Hoang Thiên Kiếm Tôn trầm mặc một lúc.
"Thật ra..."
"Ta đúng là có một con đường, nhưng vô cùng hiểm ác, có thể gọi là một con đường chết."
Tám vị Thánh Chủ còn lại vội vàng hỏi tới: "Ồ?! Nói nghe xem nào?"
"Nói với các ngươi cũng vô ích, ta sẽ đến Lãm Nguyệt Tông một chuyến, đích thân trò chuyện với Lâm tông chủ."
Hoang Thiên Kiếm Tôn rời khỏi phòng trò chuyện.
Rồi lập tức lên đường.
Nếu có thể, hắn thật sự không muốn tiết lộ chuyện này.
Nhưng so với việc "tiễn" Lãm Nguyệt Tông đi, hắn cảm thấy vẫn nên hé lộ một chút.
Có điều, không thể để cho các thánh địa khác biết được, dù sao chuyện này cũng chẳng có gì tốt đẹp.
Trước kia, Đại Hoang Kiếm Cung tuy bị ép đến bước đường cùng, nhưng quả thực đã làm một vài chuyện không mấy quang minh.
Cho nên...
Người biết càng ít càng tốt.
...
"Ồ?"
"Ngoài Hoang Thiên Kiếm Tôn ra, không ai có cách nào à?"
Nhận được hồi âm của Cố Tinh Liên, Lâm Phàm cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng cũng thấy hợp tình hợp lý.
Bất ngờ là vì các Thánh Chủ khác vậy mà lại không có "phương pháp thông thường".
Còn việc Hoang Thiên Kiếm Tôn là "át chủ bài" thì cũng không nằm ngoài dự đoán của hắn.
"Kiếm Khí Trường Thành à..."
Hắn bất giác nghĩ đến Tam Diệp.
Tam Diệp đã rời đi mấy năm, không biết bây giờ sống có tốt không, nhưng xem qua dữ liệu được chia sẻ thì nó vẫn còn sống.
Hơn nữa, thực lực đang tăng trưởng vũ bão!
Mà Tam Diệp có thể tiến vào Kiếm Khí Trường Thành ở thượng giới trước khi Độ Kiếp, vậy chứng tỏ Đại Hoang Kiếm Cung chắc chắn có con đường này.
Nhưng Lâm Phàm cũng chỉ biết là họ có cửa sau mà thôi.
Con đường này rốt cuộc như thế nào...
Vẫn phải nói chuyện mới biết được.
"Phiền nàng rồi."
Lâm Phàm cười đáp lại.
Cố Tinh Liên hừ hừ nói: "Ngươi coi ta là đồ ngốc à?"
"Làm gì có, nàng là tuyệt nhất."
"Phi!"
"..."
...
"Lâm tông chủ."
Hoang Thiên Kiếm Tôn có vẻ hơi nghiêm túc: "Nghe nói ngài muốn cử tông phi thăng?"
Lâm Phàm gật đầu: "Đúng là có ý này, nếu có cách, mong được chỉ giáo."
Vẻ mặt Hoang Thiên Kiếm Tôn càng thêm nặng nề: "Chỉ giáo thì không dám, nhưng nếu nói là phương pháp, ta đúng là có."
"Chỉ là..."
"Chỉ là sao?"
Hoang Thiên Kiếm Tôn chau mày: "Vô cùng nguy hiểm, gọi là thập tử vô sinh cũng chưa đủ."
"Ồ?"
Sắc mặt Lâm Phàm cũng trở nên ngưng trọng: "Xin hãy nói rõ hơn."
Ừm~
Đến lúc cần phối hợp thì cũng phải diễn một chút chứ.
Không thể nào đến lúc cần diễn mà còn làm như không thấy được?
"Chuyện là thế này..."
Hoang Thiên Kiếm Tôn phất tay bày ra một đạo kết giới, nhưng ngay sau đó lại thở dài: "Kết giới này cũng chẳng ngăn được Cố Tinh Liên."
"Chỉ mong nàng ấy đừng nhìn trộm."
Nói đến đây, Hoang Thiên Kiếm Tôn không khỏi cười khổ: "Chuyện này nói ra rất dài."
"Đó là chuyện của nhiều năm về trước, khi ta còn chưa tiếp quản vị trí cung chủ Đại Hoang Kiếm Cung."
