ấy lại cực kỳ nổi bật, có vẻ hơi lạc lõng.
Đó là một cọng cỏ dại, bình thường không thể bình thường hơn.
Nếu ở bên ngoài thì đâu đâu cũng thấy.
Nhưng trong dãy núi Lôi Đình, khu vực cấm của kẻ yếu này, nó lại là độc nhất vô nhị.
Phóng tầm mắt nhìn quanh, chỉ có duy nhất một màu xanh biếc này.
Trước đó, lúc Lục Minh đi ngang qua đã phát hiện ra nó, nhưng vì thời gian eo hẹp nên chưa từng suy nghĩ và nghiên cứu kỹ. Sau đó, hắn lại càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng.
Việc lạ ắt có yêu ma.
Theo lý mà nói, một cọng cỏ dại như thế này căn bản không thể nào sống sót trong dãy núi Lôi Đình.
Vận may tốt sao?
Nếu có vận may như thế, vậy bản thân nó đã là bất phàm!
Vận may cũng là một phần của thực lực.
Nếu không, dãy núi Lôi Đình rộng lớn thế này, tại sao chỉ có mình nó là một cọng cỏ?!
"Chắc cũng có người phát hiện ra nó rồi."
"Chỉ là..."
"Nhìn thế nào cũng chỉ là một cọng cỏ dại bình thường, cho nên..."
"Không ai thèm để ý?"
"Nói đi cũng phải nói lại, đúng là chẳng nhìn ra manh mối nào cả." Lục Minh chăm chú nhìn nó, thần thức cũng đang dò xét cẩn thận, nhưng trước sau vẫn không phát hiện ra điểm gì khác biệt.
Dù nhìn bằng mắt thường hay dò xét bằng thần thức.
Nó đều chỉ là một cọng cỏ dại bình thường đến không thể bình thường hơn.
Nhưng cũng chính vì thế, Lục Minh càng cảm thấy nó không đơn giản.
Chỉ riêng cái vận may này...
Vận may khiến cho sấm sét đầy trời đều phải tránh né, nó đã không hề đơn giản!
Dù không có năng lực gì khác, chỉ cần mang nó theo bên mình, liệu có thể xu cát tị hung, mọi nguy hiểm đều tự động tránh đi chăng?
"Hơn nữa, nếu ta nhớ không lầm, tiểu thuyết từng có một thời thịnh hành thể loại Dị thú lưu mà? Nhân vật chính kỳ quái dị hợm nào cũng có, trong đó bao gồm cả..."
"Một cọng cỏ dại!"
Trước khi xuyên không, hắn đã đọc không ít tiểu thuyết.
Yêu ma quỷ quái, mèo, chó, sư tử, hổ, thậm chí hắn còn đọc qua cả truyện có nhân vật chính là một con kiến càng!
Cỏ...
Hình như cũng từng thấy rồi.
Coi như chưa thấy, trong « Hoàn Mỹ » chẳng phải cũng có Cửu Diệp Kiếm Thảo đó sao?
Một cọng cỏ chém rụng cả Nhật Nguyệt Tinh Thần!
"Nghĩ xa quá rồi."
"Cơ mà, dù chỉ có tác dụng tăng may mắn, cũng phải mang nó đi."
Lục Minh mỉm cười.
Là một game thủ chuyên nghiệp, hắn quá rõ tầm quan trọng của thuộc tính May mắn.
Chỉ riêng việc sấm sét đầy trời đều phải tránh nó, đã là đồ tốt rồi!
"Nhưng trực giác mách bảo ta rằng, ngươi không đơn giản như vậy."
Lục Minh chậm rãi đến gần, lẩm bẩm: "Hơn nữa, nếu có thể khiến mọi hiểm nguy đều tránh xa ngươi, vậy đối với ta, ngươi sẽ phản ứng thế nào đây?"
Đến gần.
Gần hơn nữa.
Lục Minh nhấc chân, rồi từ từ hạ xuống...
Xoạt.
Hắn đi ngang qua như bình thường, nhưng lại vừa đúng lúc giẫm lên cọng cỏ dại này, rồi không hề dừng lại, tiếp tục bước đi.
Cọng cỏ bị giẫm bẹp xuống, nằm rạp trên mặt đất.
Nhưng...
Lục Minh lại nở một nụ cười.
"Ồ?"
Hắn vẫn luôn bung toàn bộ thần thức, chăm chú quan sát cọng cỏ này!
Cũng chính vào lúc này.
Cọng cỏ vốn không hề biểu lộ nửa điểm bất phàm cuối cùng cũng có biến hóa.
"Có dao động cảm xúc!"
"Một cọng cỏ không có chút tu vi nào, lại có linh trí?!"
Linh trí ấy quá yếu ớt.
Lục Minh không thể xác định nó đang nghĩ gì, có lẽ đang chửi thề cũng nên?
Nhưng, chỉ cần xác định nó có linh trí, đã đủ để chứng minh sự bất phàm của nó.
Cỏ dại ven đường, quá đỗi tầm thường.
Thiên phú gần như bằng không.
Bất kỳ cọng cỏ nào có thể sinh ra linh trí đều không đơn giản, mà một cọng cỏ không có chút tu vi lại sở hữu linh trí, còn biết che giấu bản thân, chắc chắn là bất phàm!
Nếu không phải mình cho nó một đạp, e rằng nó vẫn còn đang giả vờ!
Chỉ là...
Không biết đây là khuôn mẫu định sẵn giống như Cửu Diệp Kiếm Thảo.
Hay là khuôn mẫu nhân vật chính của thể loại dị thú lưu?
Nhưng dù thế nào đi nữa.
"Ta..."
"Thu nhận."
Lục Minh dừng bước, quay người lại, nhìn về phía cọng cỏ, vẻ mặt kinh ngạc, nghi ngờ lên tiếng: "Hả?"
"Cọng cỏ nhà ngươi lại sinh ra linh trí rồi sao?"
"Thôi được."
"Tạo hóa trêu ngươi."
"Ngươi và ta bèo nước gặp nhau vốn chẳng liên quan, nhưng ta vô tình giẫm phải ngươi, cũng coi như nợ ngươi một phần, nếu đã vậy, ta sẽ trả lại ngươi một phần cơ duyên."
Hắn đưa tay ra.
Vô vàn huyền diệu hội tụ nơi đầu ngón tay, đồng thời thu nạp, tịnh hóa nguyên linh chi khí xung quanh, hóa thành một giọt linh dịch.
Cuối cùng, hắn hòa tan sự huyền diệu nơi đầu ngón tay vào trong linh dịch, rồi nhỏ xuống.
Tí tách.
Cọng cỏ bị giẫm đạp, biến dạng lập tức hấp thu giọt linh dịch, ngay sau đó, cả thân cỏ đều run rẩy.
Chiếc lá xanh bị giẫm đạp biến dạng một lần nữa vươn thẳng lên, đồng thời, một luồng ý vị huyền diệu từ trong cơ thể nó lan tỏa ra, toàn thân từ màu xanh lá chuyển thành màu xanh biếc.
Thậm chí, vào đúng lúc này, nó còn mọc ra chiếc lá thứ ba.
Tuy vẫn chỉ là một mầm non, nhưng cũng có thể thấy rõ ràng!
Cỏ này, quả nhiên bất phàm.
Lục Minh thầm kinh ngạc.
Linh dịch do chính hắn, một tu sĩ đệ ngũ cảnh ngưng tụ, nếu đổi lại là cỏ dại bình thường, đừng nói là cỏ dại, ngay cả những linh thảo, linh dược thông thường cũng sẽ tăng vọt trong nháy mắt!
Cỏ dại bình thường thì càng mọc um tùm trong tích tắc, như thể đã trải qua mấy mùa xuân thu nóng lạnh.
Thế mà nó, lại chỉ hồi phục thương thế, rồi miễn cưỡng mọc ra một mầm lá non.
Ngược lại, dao động linh trí của nó lại càng lúc càng kịch liệt.
"Thú vị."
"Thú vị thật."
Lục Minh cười nói: "Tiểu Thảo nhà ngươi, quả là thú vị."
"Ta biết ngươi đã sinh ra linh trí, cũng có thể hiểu lời ta nói, ta muốn đưa ngươi ra khỏi dãy núi Lôi Đình, ngươi có bằng lòng đi cùng không?"
"Ra ngoài xem thử thế giới rộng lớn bên ngoài?"
······
Cùng lúc đó.
Nội tâm cọng cỏ đang gào thét chửi bới.
"Đừng tưởng đạp tao một cái rồi cho chút lợi là huề nhé!!"
"Tao không tha cho mày đâu, tao..."
"Cái gì? Muốn đưa ta ra ngoài?"
"!!!"
"Được được, ta ra ngoài, ta ra ngoài!"
"Xin ngài, mang ta theo với."