"Có một lần, ta hộ tống các sư đệ sư muội ra ngoài lịch luyện, tình cờ tiến vào một bí cảnh kiếm đạo kỳ lạ."
"Trong bí cảnh đó, chúng ta đã trải qua vô vàn thử thách, không ít sư đệ, sư muội đã bỏ mạng nơi đó."
"Những người còn lại cũng đều bị loại, bị cưỡng ép đưa ra khỏi bí cảnh."
"Chỉ có mình ta thành công đi đến cuối cùng."
"Ở đó, ngoài việc nhận được truyền thừa của nhiều loại kiếm ý, kiếm quyết, còn có một tế đàn thần bí."
"Tế đàn đó cổ xưa mà rách nát, trên đó đầy những vết nứt, vết kiếm, còn có vô số vết tích loang lổ của năm tháng do các trận đại chiến để lại."
Hắn lại phất tay, dùng tiên lực trong cơ thể ngưng tụ ra một hư ảnh tế đàn: "Trông đại khái như thế này."
"Tế đàn này quá mức đổ nát."
"Ta gần như đã bỏ qua nó, nhưng trước khi rời đi, lại phát hiện bên trong loáng thoáng có kiếm ý kinh người lấp lánh."
"Lúc có lúc không, như ảo như thật."
"Ta không biết có phải là ảo giác không, nhưng lại không muốn từ bỏ cơ duyên này, dù sao, nếu ta không cảm nhận sai, bên trong tế đàn đó e là có chân ý của Kiếm Tiên!"
"Vì vậy, ta đã mang tế đàn về."
"Sau đó, ta thường xuyên nghiên cứu, lĩnh hội."
"Nhưng vẫn không thu hoạch được gì."
"Mà kiếm đạo chân ý kia cũng lúc ẩn lúc hiện, có khi mấy trăm năm cũng chưa chắc xuất hiện một lần."
"Dần dần, ta cũng từ bỏ."
"Năm tháng thoi đưa, thoáng chốc đã đến lúc ta tiếp nhận vị trí Thánh Chủ, sau đó lại trải qua rất nhiều chuyện."
"Mãi cho đến mấy chục năm trước, ta đột nhiên phát hiện, tế đàn đổ nát kia lại có một loại dao động kỳ lạ."
"Sau một hồi lĩnh hội ngắn ngủi, ta phát hiện ra tế đàn này vậy mà có thể khởi động!"
Lâm Phàm vừa nghe vừa gật đầu, còn hỏi: "Lại có chuyện này sao?!"
"Sau đó thì sao?!"
Diễn sâu hết mức.
"Sau đó..."
"Ta đã phạm phải một sai lầm."
Hắn thở dài: "Ta khởi động tế đàn, vốn tưởng sẽ kết nối đến một bí cảnh nào đó, nhưng không ngờ lại kết nối đến..."
"Một nơi cực kỳ khủng bố."
"Kiếm Khí Trường Thành!"
"Kiếm Khí Trường Thành..."
Lâm Phàm lẩm bẩm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp: "Kiếm Khí Trường Thành này là nơi thế nào?"
"Vì sao ngươi nói mình đã phạm sai lầm?"
"Nếu chỉ là kết nối đến Kiếm Khí Trường Thành thì tự nhiên không tính là gì."
"Dù sao, ta vẫn biết về Kiếm Khí Trường Thành."
"Các tiền bối đã phi thăng của Đại Hoang Kiếm Cung chúng ta thỉnh thoảng có cơ hội liên lạc với hậu bối, đã từng nhắc đến Kiếm Khí Trường Thành."
"Đó là thánh địa của kiếm tu tiên giới!"
"Là phòng tuyến hư không do kiếm tu tạo nên!"
"Để chống lại Bất Hủ Phong Bi từ ngoại vực."
"Kiếm Khí Trường Thành còn, tiên giới sẽ không phải lo lắng!"
Nói đến đây, Hoang Thiên Kiếm Tôn từ từ cúi đầu, lẩm bẩm: "Lúc đó, ta đã rất phấn khích, từng có vô số ước mơ và ảo tưởng."
"Cũng không biết vì sao, khi ta khởi động tế đàn, khi ta liên lạc được với Kiếm Tiên trong Kiếm Khí Trường Thành, lại phát hiện..."
"Hoàn toàn khác với những gì tiên tổ của Kiếm cung chúng ta đã nói."
"Khí tức của họ hoàn toàn không giống Kiếm Tiên, ngược lại càng giống Kiếm Ma hơn!"