"Lão tài xế, cho đi nhờ với."
"Ta nằm mơ cũng muốn ra ngoài!"
"Ngươi tưởng ta thích ở cái nơi quỷ quái này lắm à? Cái nơi khỉ ho cò gáy này đã đành, còn ngày nào cũng bị sét đánh, một mảnh hoang vu, chẳng có gì cả."
"Ta còn phải lúc nào cũng lo lắng cho cái mạng nhỏ của mình, sợ đột nhiên bị sét đánh chết, ra ngoài tốt biết bao?"
"Ở đây ngán đến tận cổ rồi!"
"Xin ngài đó, người tốt ơi!"
"..."
Khổ nỗi.
Dù tâm trạng nó dao động cực kỳ kịch liệt, điên cuồng bày tỏ cảm xúc của mình, nhưng... Lục Minh lại chẳng hiểu gì.
Linh trí vẫn còn quá yếu ớt.
Hơn nữa, ngôn ngữ của cỏ và tiếng người khác biệt quá lớn.
Tiểu Thảo bất phàm, có thể hiểu tiếng người.
Nhưng Lục Minh lại không hiểu ngôn ngữ của cỏ.
Chỉ có thể cảm nhận được tâm trạng của Tiểu Thảo dao động có chút kịch liệt.
"..."
"Ta biết ngươi muốn nói gì, nhưng ta không hiểu."
Lục Minh dừng một chút: "Hay là thế này đi."
"Nếu ngươi bằng lòng theo ta rời đi, thì thử cử động chiếc lá thứ ba xem."
"Nếu không muốn, thì thôi vậy."
······
Tiểu Thảo sốt ruột.
"Động!"
"Động mau!!!"
"Tao muốn động a!"
Sống trong lo sợ, bao lần cận kề cái chết, khó khăn lắm mới có cơ hội ra ngoài, rời khỏi cái nơi quỷ quái này, sao có thể không động lòng?!
Mau động đi!
Mau động lên cho ông!
Tiểu Thảo lo lắng vô cùng, dốc hết toàn bộ sức lực, vận dụng mọi nỗ lực.
Thế nhưng.
Cũng chẳng có tác dụng quái gì.
Nó còn quá nhỏ bé, cũng quá yếu ớt.
Chút linh trí ít ỏi đó vẫn chưa thể giúp nó phá vỡ gông cùm của thực vật để tự do hoạt động.
Dù nội tâm gần như phát điên, bản thân Tiểu Thảo vẫn không hề nhúc nhích.
Nó vừa sốt ruột, vừa tê tái.
"Suýt nữa thì tự làm mình mệt chết, kết quả vẫn không thể rời khỏi nơi này sao?"
Trong khoảnh khắc này, nó gần như tuyệt vọng.
Lục Minh: "..."
Thằng nhóc này sao không động đậy gì hết vậy?!
Không biết thời thế!
Chẳng lẽ chưa từng nghe câu thức thời vụ mới là trang tuấn kiệt sao?
Hắn chậm rãi chắp tay sau lưng, tay bấm pháp quyết.
Dẫn Phong Thuật~
Một pháp thuật hệ Phong nhỏ bé vô dụng, bất kỳ tu sĩ đệ nhị cảnh nào cũng có thể tu luyện và thi triển.
Cũng chẳng có năng lực công kích hay phòng ngự gì.
Miễn cưỡng chỉ có thể thổi ra một làn gió nhẹ mà thôi.
Nhưng cũng chính làn gió nhẹ này thổi qua...
Chiếc lá thứ ba của Tiểu Thảo nhẹ nhàng lay động.
Tiểu Thảo ngẩn người.
Trong lòng chửi thầm.
Ông thổi cái con khỉ à!
Tao đã thế này rồi, còn muốn trêu ngươi tao nữa?!
Lúc này mà còn thổi gió cái gì!
Lão tặc thiên.
Cho ta làm cái gì không tốt, nhất định phải làm một cọng cỏ!
Ngươi cứ chờ đấy, đừng để lão tử có cơ hội, nếu không sớm muộn cũng có ngày giết chết cái thứ chó má nhà ngươi!
Chỉ là ~ nó vạn lần không ngờ tới.
Cũng chính vào lúc này, Lục Minh mỉm cười: "Động rồi."
"Không tệ, xem ra, ngươi bằng lòng theo ta rời đi."
"Nếu đã vậy, thì đi thôi."
Tiểu Thảo ngơ ngác.
Mình có bằng lòng không?
Vậy dĩ nhiên là bằng lòng.
Nhưng mà, ta có động được đâu! Căn bản không động được một chút nào!
Ta là bị gió thổi.
Bị gió thổi đó ngươi hiểu không?
Ngươi...
Rốt cuộc ngươi là thành phần gì vậy?
Nó tê tái.
Rời đi? Vậy dĩ nhiên là ngày đêm mong nhớ, vẫn luôn muốn rời khỏi cái nơi đầy rẫy nguy cơ, lúc nào cũng có thể toi mạng này, nhưng đó thật sự là gió thổi mà!
Có thể cảm ứng được linh trí của ta, chẳng lẽ ngươi không phải là đại lão cấp tu sĩ thực lực kinh người sao???
Đại lão cấp tu sĩ, tại sao lại không phân biệt nổi đâu là gió thổi cỏ lay?
"..."
Nó choáng váng.
Rốt cuộc là mình đoán sai, người này không phải đại lão, hay là...
Hắn không thèm để ý những chi tiết này?
Không hiểu.
Nhưng, may mà cuối cùng mình cũng có thể ra ngoài, có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này!
······
Lục Minh chập hai ngón tay thành kiếm chỉ, tiện tay vung lên, liền đào cả gốc rễ và đất xung quanh Tiểu Thảo lên, không hề làm tổn thương dù chỉ một sợi rễ, mà còn đào lên một cách hoàn hảo.
Sau đó, hắn lại lấy đất dưới hố, phun ra một luồng đạo hỏa, nung nó thành một cái chậu hoa màu vàng đất bình thường không có gì lạ.
"Nước lèo hầm xương... à không đúng."
Lục Minh thầm nói: "Đây là mảnh đất đã sinh ra và nuôi dưỡng ngươi, dùng để làm chậu hoa của ngươi là thích hợp nhất, ừm... chậu cỏ."
"Chỉ là tại sao nghe kỳ quái thế nhỉ?"
"Hay là vẫn gọi chậu hoa đi."
Lục Minh lẩm bẩm: "Được rồi, ta đưa ngươi ra ngoài."
Tiểu Thảo kích động.
Giờ phút này, cũng không còn chút do dự hay lo lắng nào nữa.
Có thể rời khỏi nơi quỷ quái này, chính là tin tức tốt nhất.
Lục Minh một tay ôm chậu hoa, nhanh chân rời đi.
Hắn không bay, thậm chí còn cố tình đi chậm lại, trèo đèo lội suối.
Kết quả, lại khiến hắn có chút vui mừng.
"Tiểu Thảo này quả nhiên không tầm thường."
"Liệu có thể gặp dữ hóa lành, thậm chí khiến nguy cơ tự động tránh đi hay không thì chưa biết, nhưng ít nhất có thể dùng làm cột thu lôi, không biết lúc độ kiếp mang theo nó có được không?"
Lúc hắn đến, đã bị sét đánh mấy lần.
Tuy không đến mức bị thương, nhưng chẳng ai thích bị sét đánh vô cớ cả.
Lúc trở về, mang theo Tiểu Thảo, cố ý đi chậm lại để thử nghiệm, kết quả, cho đến tận lúc hắn rời khỏi dãy núi Lôi Đình, cũng không bị sét đánh dù chỉ một lần.
Hiệu quả tránh sét, về cơ bản có thể xác định.
Còn về việc có thể dùng để phụ trợ độ kiếp hay không, thì cần phải thử nghiệm sau này mới biết được.
······
Rời khỏi dãy núi Lôi Đình, ánh nắng rọi xuống, chiếu lên cọng cỏ nhỏ.
Cọng cỏ vốn đã xanh biếc nay lại càng xanh hơn, thậm chí xanh đến phát sáng~
Lục Minh như không nghe thấy, khẽ nói: "Xem ra ngươi không có nơi nào để đi, thôi thì ta đành chịu thiệt thòi, mang ngươi theo vậy, ở bên cạnh ta, cũng không đến mức bị người khác dễ dàng bắt nạt."
Tiểu Thảo: "..."
Vốn định châm chọc vài câu.
Nhưng nghĩ lại, đúng là như vậy thật.
Mình quá yếu ớt.
Ai cũng có thể bắt nạt mình, tuy có linh trí, nhưng động còn không động được, có linh trí thì có tác dụng quái gì.
Chẳng lẽ để cảm nhận rõ ràng mình bị thú nhỏ gặm từng miếng một sao?