"Họ còn yêu cầu ta phải đưa lên ít nhất 30 vị kiếm tu Cảnh giới thứ chín thông qua tế đàn."
"Khi ta hỏi tại sao, họ trả lời..."
"Bồi dưỡng hậu bối, chinh chiến ngoại vực."
"Nhưng ta đã để ý."
"Thông qua bí pháp và bảo vật mà tiên tổ để lại, ta có thể liên lạc được một hai lần với một vị trưởng lão cùng thời."
"Sau đó ta mới biết, họ muốn người đi lên, thực chất là để..."
"Đoạt xá!"
Lâm Phàm nhíu mày, đột nhiên cảm thấy không thể tin nổi.
"Đoạt xá?!"
Vãi chưởng?!
Chẳng lẽ, đây không phải là Kiếm Khí Trường Thành mà mình biết?
Nếu là Kiếm Khí Trường Thành kia, nơi đó dù không dám nói là độc nhất vô nhị, nhưng cũng là nơi khí khái của kiếm tu đạt đến đỉnh cao!
Chinh chiến ngoại vực, biết bao đại kiếm tu đã bỏ mình nơi đó?
Đời này qua đời khác, chưa từng lùi bước dù chỉ nửa bước, cũng tuyệt đối không thể làm ra chuyện đoạt xá được!
Không phải Kiếm Tiên, mà giống Kiếm Ma hơn...
Vậy rốt cuộc đó là cái nơi quỷ quái gì?
Hắn cũng không quá lo lắng cho Tam Diệp.
Tam Diệp đã đi mấy năm, nếu trước đó vẫn không có vấn đề gì, vậy thì cũng không cần phải vội.
Chỉ là...
Tam Diệp dường như vẫn còn liên quan đến Kiếm Khí Trường Thành kia?
Cái nơi quái quỷ này...
"Ta đại khái hiểu ý của ngươi rồi."
Lâm Phàm không tiếp tục hỏi sâu về lý do hay chi tiết của Kiếm Khí Trường Thành, dù sao, xem ra Hoang Thiên Kiếm Tôn cũng đang mơ hồ, hoàn toàn không hiểu nổi.
Tiên tổ thì khoe khoang đó là thánh địa của kiếm tu, kết quả lại biến thành một nơi tàng ô nạp cấu, hắn không bị sụp đổ đạo tâm đã là may lắm rồi.
"Chỉ là, Lãm Nguyệt Tông chúng ta có nhiều người như vậy đi lên, e là không ổn."
"Dù sao, chúng ta cũng không phải tất cả đều là kiếm tu."
"Đúng vậy."
Hoang Thiên Kiếm Tôn thở dài: "Cho nên ta mới nói, có thể gọi là thập tử vô sinh, nhưng ta phát hiện, tế đàn đó có thể dịch chuyển không gian pháp bảo."
"Chứ không phải như phi thăng, chỉ có thể luyện hóa pháp bảo rồi cất vào trong đan điền."
"Nói cách khác, có lẽ có thể dùng một bí cảnh tương đối nhỏ, giấu đệ tử trong đó, rồi thông qua tế đàn để đến Kiếm Khí Trường Thành."
"Chỉ là..."
"Một khi đi lên, sẽ phải đối mặt với sự đoạt xá của những 'Kiếm Ma' kia, nguy cơ vẫn còn đó, không hề thay đổi."
"Cho nên..."
"Vẫn là một thế cục thập tử vô sinh."
"Ta tuyệt đối không có ý định hại ngươi và Lãm Nguyệt Tông, chỉ là, những người khác không có cửa, mà ta lại vừa hay có con đường hiểm này, nên mới báo cho ngươi biết."
"Ta hiểu."
Lâm Phàm gật đầu.
Hắn không có nhiều suy nghĩ linh tinh như vậy.
Chỉ là con đường này, đúng là hơi khoai thật.
Đi, hay là không đi?
Nếu chỉ có một mình Lâm Phàm, hắn có thể không sợ, hoàn toàn có thể đến Kiếm Khí Trường Thành xông pha một phen, rồi lại đến tiên giới.
Tam Diệp có thể sống sót, vậy thì về lý thuyết, mình cũng có thể!
Chỉ là, nếu mang theo tất cả mọi người trong tông môn...
Lỡ như có gì sai sót, chính là hại chết tất cả mọi người.