Vậy thì còn tuyệt vọng hơn, thà không có linh trí còn hơn.
Nói như vậy, đi theo hắn, dường như cũng không tệ.
Chỉ là...
Từ lúc sinh ra linh trí đến nay, người duy nhất từng bắt nạt mình, hình như chính là hắn mà???
Tiểu Thảo tê tái.
Trong phút chốc, vạn ngàn suy nghĩ rối bời.
Lục Minh không biết nó đang nghĩ gì, cũng không muốn biết, chỉ ôm nó đi xa, thầm nói: "Tiếp theo đi đâu đây?"
"Ừm... tìm một nơi tu hành đi."
"Sáng tạo vài pháp thuật."
Tiểu Thảo giật mình.
Tu hành?
Đối với tu sĩ mà nói, chuyện này không thể bình thường hơn.
Nhưng vừa mở miệng đã là sáng tạo pháp thuật???
Chẳng lẽ, đây quả nhiên là một đại lão siêu cấp?
Nhưng nếu là đại lão siêu cấp, sao lại không phân biệt nổi là gió thổi hay không?
Chẳng lẽ...
Là cố ý?
Không cử động được, chính là chẳng làm được gì cả.
Trong tình huống chỉ có bộ não có thể hoạt động, đầu óc tự nhiên là cực kỳ linh hoạt, Tiểu Thảo suy nghĩ vẩn vơ, trong nháy mắt không biết đã nghĩ bao nhiêu chuyện.
Nó lòng rối như tơ vò, nhưng nội tâm Lục Minh lại rất rõ ràng.
Rõ ràng hơn bất cứ ai, rằng mình phải làm gì tiếp theo!
Thử sáng tạo Thôn Thiên Ma Công và Hành Tự Bí!
Đồng thời, sáng tạo một vài pháp thuật cơ bản.
Đương nhiên không phải là cái gọi là pháp thuật cơ bản của thiên tài, mà là những pháp thuật hữu dụng, nhưng lại không đến mức bại lộ thân phận, bại lộ đệ tử, mà độ khó sáng tạo cũng không cao lắm.
Trải qua trận chiến này, hắn đã phát hiện ra điểm yếu của mình.
Tu vi cảnh giới tạm thời đủ dùng.
Tốc độ cũng tạm ổn.
Nhận Chân Nhất Quyền có thể địch lại đệ thất cảnh, nhưng cũng chỉ có thể tung ra một đòn, đòn thứ hai liền yếu sinh lý, có lẽ sau này cảnh giới cao hơn sẽ khá hơn.
Ngoài ra, hắn thiếu các thủ đoạn công thủ hữu hiệu.
Dù sao, mình phải che giấu hành tung, không thể bại lộ mối quan hệ với Tiêu Linh Nhi và các đệ tử khác, nên chỉ có thể dùng thủ đoạn khác, nhưng thủ đoạn khác, hiện tại mình lại không biết!
Cũng có thể đi học một vài loại hàng đại trà, như vậy, cũng không ai có thể liên hệ mình với những người khác.
Nhưng những loại hàng đại trà đó... thật sự chẳng ra làm sao cả.
Vẫn là tự sáng tạo ra một vài cái thì hơn.
Sau khi sáng tạo ra, dù cho tương lai thân phận của mình có bị bại lộ, những bí pháp, bí thuật này cũng có thể dùng để lấp đầy Tàng Kinh Các của Tông Lãm Nguyệt, biến nó thành bí pháp độc môn của nhà mình.
Không lỗ!
"Trước tiên sáng tạo pháp thuật cơ bản, sau đó lại sáng tạo Thôn Thiên Ma Công và Hành Tự Bí."
Lục Minh đã có kế hoạch: "Trong các pháp thuật cơ bản, trước tiên sáng tạo thuật công phạt đi."
"Giết chết kẻ địch, thì cũng không cần phòng ngự."
"Nhưng thuật phòng ngự cũng không thể thiếu, đánh không chết, mới là mạnh nhất."
"Thuật công phạt..."
"Chọn loại nào đây?"
Tìm một sơn động, bày ra trận pháp, đặt Tiểu Thảo sang một bên, Lục Minh bắt đầu suy nghĩ.
Một lúc sau, ánh mắt hắn lướt qua Tiểu Thảo, thầm nghĩ: "Hiện tại Tông Lãm Nguyệt cũng chỉ có một môn Bát Tự Huyết Sát Kiếm Thuật, chỉ khi liều mạng mới có thể phát huy uy lực mạnh nhất."
"Nếu ta lĩnh ngộ ra một vài thủ đoạn kiếm đạo, ngụy trang thành kiếm tu, chắc cũng không tệ."
"Dù sao, rất khó để liên hệ người của Tông Lãm Nguyệt với kiếm tu."
"Ừm..."
"Cứ làm vậy đi."
Lục Minh lập tức nhập định, bắt đầu suy ngẫm về kiếm thuật.
Bản thân hắn vốn không học qua kiếm thuật nào, toàn bộ tinh thần đều tập trung vào tu luyện, nâng cao cảnh giới, con đường mà bản tôn muốn đi, chính là lấy cảnh giới đè người.
Nhưng bây giờ lại là trạng thái chia sẻ thiên phú và thực lực.
Hắn không biết kiếm thuật~
Nhưng Tiêu Linh Nhi biết!
Vương Đằng cũng biết một ít.
Thằng nhóc Phạm Kiên Cường này cũng biết, phải nói là, cái gì nó cũng biết một chút.
Còn về Lưu Tâm Nguyệt và Tần Vũ, hiện tại một người hoàn toàn không thông kiếm đạo, một người mới vừa nhập môn, có thể bỏ qua không tính.
Cũng may, có nền tảng kiếm đạo của ba người Tiêu Linh Nhi, thế là đủ!
Tu hành không có năm tháng.
Lục Minh nhập định, bắt đầu suy ngẫm, lĩnh ngộ, sáng tạo ra kiếm pháp thuộc về mình.
······
Bên kia.
Tiêu Linh Nhi đã một lần nữa thay hình đổi dạng, ẩn giấu thân hình, trốn trong một tòa thành nhỏ.
"Trên đường đi vi sư đã bố trí rất nhiều cấm chế và không có cái nào bị kích hoạt, chắc là không có ai đuổi theo đâu, ngươi có thể tạm thời toàn lực hồi phục, vi sư sẽ hộ pháp cho ngươi."
Trong trận pháp, Dược lão hiện thân, sắc mặt ngưng trọng.
"Vâng, lão sư."
Tiêu Linh Nhi thở phào một hơi, lúc này hơi thả lỏng, lập tức cảm thấy toàn thân đau nhức dữ dội, đau đến hít ngược một hơi khí lạnh, suýt nữa thì ngất đi.
Cũng may, nàng đã chống đỡ được.
Nàng lại nuốt một viên đan dược chữa thương, bắt đầu hồi phục.
Đồng thời, cũng có chút cảm khái: "Lần này, thuận lợi hơn trong tưởng tượng."
"Đúng vậy." Dược lão cũng bất ngờ nói: "Không ngờ tiểu sư đệ kia của ngươi lại không ngại vạn dặm xa xôi đích thân đến tương trợ, chia sẻ gánh nặng với ngươi."
"Ngược lại, thái độ của ngươi đối với nó bây giờ thế nào?"
"Thái độ ạ?"
Tiêu Linh Nhi sững sờ, rồi trầm tư nói: "Trước đó, không tốt cũng không xấu."
"Nó ám sát con, con không sao."
"Sau đó sư tôn nói, sẽ để nó cho con một lời giải thích, rồi sau đó, nó nhập môn, lập lời thề, một chân quỳ xuống tạ lỗi, còn liên tiếp hai lần dâng lên trọng bảo."
"Đến lúc đó, con đã không cảm thấy có gì không ổn, nhưng muốn nói thân thiết với nó đến mức nào, thì cũng là nói dối."
"Nhưng sau lần này, con đã có thể hoàn toàn buông bỏ chuyện lúc trước."
"Dù không thể thân thiết như với sư tôn, lão sư, nhưng ít nhất, cũng có thể đối xử như đồng môn bình thường mà không có bất kỳ khúc mắc nào."
"Như vậy là tốt rồi."
Dược lão mỉm cười, nói: "Đối với kẻ địch, chúng ta cần phải tàn nhẫn, nhưng nếu đã xác định không phải là kẻ thù, thì cũng cố gắng đừng để bụng."
"Nếu không, chỉ làm vướng bận tâm thần của mình."
"Lão sư nói phải."
"Nói đến, cũng nên hỏi thăm tiểu sư đệ một phen, nó chắc đã thuận lợi thoát thân rồi chứ?"
Sau đó, nàng liên lạc với Tần Vũ.
Biết được Tần Vũ bị năm người vây giết, sau khi trả giá bằng việc bị thương để giết chết một người đã thành công trốn thoát, hiện đã rời khỏi phạm vi của Tiên triều Càn Nguyên, nàng cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
"Lần này, lại làm liên lụy sư đệ rồi."
"Đại sư tỷ sao lại nói vậy? Đừng nói sư đệ vốn đã nợ tỷ một mạng, cho dù không có chuyện này, chỉ riêng tình nghĩa đồng môn, sư đệ cũng tuyệt đối không thể ngồi yên không lý đến!"
"Sư đệ có lòng rồi."
"Đâu có, có thể chứng kiến phong thái hơn người như vậy của Đại sư tỷ, chuyến đi này đã không uổng!"
"Còn về chút vết thương nhỏ, càng không đáng kể."
"..."
Hỏi han nhau một lúc, hai bên ngắt liên lạc.
Tần Vũ lại cảm khái vô cùng.
"Cũng coi như không đánh không quen."
"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu thời gian lùi lại một chút, bây giờ ta đi ám sát Đại sư tỷ, e rằng..."
"Chết chính là mình rồi?"
"Cũng sẽ không có cơ duyên như thế này."
"Đúng là thời cũng vậy, mệnh cũng vậy."
······
Hai thiên kiêu của nhà Tiêu, cuối cùng lại xảy ra nội chiến, bùng nổ hẹn ước ba năm.
Tiêu Kiệt bỏ mình!
Nhà Tiêu không nói võ đức, đánh con gọi cha, một đám trưởng lão bao vây chặn đánh, kết quả, không những chết một vị thiên kiêu Tiêu Kiệt vừa mới đột phá đệ lục cảnh.
Mà còn có trọn vẹn hơn mười vị trưởng lão thân tử đạo tiêu.
Tổn thất nặng nề!
Tin tức rất nhanh truyền khắp toàn bộ Tiên triều Càn Nguyên, và cũng nhanh chóng lan ra bốn phương tám hướng.
Bên trong Tiên triều Càn Nguyên, rất nhiều tu sĩ e ngại dâm uy của nhà Tiêu, không dám nói năng lung tung, cũng không dám nhiều lời, nhưng những kẻ thù của nhà Tiêu, thực lực còn hơn cả nhà Tiêu, lại hoàn toàn không thèm để ý những điều này.
Trong phút chốc, nhà Tiêu, biến thành trò cười.
Người nhà Tiêu ai nấy đều không ngẩng đầu lên được.
Nghe nói, chính Càn Nguyên hoàng đế, chủ nhân của Tiên triều Càn Nguyên cũng biết chuyện này, còn vì vậy mà quở trách Tiêu Vạn Lý xử sự không đủ lão luyện.
Mà bên ngoài Tiên triều Càn Nguyên...
Lại chẳng có mấy người quan tâm uy thế của nhà Tiêu ra sao.
Không biết bao nhiêu người bàn tán sôi nổi, coi như chuyện cười.
Thậm chí...
Dưới cơ duyên xảo hợp, một vài người bình thường cũng biết chuyện này, làm đề tài trà dư tửu hậu, chém gió ba hoa, khiến không biết bao nhiêu người phải kinh ngạc thán phục, cũng càng truyền càng xa.
Nếu hỏi bọn họ nhà Tiêu là ai, Tiêu Linh Nhi là ai, bọn họ chắc chắn không nói ra được.
Nhưng họ biết, đều là tiên nhân, lại còn là những tiên nhân rất lợi hại là được rồi.
Có cơ hội bàn luận về tiên nhân~
Cơ hội hiếm có biết bao.
Hành động này lại vinh quang biết bao?!
Trong phút chốc, chuyện của nhà Tiêu, trong giới phàm nhân, đã lấn át cả độ hot của Đại ma đầu Ngoan Nhân.
Chỉ là, bọn họ lại không biết.
Một cô bé vô hại trong đám người nghe được chuyện này, đã nở một nụ cười rạng rỡ.
······
Nhắm mắt, rồi mở mắt.
Ba ngày trôi qua.
Lục Minh mở mắt ra, ánh mắt có chút kỳ quái.
"Cái này..."
"Linh cảm thì đúng là có, lại còn hơi bị bùng nổ, nhưng tại sao trước mắt chỉ có một loại linh cảm này?"
"Hơn nữa, cái này sao có thể coi là pháp thuật cơ bản được?"
"Kiếm pháp này, nhìn thế nào cũng rất trâu bò."
Trong lòng thầm nhủ, khóe miệng Lục Minh từ từ co giật.
"Chẳng lẽ là vì... Thần Cổ Ôn Hoàng?"
Giờ phút này, trong đầu hắn đã có hình thái ban đầu của hai thức kiếm chiêu.
Kiếm Cửu, Kiếm Thập.
Kiếm Cửu Luân Hồi, Kiếm Thập Thiên Táng.
Tám thức tuần hoàn nhập Luân Hồi, tự sinh tự diệt là Thiên Táng!
Hai chiêu này không hề yếu, ít nhất cũng mạnh hơn Thiên Diễm Phá Hư Kiếm một bậc, thậm chí là hơn hai bậc.
Tuy còn chưa thực sự bắt đầu sáng tạo, nhưng ít nhất lý luận và hình thái ban đầu đã cực kỳ rõ ràng.
Chỉ là, cái này thậm chí không thể gọi là sáng tạo, bởi vì mẹ nó chính là do mình dựa vào kiếm pháp của Thần Cổ Ôn Hoàng mà sáng tạo ra!!!
"Chẳng lẽ..."
"Là vì Bát Tự Huyết Sát Kiếm Thuật?"
"Tuy có rất nhiều điểm khác biệt, nhưng trùng hợp ở chỗ, tám chữ của Bát Tự Huyết Sát Kiếm Thuật, lại giống hệt tên tám thức đầu của Phiêu Miểu Kiếm Pháp!"
"Chẳng lẽ, ta chính là vì lý do này, mới bất giác nghĩ đến Phiêu Miểu Kiếm Pháp?"
"..."
"Nhưng mà, cũng không lỗ."
"Không lĩnh ngộ ra được kiếm thuật cơ bản hữu dụng, nhưng Kiếm Cửu và Kiếm Thập này, cũng đủ dùng, hơn nữa còn rất tốt là đằng khác."
"Chỉ cần có thời gian, lại lĩnh ngộ ra Kiếm Thập Nhất - Niết Bàn, Trùng Sinh và Kiếm Thập Nhị - Xe Lăn, nhiều nhất là thêm Kiếm Thập Tam - Vạn Vật Vi Kiếm, có lẽ, ở Tiên Võ đại lục này, sẽ không có ai có thể vượt qua mình về kiếm đạo?"
Dù sao ~~~
Phiêu Miểu kia cũng là tồn tại trấn áp tất cả kẻ địch cùng thời.
Thậm chí trong thế hệ cùng lứa, Kiếm Bát đã là thiên hạ đệ nhất.
Khụ.
Đương nhiên, chém gió hơi quá.
Chém nữa, e là phải ngồi xe lăn thật.
"Chốt các ngươi, Kiếm Cửu, Kiếm Thập."
"Chỉ là..."
"Gặp ai cũng xài chiêu cuối, có hơi vô lý."
Lục Minh có chút bối rối.
Mình rõ ràng chỉ muốn sáng tạo vài bộ kiếm thuật cơ bản, sao toàn lĩnh ngộ ra chiêu cuối thế này?
Nhận Chân Nhất Quyền là chiêu cuối.
Kiếm Cửu, Kiếm Thập này, cũng là chiêu cuối.
Vô lý thật!
Hắn lại một lần nữa nhắm mắt, bắt đầu thực sự sáng tạo pháp thuật.
Trước đó, chỉ là lý luận.
Bây giờ, là phải thực sự sáng tạo ra nó!
Trong quá trình này, Lục Minh bất giác vận dụng toàn bộ kiếm đạo của mình, đồng thời, hai tay trong lúc vô thức đều chập lại thành kiếm chỉ.
Lúc cao hứng, hắn còn không kiểm soát được mà vung vẩy kiếm chỉ.
Trong phút chốc, từng đạo kiếm khí lượn lờ trong sơn động.
Ban đầu, có chút cuồng bạo, sau đó, dần dần trở nên ngoan ngoãn.
Đến cuối cùng, lại gần như được điều khiển như cánh tay chỉ huy.
Kiếm khí bay múa.
Tiểu Thảo trong chậu ban đầu bị dọa cho run lẩy bẩy.
À, còn không run được.
Nhưng ít nhất trong lòng nó, mình đã run như cầy sấy.
"A, đáng sợ quá!"
"Kiếm khí này, còn kinh khủng hơn cả thiên lôi kia!"
"Hả? Tại sao ta lại biết cái này gọi là kiếm khí?!"
Nó có chút ngơ ngác...